Fame is a priceless reward,

That the Creator imparts.

Do not show jealousy

Nor complain sulkily.


Wealth is due to good karma,

Those with bad karma wish to be similar;

But their wealth is like windy clouds,

Aggregating and dissipating with no doubt.


Human life is like a flash

As time flies very fast.

Keep your soul clean and pure,

Discipline your heart to preserve your virtues.


Neither bad nor good things come without warning,

They come because you invite them in.

Just as a shape gives birth to its shadow,

Good or bad deed leads to merit or requital.


Do not dwell on good fortune inconsiderately,

Then pray in hard times ceremoniously.

You shall be virtuous from the start

As the Divine Judgment is always impartial.


At times good man gets into trouble

While evil one becomes noble.

That is because of past karma

Having not yet been paid off.


Hastily blaming God, you shall be punished.

Sometimes penalties come instantly

To requite you immediately;

Other times they burden your descendants.


Vain honor wears down your well-being;

Material wealth piles up your sin.

Once dead, all would be meaningless.

Do they worth the cost of your life?


Divine Beings watch over your mind,

To judge your intention of all kinds;

Good deeds increase your blessing,

Wrongdoings decrease your might.


Do not come up with catty plans

To envy or pettily rival;

Hatred is like a spool of thread

Once entangled, it is hard to unravel.


Feel pity for those who suffer,

Let them do good to pay off their errors;

Ask them to repent after making mistakes,

To live with compassion and restrain evil trends.


Respect the elder and love the poor,

Do not hinder talented people,

Do pity the disabled,

Help the weak, and defend the orphans.


Hold up your filial piety,

To return your parents’ favor,

To render your grandparents’ dignity;

Supporting one's root signals a man’s grandeur.


Pure like snow, a woman shall value her morals,

To splendidly hold up her chastity,

To fully perform her in-law’s duties,

Being loyal to her husband is the greatest virtue of lady.


A woman shall not rely on her riches

To disrespect her husband and despise the in-laws.

Otherwise, an atrocious wife

Would urge her husband to vie foolishly.


Defiantly she disrespects her relatives;

Disloyally she is scorned by her peers.

Once exiled in the Hades,

Chained and tortured, she would lament helplessly.


Noble man shall uphold family duties,

To treat his siblings fairly,

To fulfill the Three Relations of the Man’s Way,

To respect his brothers and love his sisters.


The elder shall love and care for the younger,

And never abandon the needy;

Like members of the same family,

Everyone shall protect and support each other.


Righteous man shall serve his country,

Maintain homeland security in return to the king’s favor.

Do not act as bandits or rebels,

Do pay taxes on time, and do not commit evildoings.


As a servant you shall be honest and confident,

Be upright and respectful to your master;

For the clothes and meals he supplies,

His kindness and care must be repaid.


Do not be averse and grumpy to your work.

Do not forget your master’s words.

Do not pretend to be hardworking,

Thereafter act deceptively and confusingly.


Refrain from treachery,

Stop being snoopy,

Uphold your honesty,

Keep your words and speak with clarity.


Do not use cunning speech to deceive the unwise,

Do not plan tricky schemes to hurt the upright;

As for intimate peers and friends,

You shall always trust and regard them.


Do not scorn those in hard times,

Nor flatter those with riches;

When anyone is in trouble,

Join to help and do not turn away.


Humans shall revere Divine Beings,

Keep your vows and hold your faith.

Through mantra and sutra chanting,

Forge yourself to fulfill your oath.


Refrain from being crooked,

Keep everything candid.

Deceiving people means deceiving God,

Dare not lie to God, in life you shall not be fraud.


Do not think that your insight is well hidden,

To behave recklessly;

Human has intelligence,

And higher spirit than animal species.


Respect the high-ranked and elderly,

Do not infringe on their authorities;

Do live in concord with relatives,

Treat your neighbors humbly and politely.


Yield the way to the weak and elderly;

Do not behave mischievously,

Nor make fun of people easily;

Doing so would cause irresolvable enmity.


Do not worship recklessly,

Instead, do perform rites sincerely;

Maintain the ritual respectability,

Preserve the ceremony in its entity.


It is blessed to be wealthy,

To have good food and warm clothes;

Extend your blessing to those in trouble,

Help them out and show brotherly love.


Compassion is more than mere donation;

Should you see broken ceramics or glasses,

Rusty nails or sharp spikes on the path,

Remove them, thinking of other pedestrians.


There are ways to do good without expense,

To earn credit without losing any cents;

Such as building bridges or paving roads,

For people to access safely.


Granting such favor outdoes donating money,

Strive to forge yourself gradually;

Do not leave out any good deeds,

Even the trivial ones are work of merit.


Doing good is like raindrops soaking the soil,

Overtime accumulation results in surplus;

Extra blessing absolves the sins,

As the Divine Judgment never biases.


Do not consider tiny errors inoffensive,

And keep committing them worry-free;

As sand piles up into dunes,

Little mistakes add up into misfortune.


Avoid imbuing in this dusty world,

Keep repenting to enhance your virtues;

Have the Man’s Way duties fulfilled,

Do not fear even in troubling circumstances.


Receiving favor, do not betray the donors.

Helping others, do not brag of your honor.

Everything is double-sided,

Act honestly, and avoid wicked way.


Examine every occasion carefully,

Act only when it is within your capacity;

Performing wrongdoings greedily,

Or urging others to do so will be ruled equally.


Upright life is guarded by Divine Beings,

Crooked life only leads to confining;

Yet, there are quite a few thugs in this world,

Faking weight scales or disguising priests in church.


While alive, wealth and honor are superb,

Once died, interest and fame become dirt;

Frequently enlighten your conscience,

To avoid wicked greed on ill-gotten gains.


Wise men would rather sustain discomfort

Than commit acts that dishonor their ancestors;

Naive men long for other people’s properties,

They ignore the law and commit crimes easily.


They make schemes and instigate others maliciously,

To step on others for their own benefits;

Sniffing the smell of profits,

They manage to seize it inconsiderately.


The poor cannot voice themselves loudly,

While the rich can influence the authorities;

They convince officials to follow wicked strategies

To illegally confiscate people’s land and properties.


They let their servants oppress countrymen,

Rape virtuous women and force virgins into concubines.

Deep inside, these monsters contain all wicked schemes.

What a horrible fate is waiting at the end of such extreme!


Their daughters would turn into whores, and sons, vagrants;

Their riches would sink into decay and poverty.

You shall think over and over,

Never take abandoned items, as greed will be punished.


Another serious sin is adultery,

To relate with other man's wife, sullying her chastity.

Though the Universe has no boundaries,

In God’s Eye nothing could slip away.


Bashful with immoral qualities,

Humans are distinguished from animal species;

Good or ill news flies apace,

Even long after death, the fame stays in the same state.


Virtuous women shall uphold their chastity,

They shall not commit adultery,

To dishonor their ancestry.

Never could such ill fame be washed away.


Righteous men shall cultivate the Three Social Duties;

Do not slacken the Five Virtuous Qualities,

To follow bad karma and act cruelly.

Such behaviors are contemptible.


Be content with your assets and expend frugally,

Work hard and diligently,

Abstain from laziness and air of supremacy,

As well as from spending lavishly.


God loves everyone equally,

Divine Beings treat all lives with the same policy;

Birds in the sky, and marine species,

Insects and plants, all have divinity.


They all wish to live,

How can you have the heart to kill off these species?

Look up in books and scripts,

Accidental killing results in taking lives away unjustly.


Do not apply deceitful ways

To trap birds, poison fish, set fire to forests,

Or destroy bird nests ruthlessly,

As these sins lead to atonements.


There are very cruel men,

Who kill the victims after robbing them;

Those gangsters are vagabonds,

Who oppress honest people and degrade human society.


Be compassionate to your race,

As life is precious and priceless;

Do not cheat at card games,

Nor organize or keep any gambling den.


The celestial mechanism is unfathomable,

And Divine Beings are always fair;

They patrol everyone in everywhere,

To punish the wicked, sending them to the Hades.


If alive, they bear incurable illnesses,

With endless scourges.

Only when they repent and get back on the right track,

Would Divine Beings extenuate their offenses.


Do not conspire to commit harmful acts,

Threatening to block roadways,

Or burn houses, undo sewers, destroy ditches

To let water flood up the farmlands.


Do not risk yourself to lay charge on others,

Forcing the innocent to be penalized;

Once the death arrives,

You’ll become ghosts afflicted with insatiable hunger.


For those who disregard Divine Beings,

They have obscure mind and envious manner;

Knowing anyone doing good,

They denigrate it to brag of their honor.


They also show wicked character,

Instigating kin’s separation,

And inducing husband-wife alienation;

Such bad karmas come after them forever.


To avoid these errors,

Stay away from the vicious;

Donate to the poor,

Provide medicine to the sick and get blessed.


Do not secretly devise catty plans,

Nor incite children to perform unruly actions;

Otherwise, yokes are ready in the Hades

To shackle your neck after death.


Destroy all amorous poems and novels,

To prevent the corruption of morals;

And do not use obscene language,

To avoid the horrible penalty of tongue removal.


Some people have good words but wicked heart,

They boost the fundraising for religious purposes,

Then seep it for their personal uses;

Passing in worldly laws, they fail in hellish statutes.


There are also fake monks in temples,

Who use public funds to support their children and wife;

Later when they fall in the Hades,

They will be pinch-tortured forever.


Pick up written and printed papers,

Incinerate and throw them in rivers,

For the tide to transport them into ocean;

So doing is equally blessed as taking vegetarian diet.


What a hard task farmers have!

All year-round they cultivate,

Concentrating their effort in making crops;

Under rain and sun they are hard laborers.


Thank to the Divine Farmer,

Who found a variety of grains for mankind.

Day by day keep that in mind,

Never destroy or waste food of any kind.


Do not act as a villain,

Locking up the granary during crop failure,

Later selling rice at rocketing price;

Never would such demeanor be forgiven.


Always return the favors you receive,

Fulfill the obligations you promise;

When borrowing is necessary,

You shall pay back interest with principal.


Do not be hostile, greedy, and inexorable,

Devising cunning tricks to betray benefactors;

Keep in mind the expiation is inevitable,

You’ll be reborn in animal bodies to work on requital.


Wealthy people should work up hidden virtues,

By helping the poor generously;

Do not be stingy and tricky,

Lending money at high interests to burden the needy.


Do not be double-dealer, donating to temples generously

While forcing the poor to mortgage their properties;

Divine Beings love all creatures equally,

And will not accept such unjust bounty.


As a boss you should speak gently,

Even when chastising the servants severely;

Do not act cunningly,

By scolding or beating your subordinates.


As resentment accumulates offenses,

Punishments in the Hell are unrelenting;

Such terrible beating and pinching,

These tortures occur unceasingly.


The Hell consists of many odd penalties,

As the world is filled with atrocities;

Though Saints handed down scripts and bibles,

Humans still err in ignorance and obscurity.


Naive people belittle saintly words,

Stating that nothing left after death;

In fact, their expiation occurs immediately,

And their descendants also receive it partially.


Do not think karma is senseless,

To behave aggressive and careless;

Your body is like a log after death,

But your soul with all senses is active and fresh.


When the soul departs with the last breath,

It is led by the Spirit of Death

Into the Hades,

To receive the Final Judgment, free of mistakes.


Righteous souls pass through freely,

Sinful ones are executed dreadfully,

Only when receiving the miraculous potion

That they regain the original state of the soul.


 Disobedient children feel sawed, burned, ground,

Their bodies seem quartered and organs unbound;

Reincarnating in this world,

They are born as bull or dog with horns and fur.


For women who are scandalous,

They feel boiled in huge brass caldrons;

They did not preserve chastity,

Committing adultery while being married.


Match-makers are usually greedy,

Applying deceitful language purposely,

To lure young, inexperienced girls

Into activities that infringe their chastity.


They may laugh happily at such cruelty,

But in the hell, they will feel executed severely;

Being pinched, chained, smacked endlessly,

They will be tortured for the sins committed.


The prison filled with swords and knifes,

Is reserved to cruelly treat adultery crimes;

Sharp spears and swords are pointed at all sides,

To slab the inmates until their blood floods the site.


After feeling deadly tortured, these souls revive

They are reborn in the den of vice

To slavishly work day and night;

That is the impartial marvel of God Way.


Sharp hooks are to hold bodies tightly,

In the bronze mortar they feel crushed slowly;

That is the penalty for cheating merchants,

Who make fake scales and disregard Divine Beings.


Chained packs of ferocious dogs run crazily,

And gather around to tear up criminal bodies;

Such penalty is for the naïve,

Who belittles the Three Religions.


Water boils up in the pond,

To split the bodies into crumbles;

This is for divergent individuals,

Who are in discord with siblings and their own people.


Mountain ridges are bristling like daggers,

They look even scarier

With blood soaking human bodies,

And screams deafening the ears of witnesses.


It is for crooked parties,

Treacherous servants and disloyal dignitaries;

After the tortures they are held in penitentiary,

Where they feel beaten and shackled endlessly.


Another penalty comprises bronze cylinders

Glowing brightly with hot flame inside,

Where human bodies are chained and rubbed against,

For cruel acts of house burning and animal hunting.


Hungry tigers with claw stretching,

Grab and tear the bodies

Of wicked people

Who rob and kill others.


There is vast pond filled with stools and blood

Where people are immersed,

Impregnated with the disgusting stink,

And beaten any time they emerge.


It is for gambling den organizers,

Bewitchers as well as ancestral revilers,

Also for women doing dirty laundry in rivers,

Or not censing the altar while in menstrual days.


For those cooking untidily,

Hanging clothes at worship locality,

Uttering vulgar, lustful vocabulary,

Sooner or later they suffer that same penalty.


In large and deep pond covered with maggot larvae,

The stink fills the atmosphere;

People who used to waste food and rice

Are penalized to eat such nauseating kind.


Upside-down hanging is another terrifying type,

Also being beaten and crushed by vampire;

Such penalty is for those who curse aimlessly,

And insult Divine Beings disrespectfully.


Beaten with spike-boards continuously,

It is the torture for the hostile and crafty,

For those who make profits on crop failure,

Speculating in drought and famine to oppress the poor.


The Dwelling for Unjust Deaths is terribly glooming,

Where imprisoned souls keep crying and mourning,

Disobedient and impolite in life,

They suicide despite filial piety.


In the Hell they feel tortured evermore;

Only at due time that they will be reborn,

Depending on their balance of merits and sins,

Their fates will be determined.


The Precarious Bridge is across a large river,

Sinful souls pass through it with shaking terror;

Missing their footing on such uneven structure,

They fall down and are nibbled.


A variety of snakes showing evil face,

They stretch neck, roll eyes to stare at the prey;

They bite and swallow the entire body,

Of those who wrongly file lawsuits or make up stories.


Stink of burned flesh dissipates from volcanic sites,

As human souls overfill from inside out;

It penalizes those who lure young people into obscenity,

Or invent toxic substances to reduce fertility.


To err is to be human,

Accept it and repent,

Discipline your senses,

Accomplish the Man’s Way.


Some people seem devoted to the faith,

But deep inside they definitely fake;

In hard times they bow and pray,

Once over they become ingrate.


Do not overstate nor understate,

Regularly practice the faith;

Do good, look straight, and act right,

Achieving these brings up fortunate times.


The repentance verses convey wise advices,

Its language is simple and forthright,

It does not discuss anything recondite,

As it is not worthwhile if humans cannot utilize!


Do not criticize or deride these verses,

Do accumulate good credits for your progeny,

And fulfill all social duties,

Your fame spreads even after you are deceased.



Praise to the Repentance Sutra



It is blessed to follow wise advice,

To do good and cultivate your mind;

Improve your sincerity in daily life,

And self-reflect to repent at night.

First, to recognize all errors and be contrite,

Second, to pray for the salvation of your lineage.

To be blessed while alive,

So that everyone enjoys peace of mind;

Later in the Hades when you die,

You’ll be freed as your soul is pure and light,

Once reborn in life,

Your good karma will also be requited.

Let’s pray for the mankind to be fine,

For the countries to prosper and the people to purify.






Cuộc danh lợi là phần thưởng quí,

Đấng Hóa-Công xét kỹ ban ơn.

Ḷng đừng so thiệt tính hơn,

Ngày đêm than thở dạ hờn ích chi.


Người sang cả là v́ duyên trước,

Kẻ không phần luống ước cầu may.

Sang giàu chẳng khác như mây,

Khi tan khi hiệp đổi xây không thường.


Việc sanh tử như đường chớp nhoáng,

Bóng quang âm ngày tháng dập dồn.

Giữ cho trong sạch linh hồn,

Rèn ḷng sửa nết đức tồn hậu lai.


Điều họa phước không hay t́m tới,

Tại ḿnh dời nên mới theo ḿnh.

Cũng như bóng nọ tùy h́nh,

Dữ lành hai lẽ công b́nh thưởng răn.


Khi vận thới lung-lăng chẳng kể,

Lúc suy-vi bày lễ khẩn-cầu.

Sao bằng ở phải buổi đầu,

Thần-minh chánh-trực có đâu tư v́.


Người làm phước có khi mắc nạn,

Kẻ lăng loàn đặng mạng giàu sang.

Ấy là nợ trước c̣n mang,

Duyên kia chưa dứt c̣n đang thưởng đền.


Nếu vội trách người trên th́ đọa,

Cũng có khi tai họa trả liền.

Đó là báo-ứng nhăn tiền,

Mau th́ ḿnh chịu lâu truyền cháu con.


Lo danh vọng hao ṃn thân-thể,

Ham làm giàu của để bằng non.

Một mai nhắm mắt đâu c̣n.

Đem vàng chuộc mạng đổi ḷn đặng chăng.


Trên đầu có bủa giăng Thần Thánh,

Xét xem người tánh hạnh dữ hiền.

Làm lành đặng hưởng phước duyên,

Trong ḷng nham hiểm lộc quyền giảm thâu.


Đừng tính kế độc sâu trong dạ,

Mà gổ-ganh oán chạ thù vơ.

Trái oan nào khác mối tơ,

Rối rồi không gỡ bao giờ cho ra.


Thấy h́nh khổ dạ ta đâu nỡ,

Khuyên làm lành trừ đỡ tội căn.

Quấy rồi phải biết ăn-năn,

Ở cho nhân hậu chế răn ḷng tà.


Hăy có dạ kỉnh già thương khó,

Chớ đem ḷng lấp ngơ tài hiền.

Xót thương đến kẻ tật nguyền,

Đỡ nâng yếu thế binh quyền mồ côi.


Làm con phải trau-giồi hiếu-đạo,

Trước là lo trả thảo mẹ cha.

Ḷng thành thương tưởng ông bà,

Nước nguồn cây cội mới là tu mi.


Giá trong sạch nữ-nhi trượng tiết,

Giữ cho tṛn trinh-liệt mới mầu.

Ở sao đáng phận đạo dâu,

Thờ chồng tiết hạnh mới hầu gái ngoan.


Đừng có cậy giàu sang chẳng nể,

Không kiên chồng khi dể công-cô.

Ấy là những gái hung-đồ,

Xúi chồng tranh-cạnh hồ-đồ sân-si.


Tánh ngoan-ngạnh không v́ cô bác,

Thói lăng-loàn bạn tác khinh-khi.

Ngày sau đọa chốn Âm-Ty,

Gông kềm khảo kẹp ích ǵ rên la.


Người tai mắt đạo nhà khá giữ,

Nghĩa anh em cư xử thuận ḥa.

Vẹn tṛn đạo cả giềng ba,

Kính anh mến chị th́ là phận em.


Trên thương dưới xét xem kẻ nhỏ,

Lúc lâm nàn chớ bỏ tránh xa.

Cũng là một gốc sanh ra,

Gồm bao nâng đỡ ruột-rà thương nhau.


Người trung-trực lo âu nợ nước,

Hưởng lộc vua t́m chước an bang.

Chớ làm con giặc tôi loàn,

Thuế sưu đóng đủ đừng toan kế tà.


Phận làm tớ thật-thà trung-tín,

Với chủ nhà trọn kính trọn ngay.

Áo cơm no ấm hằng ngày,

Của người châu cấp ơn dày nghĩa sâu.


Đừng gặp việc câu-mâu biếng nhác,

Mà quên lời phú-thác dặn ḍ.

Trước người giả bộ siêng lo,

Sau lưng gian-trá so-đo tấc ḷng,


Phải chừa thói loài ong tay áo,

Bớt học đ̣i khỉ dạo ḍm nhà,

Ǵn ḷng ngay thẳng thật-thà,

Nói năng minh chánh lời ra phải nh́n.


Chớ quyệt ngữ mà khinh kẻ dại

Đừng gian mưu hăm-hại người hiền.

Anh em bằng-hữu kết nguyền,

Một ḷng tin cậy phải kiêng phải v́.


Chẳng thấy khó mà khi mà thị,

Gặp người giàu mà vị mà nâng.

Dầu khi gặp lúc gian-truân,

Cũng đồng giúp ích chớ đừng mặt ngơ.


Làm người phải kỉnh thờ Thần, Thánh,

Giữ lời nguyền tâm-tánh tưởng tin.

Hễ là niệm Phật tụng kinh,

Rèn ḷng sửa nết khá in như nguyền.


Chừa thói xấu đảo-điên trong dạ,

Muôn việc chi chẳng khá sai lời.

Dối người nào khác dối Trời,

Trời đâu dám dối ra đời ngỗ-ngang.


Chớ lầm tưởng trong hang vắng tiếng,

Mà dể-duôi sanh biến lăng-loàn.

Con người có trí khôn-ngoan,

Tánh linh hơn vật biết đàng lễ nghi.


Phải cho biết kỉnh v́ trên trước,

Đừng buông lời lấn lướt hồ-đồ.

Thuận cùng chú bác cậu cô,

Bà con cḥm xóm ra vô khiêm-nhường.


Thấy già yếu hẹp đường nhượng tránh,

Đừng chỗ đông buông tánh quá vui.

Cợt người ra dạ dể-duôi,

Sanh điều xích-mích đâu nguôi dạ hờn.


Khi tế tự chớ lờn chớ dể,

Việc quan, hôn, thủ lễ nghiêm-trang.

Ǵn ḷng chẳng khá lăng-loàn,

Lễ-nghi vẹn giữ vững-vàng chớ quên.


Giàu sang ấy Ơn Trên giúp sức,

Phước ấm no túc thực túc y.

Thấy người gặp lúc tai nguy,

Ra tay tế độ ấy th́ ḷng nhơn.


Thương đồng loại cũng hơn thí bạc,

Thấy trên đường miểng bát, miểng chai.

Hoặc là đinh nhọn, chông gai,

Mau tay lượm lấy đoái hoài kẻ sau.


Ấy làm phước khỏi hao khỏi tốn,

Chẳng có đâu ṃn vốn thâm tiền.

Bắc cầu đắp sửa đường liền,

Kẻ qua người lại bước yên gọn-gàng.


Thi ân hậu bạc ngàn khó sánh,

Rán tập thành sửa tánh từ ḥa.

Việc lành chẳng khá bỏ qua,

Tuy rằng nhỏ-nhít cũng là công phu.


Năng làm phải, nhựt nhu ngoạt nhiễm,

Lâu ngày dồn tính đếm có dư.

Phước nhiều tội quá tiêu trừ,

Phép Trời thưởng phạt không tư chẳng v́.


Thấy lỗi mọn chớ nghi chẳng hại,

Thường dạn làm tội lại hằng-hà.

V́ chưng tựu thiểu thành đa,

Họa tai báo ứng chẳng qua mảy hào.


Giữa bụi thế giữ sao khỏi vấy,

Biết ăn năn xét lấy sửa ḷng.

Làm người nhơn-nghĩa xử xong,

Rủi cho gặp lúc long-đong chẳng sờn.


Hễ biết nghĩa thọ ơn chẳng bội,

Giúp cho người chớ vội khoe ra.

Việc chi cũng có chánh tà,

Làm điều phải nghĩa lánh xa vạy-ṿ.


Khi gặp chuyện khá ḍ xét cạn,

Liệu sức ḿnh cho hẳn sẽ làm.

Chớ đừng thấy của dấy tham.

Giục người làm quấy ắt cam đồng h́nh.


Ở ngay thẳng Thần-minh bảo hộ,

Nết xéo-xiên gặp chỗ rạt tù.

Trong đời rất hiếm vơ-phu,

Lường cân, tráo đấu, dối tu cúng chùa.


                   C̣n hoi-hóp tranh đua bay nhảy,

Nhắm mắt rồi phủi thảy lợi danh.

Lương-tâm thường xét cho rành,

Của không phải nghĩa chớ sanh ḷng tà.


Người quân-tử chẳng thà chịu khổ,

Đâu làm điều nhục tổ hổ tông.

Đứa ngu thấy của th́ mong,

Không ǵn tội-lỗi phép công nước nhà.


Bày chước độc, xúi ra việc quấy,

Tổn cho người mà lấy lợi riêng.

Hễ nghe khua động đồng tiền,

Sửa ngay làm vạy không kiêng chút nào.


Người nghèo khổ biết sao than kể,

Kẻ lễ nhiều cậy thế ỷ quyền.

Làm quan tính kế đảo điên,

Gạt thâu gia sản, đất điền của dân.


Thả tôi-tớ thôn lân húng hiếp,

Bức gái lành, ép thiếp đ̣i hầu.

Trong ḷng mưu chước rất sâu,

Mai sau suy sụp đáo đầu ra chi.


Gái xướng-kỵ, trai th́ du-đăng,

Phá tan hoang gia sản suy-vi.

Làm người phải khá xét suy,

Của rơi chớ lượm, tham th́ phải thâm.


C̣n một nỗi gian-dâm đại tội,

Lấy vợ người làm lỗi tiết-trinh.

Tuy là Trời Đất rộng thinh,

Mắt dường sao nháy chiếu minh ḷng người.


Lương-tâm biết hổ ngươi chừa lỗi,

Mới biệt phân sừng đội lông mang.

Việc lành, việc dữ đồn vang,

Tuy là khuất bóng xương tan tiếng c̣n. (*1)


Gái tiết-hạnh giữ tṛn danh giá,

Chớ học đ̣i mèo mả gà đồng.

Làm điều nhục-nhă tổ-tông,

Tiếng nhơ giặt rửa biển sông đặng nào.


Trai trung hiếu sửa trau ba mối,

Đừng buông lung lầm-lỗi năm hằng.

Hung-hoang tội báo nghiệt căn,

Kẻ chê người thị không bằng cỏ cây.


Thà tiết-kiệm hằng ngày no đủ,

Tánh siêng-năng lam-lụ làm ăn.

Ḷng chừa biếng nhác kiêu căng,

Của tiền lăng phí không ngằn phải tiêu.


Ḷng Trời Đất thương đều muôn vật,

Đức háo-sanh Tiên, Phật một màu.

Thượng cầm hạ thú lao-xao,

Côn-trùng thảo-mộc loài nào chẳng linh.


Nó cũng muốn như ḿnh đặng sống,

Nỡ ḷng nào tuyệt giống dứt ṇi.

Bền công kinh sách xem coi,

Vô can sát mạng thiệt tḥi rất oan.


Chớ kiếm thế gọi ngoan xảo-trá.

Lưới rập chim, thuốc cá, đốt rừng.

Thương thay phá noăn lẫy-lừng,

Tội căn báo-ứng biết chừng nào an.


Lại có kẻ hung-hoang ác-nghiệt,

Cướp giựt rồi chém giết mạng người,

Đoàn năm, lũ bảy dạo chơi,

Hiếp người lương-thiện, phá đời hại dân.


Tua khá tưởng thương lần ṇi giống,

Hăy xét v́ mạng sống khó cầu.

Cũng đừng bài bạc lận nhau,

Rủ ren rù quến, lấy xâu ăn đầu.


Phải hiểu biết máy sâu họa kín,

Thánh, Thần đâu tư lịnh bỏ qua.

Thường ngày tuần khắp xét tra,

Phạt người hung-ác đọa sa A-Tỳ.


Sống dương-thế hành th́ căn bịnh,

Xui tai-nàn dấp-dính theo ḿnh.

Ăn-năn khử ám hồi minh,

Từ-bi Trời Phật rộng t́nh xét cho.


Đừng cố oán thầm lo gây họa,

Đem ḷng thù hăm dọa rắp đường.

Đốt nhà, tháo cống, phá mương,

Nước tràn lụt ngập ruộng vườn tan hoang.


Thêm liều mạng đặng toan đổ tội,

Cho người hiền chịu lỗi vương mang.

Khi hồn ĺa khỏi trần gian,

Hóa ra ngạ-quỷ cơ-hàn khổ thân.


Đời nhiều kẻ khi Thần thị Thánh,

Ám-muội ḷng tánh hạnh gỗ-ganh.

Thấy ai làm phải làm lành,

Xiểm-gièm cho đặng khoe danh của ḿnh.


Lại c̣n có tánh t́nh hiểm độc,

Xúi phân chia thân tộc ruột-rà.

Làm cho chồng vợ ĺa xa,

Cả đời nghiệt-báo oan-gia chẳng rời.


Muốn tránh đặng khỏi nơi tội quá,

Lánh kẻ tà chẳng khá nên gần.

Thí tiền, thí bạc, chẩn bần,

Người đau thí thuốc, Thánh, Thần phước ban.


Đêm thanh vắng chớ toan mưu dối,

Xúi trẻ thơ lầm-lỗi ngỗ-ngang.

Âm đài gông tróng sẵn-sàng,

Chờ khi thác xuống cổ mang hành h́nh.


Các thơ truyện huê t́nh xé hủy,

Kẻo để đời làm lụy luân-thường.

Nói lời tục tĩu không nhường,

Tội hành cắt lưỡi trăm đường ghê thay!


Lại có kẻ miệng ngay ḷng vạy,

Tởi làm chùa, dối cậy in kinh.

Ăn gian xới bớt cho ḿnh,

Dầu qua dương pháp, luật hành Diêm-vương.


Thêm những săi giả nương cửa Phật,

Của thập phương châu cấp thê nhi.

Ngày sau đọa lạc Âm-Ty,

Thường thường khảo kẹp chẳng khi nào rời.


Thấy giấy chữ rớt rơi lượm lấy,

Đốt ra tro bỏ chảy ḍng sông.

Thủy-triều vận-tải biển đông,

Ḷng hằng dường ấy phước đồng ăn chay.


Chịu cực khổ đắng cay biết mấy,

Cuốc, cày, bừa, gieo, cấy, gặt, đong,

Làm ra lúa gạo dày công,

Dầm mưa dan nắng kẻ nông nhọc-nhằn.


Nhờ Diêm-Đế đức cao ân nặng,

T́m lúa khoai người đặng no ḷng.

Ngày ngày vọng niệm chớ vong,

Chẳng nên hủy hoại mới pḥng khỏi hoang.


Chớ hiểm độc dạ lang lần lựa,

Nhơn thất mùa bế dựa gắt-gao.

Chờ khi lúa phát giá cao,

Khai ra bán mắc Trời nào dung cho.


Ơn trợ giúp khá lo đền báo,

Giữ vẹn tṛn nghĩa đạo với đời.

Túng cùng vay mượn của người,

Vui ḷng tính trả vốn lời cho kham.


Chớ oán-chạ tham-lam ngược-ngạo,

Bội nghĩa ân trở-tráo chước sâu.

Luân-hồi thưởng phạt rất mầu,

Chuyển thân tái thế ngựa trâu công đền.


Người phú túc vun nền âm đức,

Lấy ḷng nhơn giúp sức trợ nghèo.

Chớ sanh chước hiểm hẹp eo,

Lời tăng quá vốn kẻ nghèo xiết than.


Làm mặt phải bạc ngàn cúng Phật,

Ép kẻ nghèo cố đất cầm vườn.

Phật Trời nhơn vật đồng thương,

Có đâu hưởng của bất lương mà mời.


Phận làm chủ lấy lời nhỏ-nhẹ,

Mà nghiêm-trừng mấy kẻ tôi-đ̣i.

Đừng ḷng nham hiểm hẹp ḥi,

Buông lời chửi rủa đ̣n roi không từ.


Tánh độc-ác tội dư tích trữ,

Chốn Âm-Cung luật xử nặng-nề.

Đánh đ̣n khảo kẹp gớm-ghê,

Hành h́nh khổ-năo chẳng hề nới tay.


Miền âm-cảnh nhiều thay h́nh lạ,

Cơi dương-trần tội quá dẫy đầy.

Thánh-hiền Kinh sách dạy bày,

Ḷng người ám-muội lỗi gây ra hoài.


Kẻ lỗ-măng chê bai khinh-dể,

Rằng thác rồi c̣n kể ra chi.

Nhăn tiền trả quả tức th́,

Tội dư con cháu một khi đền bồi.


Chớ quấy tưởng luân-hồi phi lư,

Mà hung hăng chẳng nghĩ chẳng suy.

Thi-hài như gỗ biết ǵ,

Linh-hồn là chủ thông tri việc đời.


Lúc chung mạng dứt hơi, hồn xuất,

Quỉ vô-thường sẵn chực đem đi.

Dắt hồn đến chốn Âm-Ty,

Xét xem công quả chẳng ly mảy hào.


Người lương thiện ra vào thong-thả,

Kẻ tội nhiều đày-đọa rất minh,

Phật, Trời phép lạ hiển-linh,

Hành cho tan xác huờn h́nh như xưa. (*2)


Con bất hiếu xay cưa đốt giă,

Mổ bụng ra phanh ră tim gan.

Chuyển thân trở lại trần gian,

Sanh làm trâu chó đội mang lông sừng.


Ḱa những gái lẫy lừng hạnh xấu,

Bỏ vạc đồng đốt nấu thảm kinh.

V́ chưng trinh-tiết chẳng ǵn,

Có chồng c̣n lại ngoại t́nh với trai.


Kẻ tham lợi cột mai cột mối,

Chuốt trau lời giả dối ngọt ngon.

Dỗ-dành, rù quến gái non,

Làm hư hoại tiết cháu con nhà người.


Ḷng lang độc vui cười hớn-hở,

Chốn Diêm-Đ́nh phạt quở trừng răn.

Gông kềm khảo kẹp lăng-xăng,

Hành cho đáng kiếp tội căn đă làm.


Ngục đao kiếm cầm giam phạm ác,

Tánh gian-dâm hành phạt gớm ghê.

Giáo gươm bén nhọn tư bề,

Chém đâm máu chảy tràn-trề ngục môn.


Hành đến chết huờn hồn sống lại,

Cho đầu thai ở tại thanh-lâu.

Ngày đêm đưa rước chực-chầu,

Công-b́nh Thiên-Đạo phép mầu chí linh.


Móc nhọn vắt treo ḿnh nhỏng-nhảnh,

Cối đạp đồng rất mạnh giă dần.

Ấy là phạt kẻ lường cân,

Đo gian, đong thiếu, Thánh Thần chẳng kiêng.


Bầy chó dữ mang xiềng chạy đại,

Thấy tội nhơn xúm lại phân thây.

H́nh nầy phạt kẻ dại ngây,

Khinh khi Tam-giáo đọa-đày thế ni.


Ao nước nóng sôi th́ sục sục,

Dầm cho người ră-rục thịt xương.

Cũng v́ ḷng dạ vô lương,

Đệ huynh bất mục chẳng thương đồng-bào.


Nhiều gộp núi như đao chơm-chởm,

Thấy dùn ḿnh táng đỡm rất ghê,

Thây người máu chảy dầm-dề,

Tiếng la than khóc tư bề rùm tai.


Phạt những kẻ sửa ngay ra vạy,

Tớ phản Thầy, tôi lại bất trung. (*3)

Hành rồi giam lại Âm-Cung,

Ngày đêm đánh khảo trăng cùm xiềng gông.


H́nh Bào-Lạc cột đồng ṿi-vọi,

Đốt lửa hồng ánh giọi chói ḷa.

Trói người vào đó xát chà,

V́ chưng hung-bạo đốt nhà bắn săn.


Có cọp dữ nhăn răng đưa vấu,

Gặp tội-nhơn quào-quấu xé thây.

Ấy v́ ḷng dạ chẳng ngay,

Giết người lấy của bị nay h́nh nầy.


Ao rộng lớn chứa đầy huyết phẩn,

Xô người vào, lội lặn nhờm thay!

Tanh hôi ḿnh mẩy vấy đầy,

Trồi lên hụp xuống gậy cây đánh đầu.


Để hành kẻ chứa sâu, lường của,

Trù ếm người, chửi rủa Tổ Tông.

Đồ dơ giặt đổ rạch sông,

Đương khi uế trược thẳng xông chỗ thờ.


Vào bếp núc chỗ nhơ không kể,

Phơi áo quần chẳng nể Tam Quang.

Buông lời tục tĩu dâm loàn,

Lâu mau, nặng nhẹ, chịu mang tội nầy.


Ao rộng sâu chứa đầy gịi tửa,

Hơi tanh hôi thường bữa lẫy-lừng.

Gạo cơm hủy hoại quen chừng,

Phạt ăn dơ-dáy mới ưng tội h́nh.


Cột trói ngược quá kinh rất lạ,

Quỉ Dạ-xoa đánh vả kẹp cưa.

V́ chưng chửi gió mắng mưa,

Kêu tên Thần, Thánh chẳng chừa chẳng kiêng.


Bàn chông nhọn liền liền đánh khảo,

Tra tội nhơn, gian giảo ngược-ngang.

Hành người bế dịch, trợ hoang, (*4)

Thừa năm hạn đói mưu toan bức nghèo.


Thành Uổng-Tử cheo-leo gớm ghiếc,

Cầm hồn oan rên siết khóc than.

Dương-gian ngỗ-nghịch lăng-loàn,

Liều ḿnh tự-vận không màng thảo ngay.


Xuống Địa-Ngục đọa-đày hành măi,

Đúng số rồi c̣n phải luân-hồi.

Hóa-công xem xét đền bồi,

Lành siêu dữ đọa thêm nhồi tội căn.


Cầu Nại-Hà bắc giăng sông lớn,

Tội nhơn qua óc rởn dùn ḿnh.

Hụt chơn ván lại gập-gh́nh,

Nhào đầu xuống đó cua ḱnh rỉa thây.


Nhiều thứ rắn mặt mày dữ-tợn,

Ngóng cổ trông mắt trợn ḍm người.

Gắp thây nuốt sống ăn tươi,

V́ bày thưa kiện móc bươi xúi lời.


Trong núi lửa bay hơi tanh khét,

Linh-hồn người đầy nghẹt trong ngoài!

Phạt răn quến gái, dụ trai,

Bày ra thuốc độc, phá thai tuyệt loài.


Người ở thế mấy ai khỏi lỗi,

Biết lạc-lầm sám-hối tội căn.

Tu tâm sửa tánh ăn-năn,

Ba giềng nắm chặt, năm hằng chớ lơi.


Ngặt có kẻ tưởng Trời tin Phật,

Mà trong ḷng chẳng thật kính thành.

Lâm nguy miệng vái làm lành,

Tai qua rồi lại dạ đành phụ vong.


Chớ thái-quá đừng ḷng bất cập,

Phép tu hành luyện tập nhiều ngày.

Làm lành, xem phải, nói ngay,

Giữ ba điều ấy thiệt rày phước duyên.


Lời kệ sám di truyền khuyến thiện,

Câu văn từ luận biện thật-thà.

Chẳng dùng những tiếng sâu xa,

E không hiểu thấu diễn ra ích ǵ?


Chớ buông tiếng thị phi khinh dể,

Rán làm lành phước để cháu con.

Làm người nhơn nghĩa giữ tṛn,

Muôn năm bóng khuất, tiếng c̣n bay xa.






(Giọng Nam-Xuân)


Nghe lời khuyến thiện rất may,

Nguyện ḷng niệm Phật ăn chay làm lành.

Ngày ngày tập sửa tánh thành,

Đêm đêm tự tỉnh tu hành ăn-năn.

Một là hối-ngộ tội căn,

Hai là cầu đặng siêu-thăng cửu-huyền.

Đương sanh hạnh hưởng phước duyên,

Trong nhà già trẻ miên-miên thái-b́nh.

Sau dầu đến chốn Diêm-Đ́nh,

Linh-hồn trong sạch nhẹ ḿnh thảnh-thơi.

Luân-hồi trở lại trên đời,

Tiền công th́ cũng Phật Trời thưởng ban.

Cầu xin trăm họ b́nh-an,

Nước giàu dân mạnh thanh-nhàn muôn năm.