DẪN NHẬP

Gabriel Gobron, tác giả của quyển sách nầy nói về Đạo Cao Đài, là một văn sĩ, ký giả, nhà diễn thuyết hăng hái và can đảm.

Gabriel Gobron sanh tại Bayonville ngày 5 tháng 7 năm 1895, đã từ trần ngày 8 tháng 7 năm 1941 tại Rethel.

Thông thạo nhiều ngôn ngữ, nhà khảo cứu không mệt mỏi trong thế giới thần linh và linh hồn, tiểu thuyết gia, sử gia, ký giả, giáo sư,  Gabriel Gobron là người hiếu kỳ và mãi mãi là người hiếu kỳ. Cao thượng, lòng quảng đại tràn ngập tinh thần, Gabriel Gobron là nhà bút chiến hăng hái.

Chắc chắn là người hiếu kỳ, nhưng không phải xu hướng tài tử, khi ông nghĩ rằng mình đã phát hiện một cái đẹp tinh thần, một chơn lý triết học hay tôn giáo, ông muốn phổ biến cho mọi người biết ngay và chia sớt với họ. Ông không ngần ngại đả kích luôn luôn hăng hái những ai mà dưới mắt ông muốn che đậy sự thật. Chính vì thế, ông đã khám phá ra Đạo Cao Đài và chính vì thế ông đã đấu tranh đến hơi thở cuối cùng, cầunguyện cho tôn giáo ấy phát triển. G. Gobron là người đại trí, nhứt là một người cao thượng.

Sau giai đoạn sưu tầm, nghiên cứu và khám phá từ năm 1930, G. Gobron là nhà truyền giáo xác tín, một người thọ giáo sáng suốt và chẳng bao lâu sau ông chính thức được Đạo Cao Đài tín nhiệm ở phương Tây và đặc biệt ở Pháp.

Những buổi thuyết giảng, những bài báo, những công trình nghiên cứu tiếp nối nhau với những bài chưa in, đã tạo thành một tập ký lục dày mà quyển sách nầy, xuất bản sau khi G. Gobron mất, là một trong những phần chánh.

Vì vậy, tác phẩm nầy tạo thành một thông điệp chính xác của thế giới vô hình. Đối với chúng tôi, đây là một tác phẩm rất an ủi, khi hoàn thành bài nầy, than ôi ! rút lại chỉ còn có 200 trang.

Thông điệp của thế giới vô hình, tác phẩm nầy xuất bản sau khi Gabriel Gobron mất, chúng tôi hy vọng, sẽ được đón nhận một cách đặc biệt bởi đông đảo bạn bè thần linh học của tác giả, người đã đóng góp rất nhiều bằng ngòi bút, lời nói và sự thực nghiệm cho Thần linh học.

 

Tác phẩm của ông được in ra chừng 10 quyển và có chừng 100 bài viết hoặc nghiên cứu được xuất bản khắp nơi trên thế giới, trong các ngôn ngữ mà Gabriel Gobron nói và viết được, ngoài tiếng Pháp : Anh, Đức, Ý, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha.

Là tác giả của nhiều tiểu thuyết, Gabriel Gobron đã viết rất hay những trang sách khó khăn mô tả đời sống của những người lao động ở đồng ruộng và ở thành thị.

Thật vậy, Gabriel Gobron có một tâm hồn tế nhị, dễ cảm, dịu dàng, lắm khi tự ý giấu kín phía sau hình dáng thô kệt theo kiểu Léon Bloy.

Cái tính dễ cảm bí mật nầy của tâm hồn làm cho ông có hơn một lần, gây cảm hứng trên những trang giấy đáng lưu ý với một sự tế nhị, một giọng thâm thúy.

Sự thân ái tế nhị và nết na, sự phản kháng của một thi sĩ lãng mạn không chối từ đóa hoa xanh nhỏ của những khúc tình ca bình dân và những khúc bi ca cổ của một phong tục địa phương mà ông thích.

Lúc ấy nhà văn đó cố gắng viết hết sức lực về những cuốn sách cũ và lớn, được cảm hứng bởi những nỗi bực bội của đời sống trưởng giả thường ngày, giống như Henri Heine đã viết những bài hát ngắn với nhiều nỗi đau khổ đã trải qua.

Tuy vậy, chắc chắn rằng Gabriel Gobron là một người nổi loạn suốt đời, một người không thích hợp, một người đứng ngoài vòng, giống như các thi sĩ  : Théo Varlet và Malcolm Mac-Laren, ông nầy thích và biết rõ Hội Mercure Universel (Thủy tinh thế giới). Người ta thấy ở bên cạnh và trong các tác phẩm của Gabriel Gobron là một người uyên bác, một sử gia, một ký giả, thấy những trang sách như bị nổi xung, bị kích động, đau đớn đến la hét, chửi rủa.

Người ta nói “sự tranh luận và thù hận”, sự thật đó là tác phẩm của Gabriel Gobron, tất cả tràn ngập sự thật, tràn ngập đời sống phiền não, thuộc vào nhóm văn chương mà người ta đặt tên rất đúng là Chủ nghĩa đau khổ, được ông Julien Teppe phát hiện.

Lời văn và nhịp điệu của câu văn của văn sĩ Gabriel Gobron thích nghi một cách tự nhiên với đề tài nghị luận.

Lời văn và hình thức thì thích hợp với những tình cảm đến mức hiện ra quá chênh lệch, quá khác nhau và cảm tưởng tổng quát biểu thị cho chúng ta biết rằng, không một mánh lới nhà nghề nào không điều khiển sự cấu tạo một tác phẩm tự do và nghiêm khắc, giống như thiên nhiên tự do với những rừng cây dày và rừng thưa đẹp.

Gabriel Gobron dường như được giúp đỡ trong việc hoàn thành tác phẩm của ông bởi một trong những pháp sư, được tô điểm bởi Brenghel-le-Jeune, ông nầy pha trộn và khuấy đều cái hay nhứt với cái tệ nhứt, những món thuốc khác nhau nhứt, kháng cự nhứt. Cái nồi nước sôi, cái nắp được giở lên và lúc đó văn sĩ  Gabriel Gobron không bằng lòng về tính xác thực của các sự việc được kể lại một cách đơn giản : ông trải ra và với những lời trực tiếp hơn,  ông lấy làm thích ý trong vấn đề cô đọng nhứt bởi câu văn chọn lọc với các từ ngữ thích hợp.

Tôi xem xét quyển sách “ Notre-Dame des Neiges” như là một tài liệu tâm lý của hạng người lớn, một người phát biểu không cẩn thận, cũng không đẹp đẽ và không một chút giả dối xã hội nào. Cái làm vui lòng hay không vui lòng là : con người tự giải thoát mình khi viết văn, và trong trường hợp nầy, con người không chỉ hành động về sự quyết đoán cá nhân mà còn nhiều sự kế thừa, bày tỏ chán nãn  tự đè nén hay làm thăng hoa.

Như thế, những “sinh vật” tìm thấy nơi loài người, tự thoát khỏi những áp bức, những bất công bị bắt buộc bởi đời sống, những bất công của xã hội, của cá nhân, của cộng đồng, của kinh tế, vv . . . Và nơi tận cùng, tất cả nơi tận cùng, nhưng thực tế, sống động, bền chặt, cảm động, sự dày vò bí mật của tâm hồn cần đến Thượng Đế và công lý nên nó phát biểu :  “Sung sướng cho những người nào đói khát công lý  vì họ sẽ được mãn nguyện.” (Trích ra từ bài tựa của Valentin Bresle, Giám đốc sáng lập Hội Mercure universel, 12 đường Fromentin, Ba-lê  9è)

Những thông điệp nhận được bởi vài đồng tử chuyên cần và mẫn cảm chứng tỏ rằng, Gabriel Gobron bây giờ là một trong những người mãn nguyện.

Những bất công của xã hội và kinh tế, những áp bức của người giàu đối với người nghèo, sự vô ý thức của những người nầy và những người khác, bị bạc đãi một cách gay gắt trong nhiều tác phẩm của Gabriel Gobron giữa những tác phẩm khác trong “Les Couarrails de Pont-à-Mousson” và trong “Barbandouille” và trong “Tournemol” tiểu thuyết của một giáo sư xấu nết.

Trong các tác phẩm nầy, Gabriel Gobron không khởi đầu bằng những lời bóng gió, mà lời văn trực tiếp đầy tính thóa mạ, ông nhấn mạnh một cách phũ phàng trên những sự việc mà không phô trương, nhưng ông cũng nói thẳng rằng những sự cải tổ và biến đổi đáng mong ước của xã hội hiện tại mà ông đã tiên đoán có sự hư thối và sa lầy trong tồi tệ.

Cho phép tôi thuật lại lần nữa cái tựa sách, nghiên cứu năm 1938, trình bày về sự kiện Gabriel Gobron.

“ Đó là một sự kiện, vì Gabriel Gobron là một người hiền lành, một con cừu non  đang cố gắng một cách vô ích để trở nên điên dại, nơi đó cái thái độ công kích ấy, tôi sắp nói về ông ta, làm cho tưởng nghĩ đến  Léon Bloy và những nhà tiên tri của Kinh Cựu Ước.” 

Gabriel Gobron là một người hiền lành và những giấc mơ của ông rất đẹp đẽ :

“ Từ nơi trường Tiểu học, tôi đã mơ ước học tập để dạy cho các em nhỏ, tạo lập bên cạnh “ngôi nhà của Thượng Đế “một ngôi nhà vũ trụ” !  Làm giáo dục không phải là một việc tức thời, thực dụng, buôn bán, duy vật, mà làm giáo dục về Sinh vật học vũ trụ, để chỉ cho các học sinh thấy rằng, chúng ta là những đứa con vinh hiển của vũ trụ hơn là những đứa con tối tăm của thôn xóm !  Phát giác cái tánh thiêng liêng đang ngủ yên trong chúng ta, cái tiềm thức mà bởi nó, chúng ta liên lạc được với các thực thể và các khả năng thần bí khó tin nhứt và huyền diệu nhứt, và bảo đảm sự chiến thắng của tinh thần trên thú tánh, trên con vật đang kêu gào trong chúng ta !” 

Phát giác cái tánh thiêng liêng đang ngủ yên trong chúng ta, để tìm kiếm Thượng Đế nơi con người hơn là để Thượng Đế tìm kiếm nhơn loại.

Lúc đó, con người có thể suy xét về sự dung hợp “ngôi nhà của Thượng Đế” và “ngôi nhà vũ trụ” trong một Đền thờ vĩ đại của tình huynh đệ, sự tổng hợp của  tất cả.

Chúng ta còn cách xa cái hòa điệu của huyền bí, cũng như cách xa những thứ đó bởi lỗi lầm và thiếu hiểu biết của những người theo giáo điều độc đoán và những người duy lý. Ngôi nhà của Thượng Đế và ngôi nhà vũ trụ còn chống đối nhau lâu dài. Tuy nhiên, họ là sự biểu lộ của tình huynh đệ thường xuyên của “một Tiểu Thượng Đế” ở trong trái tim của mỗi người, cái nhà sống của thần linh.

Cuốn sách của Gabriel Gobron tích tụ những tư  tưởng rất đúng, tế nhị và cao thượng trên sự giáo dục về bố thí, sự tự do về kính trọng, trên tâm linh, vv . . . Hình thức văn chương thì trong sáng hơn, dịu dàng hơn, hòa hợp hơn, đó là lớp nước mênh mông trong mát trước cái đập ngăn, những dòng thác và những sự tràn ngập của bút pháp tranh luận sống sượng.

Cần phải binh vực đám dân khờ, phải binh vực người bị bốc lột, chống lại kẻ bốc lột, nhưng không để cho đám dân khờ tưởng rằng ông là một vị Thánh nhỏ, bởi vì ngay khi một người dân khờ ở về phía bên kia, . . . . nó sẽ học tập mau chóng cái quyền hành đã làm hư thối bàn tay nắm giữ quyền hành ấy.

Cho nên, đồng thời với việc binh vực dân khờ, Gabriel Gobron phô bày ra những thói gàn rỡ, những tật xấu, những thiếu hiểu biết của đám dân khờ hiền lành nầy.

Và mặc kệ cho những cái tai quá bở, Thánh Bernard nói : “Hãy là những con người xứng đáng”.

Gabriel Gobron viết : “Chế ngự thú tánh, chế ngự con thú đang kêu gào trong chúng ta” và bởi bút pháp của ông mà xảy đến việc một bác sĩ mới Jekyll nói một cách tự do với ông Hyde rằng, tất cả chúng ta hãy dựa vào chúng ta. Nhưng, giống như trong tiểu thuyết của Stevenson, xảy ra việc ông  Hyde tự thoát ra khỏi chính ông nhờ bác sĩ  Jekyll. Người ta tự hỏi, nếu Gabriel Gobron không có khuynh hướng quá đặc sắc tách rời vật chất với tinh thần nhờ một cú đá hay một cú đấm.

Con thú là thế đó, nó hữu ích và có thể cải thiện được, tự biến chất để tiến hóa và tự nâng cao từ bình diện nặng trược lên bình diện thanh khiết.

Thí dụ như cách thức hơi thô lỗ một chút mà Gabriel Gobron nói về tính năng và tính nhục dục được truyền thụ những bí thuật của Stanislas de Guaita, Gabriel Gobron biết rõ cái tâm điểm của con người là “G” trong đồ hình Ngũ giác thiêng liêng, mang một cách chính xác trong nó tất cả khả năng tiến hóa, biến đổi trên tất cả các bình diện : vũ trụ, xác thịt, thần bí và thiêng liêng. Bởi tâm điểm “G”, vật chất bốc lên và tự thanh lọc hướng đến tinh thần, tinh thần giáng sanh trong vật chất. Tất cả tạo thành một.

Hơn nữa, về giá trị văn chương và triết lý, những tác phẩm của Gabriel Gobron xây dựng và chứa đựng những tài liệu về tâm lý. Những tác phẩm đó là sự biểu lộ những dồn nén xã hội của nhiều thế hệ. Điều nầy là sự thật đối với nhiều tác phẩm của tác giả nầy : 

“ Những bất công phải chịu đựng, những ước mơ chơn thật và trong sạch không thể thực hiện, những áp bức di truyền, tất cả sự thừa kế dồn chứa lại, đó là tất cả những gì mà tác giả kể lại cho chúng ta biết, tác giả bị thúc đẩy bởi ngàn con quỉ cảm hứng mà nó khêu gợi cái tốt nhứt và cái tồi tệ nhứt trong sự truyền hệ lâu dài mà Gabriel Gobron đem lại cho chúng ta.

Thỉnh thoảng Gabriel Gobron gần đạt đến sự vĩ đại khi cái tánh giản dị của ông tự nó hiện ra thế nào thì ông thế nấy. Nhưng liền đó, ông Hyde trở lại và đây là tác giả của chúng ta dao động trong các chi tiết nặng nề, tuy có ý nghĩa và có lý lẽ của sự vật.

Khi thưởng thức những đoạn văn được phê bình rất đẹp (nơi đó tánh đa cảm điều hòa ngự trị bút pháp làm cho bút pháp giản dị), độc giả hiểu rõ rằng, sự lãng phí, sự mất tự chủ, sự cuồng nhiệt của hận thù truyền kiếp, thực sự tạo thành, với lòng kiêu hãnh có sẵn, những tài liệu tâm lý mà tôi đã nói và nó làm cho tác giả là một diễn viên, đồng thời cũng không là diễn viên, không đặt nơi tấn kịch của con người.”

Điều nầy phải được nói tới, bởi vì trong quyển sách hiện tại “Histoire et Philosophie du Caodaðsme”, tác phẩm xuất bản sau khi tác giả mất, sự kiện tâm lý đã vượt lên trên : quyển sách nầy là một bằng chứng của siêu hình học.

Không phải tổ tiên của Gabriel Gobron phô diễn ra bởi khả năng đồng tử  của ông về văn chương, nhưng rõ ràng là Gabriel Gobron từ phương Đông vĩnh cửu đã cho chúng ta những thông điệp của ông. Quyển sách nầy là một bằng chứng quí báu, và chúng tôi dám nói rằng, đây là quyển sách căn bản có những ảnh hưởng tâm linh đáng kể.

Tiếng “Caodaðsme” do chữ “Cao Đài” mà dịch nghĩa từng chữ là : Đền đài Tối cao. Từ ngữ nầy ở trong các kinh cầu nguyện rất cổ điển của Phật giáo. Điều nầy đặt nguồn gốc chính của tôn giáo nầy, trước tiên chúng ta sẽ thấy đó là Phật giáo canh tân.

Tôn giáo mới nầy (Thông điệp chủ yếu từ năm 1926) có gốc rễ nơi những truyền thống lâu đời nhất của Phật giáo và những khải thị thanh khiết nhất.

Đạo Cao Đài trong một vài điểm nào đó, được so sánh với đạo Tin Lành về nguồn gốc đối với Công giáo La mã. Vả lại, cái khả năng so sánh ấy đã vượt qua trong cái nghĩa lợi lộc, nghĩa là trong cái nghĩa hòa hợp tốt đẹp, giống như hiện tại cho phép xem xét trong một tương lai không xa, sự hiệp nhứt của các Giáo hội Công giáo trong một Tổng Giáo hội Công giáo thống nhứt.

Tính cách đặc biệt của Đạo Cao Đài là tinh thần tổng hợp. Cho nên, vai trò hòa giải của Đạo Cao Đài có thể đem lại những đóng góp lớn lao cho nền hòa bình tôn giáo hay nền hòa bình nói chung.

Không có chủ nghĩa đảng phái trong Đạo Cao Đài, cũng như thay vì dẫn tới những đối kháng giữa các tôn giáo, tôn giáo mới nầy đang và sẽ tạo ra, càng lúc càng hơn, mối khuyến dụ thường xuyên về sự hòa hợp tốt đẹp giữa nhiều sự phục tòng tôn giáo, thần bí, triết lý hay bí pháp.

Sự hòa hợp tốt đẹp của các thế lực tâm linh ban cho thế giới sự hài hòa tốt nhất trên tất cả các mặt.

Đạo Cao Đài mà chúng ta sẽ thấy là một tổng hợp tôn giáo, bằng tâm linh và bằng chơn lý, nó khuynh hướng làm điều hòa nhơn loại với những luật pháp của trật tự vũ trụ.

Để hiểu thấu những nghi lễ của tôn giáo nầy, một tôn giáo mới, đồng thời cũng rất cổ điển, người ta cần phải được tự do về tinh thần, thành thật về trí thức, tốt đẹp trong thân ái và phụng sự điều thiện một cách cụ thể.

Sự tự do tinh thần tất yếu là thoát khỏi sự cưỡng bách của các giáo điều áp đặt, sự dối trá tinh thần liên tục nơi những tiên nghiệm không thể tháo ra được trong việc thực hành điều thiện toàn cầu.

Người ta có thể nói, và chúng ta sẽ thấy điều đó trong phần tiếp theo của quyển sách nầy, rằng Đạo Cao Đài, bên cạnh phần cảm hứng nơi tác giả, phần lớn là thông điệp, tất cả tập hợp những lời phát biểu mà sự minh bạch  và chính xác là một hứng thú cho lý trí, cũng như sự hiển nhiên là một hứng thú cho trí khôn ngoan. Những phát biểu hợp lý nầy,  phần hơn hay trước tiên, là tiên triệu hay gợi cảm. Điều nầy chỉ làm tăng thêm tiến bộ thần bí cho sự tỏa sáng hấp dẫn của giáo lý mà nó đang cố gắng đạt đến, với tất cả sức lực thiêng liêng và phàm trần : Chơn lý căn bản, cái Toàn mỹ trong việc thực hành điều Thiện toàn cầu.

Điều nầy làm ngạc nhiên một số độc giả, rằng Đạo Cao Đài xuất phát từ sự khải thị đương thời và sự khải thị nầy đến bằng con đường Thần linh học.

Người ta cũng ngạc nhiên thấy những người thủ cựu thích những tư  tưởng có sẵn, những sự sắp hạng rất trật tự và những mối tương quan hợp lý mà giả tạo, nếu người ta tiết lộ những nguồn gốc Thần linh học của những phong trào lớn quan trọng của con người từ  phong trào Jeanne d’Arc đến Đạo Cao Đài.

Tính chất Thần linh của thiên tài quân sự Jeanne d’Arc được chứng minh bởi công trình nghiên cứu của Trung tá Collet, đã xuất bản năm 1920 tại Nancy, quyển sách “Đời quân sự của Jeanne d’Arc”, những chính xác kỹ thuật, được trình bày hợp lý về những cuộc hành quân; những trình bày nầy thuộc khả năng của Trung tá để xác nhận cái gì thuộc về cảm hứng bởi sự phân tách minh bạch những lý thuyết Thần linh học của Gabriel Delanne, Brierre de Boismont, Léon Denis và vài người khác. 

Điều gì gây cảm hứng cho Jeanne d’Arc thì cũng gây cảm hứng cho một trong những phong trào lớn nhứt ở Tây phương về thi ca, về văn chương, chánh trị, về thẩm mỹ và tôn giáo mà người ta chỉ định dưới chủng loại : Chủ nghĩa Lãng mạn.

Thật vậy, chủ nghĩa Ossian mà người ta biết, là một trong những nguồn gốc chánh yếu của chủ nghĩa Lãng mạn Âu châu. Nó được sanh ra từ  những tác phẩm của đồng tử : James Marpherson. Đó là trường hợp gọi là “Đồng tử Thần linh học có trước văn tự”, James Marpherson đã viết ra những thông điệp anh hùng ca bằng thi văn tiếng Anh, chỉ rõ về nguồn gốc trong ngôn ngữ Ái nhĩ lan bởi Ossian, ông vua thi sĩ  anh hùng ca của thế kỷ thứ 3.

Người ta buộc tội James Marpherson là gian trá văn chương, dĩ nhiên, bởi vì những bài thi ca tiếng Ái nhĩ lan không được ông trích ra trong một tài liệu nào cả. Những thông điệp thi ca nầy được chơn linh vua Ossian đọc ra cho ông chép theo ngôn ngữ của đồng-tử-viết, nhưng trong một bút pháp và âm điệu gốc, làm tăng thêm sự thán phục của phần nhiều các nhà văn lớn của thời kỳ nầy và của các thời kỳ tiếp theo sau nữa. 

Turgot, Diderot góp phần làm cho hiểu biết các thi văn của Âu châu, Bà De Stael xem Ossian như là Homère của miền Bắc. Chateaubriand thừa nhận sự khâm phục sau khi đã buộc tội gian trá văn chương.

Chúng tôi có được những thông điệp của Ossian đã đọc cho James Marpherson chép từ năm 1760 đến 1763 trong một ấn bản dịch ra Pháp văn của P. Christian (Lavigne, xuất bản tại Ba-lê 1842).  P. Christian là tác giả của quyển sách nổi tiếng và căn bản là “Histoire de la Magie” (Lịch sử của pháp thuật).

Những thông điệp của vua Ossian được đọc cho James Marpherson chép lại (hoặc  muốn nói là cảm hứng cũng được) trong khoảng thời gian 3 năm (1760 - 1763) gồm : Fingal 6 bài hát, Comola thơ bi kịch, cuộc chiến tranh Inistona, sự giải phóng Carrictura, Cathon, Darthula, cuộc chiến Témora, vv. . tất cả có chừng 20 bài thi dài ngắn khác nhau.

Các bài thi nầy bị mất uy tín dưới mắt của quần chúng khi bị qui kết là gian trá văn chương.

Chúng ta có nhiều lý do để tin tưởng rằng Shake- speare, Walter Scott và vài vị khác đã làm giống như  James Marpherson và Victor Hugo, là những đồng tử cảm hứng của chủ nghĩa Lãng mạn. Họ đã truyền lại những thông điệp giống như  James Marpherson truyền lại những thông điệp của Ossian.

Một ngày nào đó sẽ rất thú vị để xuất bản quyển sách “Nguồn gốc Thần linh học của chủ nghĩa Lãng mạn” và Gabriel Gobron đem lại cho chúng ta về đề tài nầy một nguồn cảm hứng và một nguồn tài liệu về nguồn gốc và về sự xác thực hiển nhiên.

Người hiếu kỳ, đó là P. Christian, người thọ giáo huyền học và chính ông là một đồng tử đã dịch ra Pháp văn những tác phẩm của Ossian, thi sĩ anh hùng ca của thế kỷ 3, những bài thơ tiếng Ái nhĩ lan, được tiếp nhận bởi James Macpherson. Ông Christian hoàn thành sự nghiên cứu nhập môn  của ông bởi những dòng chữ nầy, vì những bài thi văn binh vực, ở nơi nầy nơi khác, sự so sánh với thi văn của Homère và thường đem ông đến trên thi văn của dân Hébreux mà người ta hết lời ca tụng và có lẽ khó hiểu thấu.”

Những bằng chứng về nguồn gốc Thần linh học của Đạo Cao Đài sẽ được chứng minh dễ dàng hơn nguồn gốc của chủ nghĩa Ossian, và cũng để tỏ lòng kính trọng bởi phương

tiện thông công nầy với thế giới vô hình mà quyển sách nầy được xuất bản, được canh tân, được làm sáng tỏ và đúng lúc.

Đó là khoa Thần linh học đã dẫn dắt Gabriel Gobron đến Đạo Cao Đài, cũng như ông đã được khải thị bởi Thần linh học.

Đạo Cao Đài là Phật giáo canh tân thực sự, và cũng là một hình thức đặc biệt của Thần linh học : Thần linh học Việt Nam.

Hôm nay, chúng tôi viết thêm vào đây  cho được đầy đủ, sự tổng hợp các tôn giáo, bởi vì cái mà chúng tôi hy vọng tiết lộ với công chúng thì nó tự tiết lộ trong lần xuất bản nầy.

Những khích lệ cần thiết đã được ban cho chúng tôi.

Vì Đạo Cao Đài xuất phát từ  Thần linh học để canh tân Phật giáo và sau đó sẽ phát triển trong sự tổng hợp hài hòa các tôn giáo. Như thế, đạo chẳng mất đi những ưu điểm trong nguồn gốc Thần linh học, cũng không trong nguồn gốc tạo thành của Phật giáo.

Là khoa Thông Thiên học thực sự, giáo lý Đạo Cao Đài, với sự chọn lọc hoàn hảo, thu hút tất cả cái Thiện cái Mỹ của các tôn giáo khác, nhứt là những tinh hoa trong luân lý thực hành, hoặc trong lễ nghi, hoặc trong triết lý.

Tánh khiêm cung của “Anh Gago” (đó là tiếng mà các tín đồ Cao Đài ở Đông Dương gọi Gabriel Gobron) khiến ông vui lòng giới hạn vai trò mình là người tranh luận bênh vực và truyền bá nền Tân tôn giáo. Những nghiên cứu, sự thiền định, sự thần bí của Gago làm cho ông xứng đáng hơn nữa. Ta có thể nói rằng, ngày hôm nay, Gago là một triết gia đầu tiên và một sử gia đầu tiên của Đạo Cao Đài.

Công trình của ông dường như chưa hoàn thành khi ông từ bỏ đời sống hằng ngày để đi vào cõi Đông phương vĩnh cửu; với sự phát hành sách nầy, giá trị sử gia của Đạo Cao Đài được xác nhận.

Từ thế giới vô hình, Anh Gago sẽ soi sáng và che chở chúng ta vì đó là ý muốn sâu thẳm trong đức tin của ông.

Một cách thành kính, chúng ta hãy nghe ông nhận lãnh sứ mạng với sự khiêm tốn hoàn toàn tính cách Cao Đài :

“ Nếu tôi nhận lãnh vai trò khô khan của một sử gia đầu tiên của Đạo Cao Đài, chính là vì những huynh đệ và thân hữu Việt Nam của tôi đã phán đoán trong sự khoan dung thái quá của họ rằng tôi là một trong những người phương Tây có nhiều tài liệu nhứt về sự tiến triển và những khổ não của Đạo Cao Đài.

“ Một sức khỏe mong manh khó giúp tôi hoàn thành bổn phận nặng nề của một nhiệm vụ như thế. Tôi xin lỗi quí độc giả chú ý, kế bên tất cả khiếm khuyết trong công việc của tôi, tôi chỉ cầu xin quí vị nhất là tha lỗi cho tôi, khi nó đưa tôi đến chỗ quá đáng, nghĩa là của tình huynh đệ, cả với các vị đối nghịch và kẻ thù rằng : Đây là một tín đồ Cao Đài không xứng đáng, nó cũng không đi đến quyền lực của lãnh chúa, người bịnh sẽ vứt bỏ cái mũ của nó trong sự tức giận và chà đạp lên những văn phẩm thần thánh của Đấng Christ, của Đức Phật, Đức Khổng…”

Với sự sám hối, chúng tôi gởi đi thông điệp nầy, cuối cùng, chúng tôi im lặng để độc giả, thoát khỏi những lời phê bình của chúng tôi, đọc di cảo đầu tiên nầy của Gago.

 

 

                                                       DELECOURT-GALLOIS

                                        Người thực hiện di chúc của Gabriel Gobron.

 

 

LỜI GHI CỦA NHÀ XUẤT BẢN

Để nhận thức quyển sách nầy, chúng tôi xin

báo trước với độc giả là những bài và tài liệu

trình bày nơi đây được ông Gabriel Gobron 

viết hay tập hợp lại giữa năm 1937 và 1939.

Những hình ảnh, những chú thích và lời dẫn nhập

được thêm vào năm 1948 bởi ông DELECOURT-GALLOIS,

người thi hành di chúc của ông Gabriel Gobron,

với sự ưng thuận của bà góa phụ Marguerite G. Gobron.

Địa chỉ : 9 Rue de Serre, Nancy (Meurthe-Moselle).  

 

GABRIEL GOBRON

 

 

HISTOIRE et PHILOSOPHIE

du CAODAISME

Bouddhisme rénove,ù

Spiritisme vietnamien,

Religion nouvelle en Eurasie

 (Xuất bản năm 1949)

 

 

LỊCH SỬ  và  TRIẾT LÝ

của  ĐẠO CAO ĐÀI

Phật giáo canh tân,

Thần linh học Việt Nam,

Tân tôn giáo ở đại lục Âu Á.

 

 

Nguyên tác của Tiếp Dẫn Đạo Nhơn

GABRIEL GOBRON

Bản dịch của Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng

 


NEXT / Tiếp theo

Top of Page

      HOME