UNICODE FONTs

    Lời Nói Đầu

         Quyển sách nầy là những lời vàng tiếng ngọc của Đức HỘ-PHÁP, là một vị Giáo-Chủ hữu-hình của nền Đại-Đạo Tam-Kỳ Phổ-Độ. Đức Ngài đã để lại rất nhiều lời giảng dạy đượm-nhuần tinh-hoa chơn-lý, lưu-truyền hậu thế.
         Đặc biệt quyển sách này Đức-Ngài trả lời từng câu hỏi mà chư-vị Chức-Sắc, Chức-Việc, Đạo-Hữu thỉnh-giáo trong lúc hành-sự gặp phải khó khăn. Đức-Ngài dạy, phê rất rõ-ràng từng câu, từng trường-hợp. Ấy là khuôn vàng thước ngọc để chúng-ta làm kim chỉ nam vạch lối đi trên đường lập-công.
         Nay chúng-tôi xin in lại, phổ-biến đến chư đồng-đạo để chúng-ta học hỏi, nghiên-cứu, lãnh-hội hầu hành xử trên đường phục-vụ Chơn-Pháp.

Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ
Toà Thánh Tây Ninh


LỜI PHÊ
của
ĐỨC HỘ-PHÁP

Sao y theo tài-liệu của:
Ông: Du-Văn-Siêu
Biên-Soạn Văn-Phòng BKT,
ngày 6 tháng 6 Mậu-Thân (dl. 1 Juillet 1,968)

VP.TV/B.P.C.
10-9-M.T. / (31/10/68)


I      


      Do đơn xin nghỉ một năm đặng lo trả nợ trần-ai, tờ đề ngày 4 tháng 9 năm Tân-Mão của Lễ-Sanh Thượng-Đẩu-Thanh

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      Hễ càng chạy theo danh-lợi thì lại càng chìm-đắm trong vòng khổ của danh-lợi, cái sống đơn-sơ thì ai lại không sống đặng. Gương của các Người Chức-Sắc khi vào cửa Đạo họ nghèo xơ, nghèo xác mà họ trọn Đạo cho tới khi về cùng Đức Chí-Tôn, nghĩa là ngày chết của họ, chết mà họ không phải chết đói đa, mà họ lại đặng mồ là khác nữa. Còn Đẩu đây không biết tương-lai ra sao, để cho sắp hậu-tấn là sắp-nhỏ của Đạo nó xem một kiểu dở, hay cho đặng thấy một người đã đến tận bờ Bỉ-Ngạn mà còn chết đắm. Tư cho Quyền Ngọc Chánh Phối-Sư lập Thánh-Lịnh thâu chức Lễ-Sanh của Đẩu và ngày nào xin phục-chức là do đặc-ân Hội-Thánh sở-định khi nợ-nần của Đẩu đã trả xong.

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Top of Page

      Do tờ thỉnh-giáo của Thượng-Chánh Phối-Sư về việc Chánh-Phủ Tổng-Động-Viên thanh-niên.

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      Dẫu mình là người Đạo Cao-Đài là một nền Đạo tương-lai của toàn Quốc đi nữa mà mình là người Việt-Nam ở trong nước Việt-Nam tức là con dân Việt-Nam. Ta phải làm tròn phận-sự con dân của Đất-Nước cũng như ai kia vậy. Nếu Bần-Đạo bị Quốc-Luật, Quốc-Pháp buộc làm tròn phận-sự công-dân ấy Bần-Đạo cũng cúi đầu phục-lịnh. Nếu nói thanh-niên ấy là Quân-Đội Cao-Đài trừ-bị thì phải nạp danh-sách cho Chánh-Phủ biết rỏ, nếu ta lãnh làm Quân-Đội Quốc-Gia, với lý-lẻ vô bằng cớ thì chúng ta muốn làm mưu-mẹo dơi không dơi, chuột không chuột đặng gạt qua Quốc-Pháp. Phải thi-hành triệt-để Quốc-Luật.

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Top of Page

      Do tờ thỉnh-giáo của Giám-Đốc Đạo-Đức Học-Đường Nguyễn-Hữu-Lương và Hồ-Thái-Bạch đề ngày 3/11/Tân-Mão.

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      Đã rủi sanh đứng làm người ta đành chịu mang hai mối nợ: Nợ tâm-hồn là nợ ta thiếu Đức Chí-Tôn, và nợ xác-thịt là nợ non-sông Tổ-Quốc của Phụ-Mẩu ta đồng sống đặng thọ-bẩm vào nuôi dưỡng lấy ta. Hai mối nợ ấy không phương trốn tránh và cũng không mượn cái nầy đặng trừ cái nọ đặng. Thoảng như phải đi làm tôi-mọi nô-lệ cho ai thì còn có phương thối-thoát và có lý binh-vực, trái lại người ta đưa quân-khí đặng bảo-thủ giang-sơn Tổ-Quốc và Giống-Nòi thì mình phải cúi đầu vâng-lịnh. Biết đâu đường-lối người ta buộc mình sẽ là ngỏ giải-thoát cho mình, cứ tuân và cứ đi, tiến tới đừng để ai trước mình mà uổng.

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Top of Page

      Tờ xin trả chức của Lễ-Sanh Ngọc-Giác-Thanh.

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      Bần-Đạo buồn-cười mà để dấu hỏi coi ai dạy Giác mà nó ngoan Đạo quá vậy. Đương chèo thuyền Bát-Nhã là một tên bạn chèo mà coi mình trọng hơn phẩm Lễ-Sanh cũng là một điều hi-hữu, ừ phải, nó chỉ biết nó theo khuôn thuyền tế-độ, ấy là vì biết chủ chiếc thuyền là Đức Di-Lạc Vương-Phật. Nên nó nghĩ: "Thà làm tôi cho một vị PHẬT đặng đưa bước Thiêng-Liêng cho các Chơn-Hồn, hơn là làm tôi-đòi cho Vạn-Linh Sanh-Chúng." Sáng-suốt ấy chẳng phải xác-thịt phàm của Giác xúi-biểu nó, mà là Chơn-Linh Phật-Tánh của nó đã nói nhỏ với nó. Bần-Đạo lại làm trái ý nó một phen chơi, chúng-sanh đã muốn cho nó làm Lễ-Sanh nó chê, Bần-Đạo cho nó vào hàng Giáo-Thiện, Hội-Thánh Phước-Thiện lập Thánh-Lịnh.

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Top of Page

      Tờ Phúc số 56 của Bà Phối-Sư Hương-Hiếu nói về vụ: Phó-Trị-Sự: Phan-Thị Kim-Anh và Trần-Văn-Phải phạm vào Ngũ-Giới-Cấm điều thứ ba tại phòng cô Đầu-Tộc, Sa-Đéc.

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      Quyền Ngọc Chánh Phối-Sư về phần bên nam, nữ Chánh-Phối-Sư về bên nữ ra lịnh cho hai Chức-Việc Phan-Thị Kim-Anh và Trần-Văn-Phải tức-cấp ra khỏi Thánh-Thất rồi đợi khi Pháp-Chánh định đủ luật-hình sẽ cất-chức của người ấy, từ đây nên ra Huấn-Lịnh cho Nam-Nữ nơi các Thánh-thất không nên chung-lộn, xu-bồ, xu-bộn nhau nữa. Luật Thiên-Nhiên đã định vậy, hễ Nam-Nữ là phải khắng-khít nhau, yêu-ái cho nhau như nam-châm với sắt mới tạo đời mãi-mãi truyền-lưu đặng, luật ấy rất mạnh-mẽ, trước Quyền Thiêng-Liêng là điều vô-tội, song Nhơn-Đạo đã định-luật cho khỏi sa vào thú-tánh. Đời chưa hiểu thông Chơn-Pháp và vẫn bao giờ cũng mê-tín tự-tôn, ta vì đó mới giữ-gìn nghiêm-luật, chớ chơn-lý vốn là khác hẳn.

      Đạo bao giờ cũng chịu khổ vì lẽ ấy, vì phải tùng phàm-tâm đặng tạo nên Thánh-Đạo, có khi sự thái-quá tùng phàm làm cho ta nhiều phen hổ-thẹn vì sai-lạc đạo-đức tinh-thần, nhưng phải chịu chớ chưa đến buổi sửa-cải đặng, có nói với nhơn-sanh cũng chưa biết nghe biết hiểu, nói ra thêm vô-ích.

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Top of Page

      Do theo bản phúc-sự minh-tra của Hoà-Viên về Lễ-Sanh Hoàng với Giáo-Viên Thới đánh lộn tại Long-Hoa-Thị (17/3/Nhâm-Thìn).

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      HỘ-PHÁP Chưởng-Quản Nhị Hữu Hình-Đài Hiệp-Thiên và Cửu-Trùng. Gởi cho Bộ-Pháp-Chánh Trần-Khai-Pháp xem rõ vụ đánh lộn đã nêu gương xấu cho đám đàn-bà con gái và trẻ nhỏ nơi Long-Hoa-Thị do một vị Lễ-Sanh và một vị Giáo-Viên trường Đạo-Đức. Hai người như thế mà làm gương như thế, Lễ-Sanh Hoàng thì dạy em đánh lộn vì người đã biểu-diễn giữa chợ tài-tình, võ-sĩ đối với sắp em chớ không phải một vị Lễ-Sanh của Hội-Thánh tức là anh chỉ có quyền dùng Đạo-Đức mà dạy đàn em. Hoàng đã không nên phận làm anh có đâu làm Chức-Sắc. Giáo-Viên Thới là một giáo-viên dạy-dỗ đoàn thiếu-sinh trong trường Đạo-Đức mà thô-lổ không lễ-nghi, khiêm-tốn, hỏi sơ: dạy sắp nhỏ bài học gì? Bần-Đạo định án: Ngưng chức Lễ-Sanh trong một hạn-lệ là sáu tháng và buộc phải cầu-khẩn một vị Đại-Thiên-Phong cho phục-sự và bão-lãnh giáo-đạo cho Hoàng trong sáu tháng mà không thuần nết thì sa-thải xuống hàng Tín-Đồ. Giáo-Viên Thới thì không cho dạy nơi trường Đạo-Đức nữa và nếu từ ngày nay còn sanh sự với ai về lỗ-mãng một phen nữa là bị đuổi ra khỏi Thánh-Địa.

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Tờ phúc-sự của vị Phái-Viên Phổ-Tế Lê-Văn-Ninh, về khoản Phối-Sư Tài và Phối-Sư Phấn lập cơ qui-nhứt tại chùa Ninh-Tân Sài Gòn.

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      Ninh rất xứng-đáng đảm-nhiệm trách-vụ phổ-tế, Bần-Đạo tư cho Hội-Thánh Cửu-Trùng-Đài và Hiệp-Thiên-Đài cho ý-định về sự yêu-cầu của Ninh, nhứt là sự quyết-định của vị Phối-Sư phổ-tế Thượng-Trí-Thanh. Một mặt khác Bần-Đạo ra lịnh cho Bộ Pháp-Chánh minh-tra hành-tàng của Phấn và của Tài đã dùng phương mê-hoặc về cơ-bút mà tiếp-tục phương-chước của tả-đạo Bàn-Môn, minh-tra đủ chứng cớ đặng Bần-Đạo quyết-định. Tuy vẫn hành-tàng của họ đối với Đạo và đối với Bần-Đạo không trọng-hệ chi cả, nhưng các linh-hồn bị cám-dổ sẽ bị đoạ-lạc rất-thương-xót. Còn Phấn và Tài tại nơi số-mạng của họ cũng như Bảy và Chữ kia vậy, thì phương nào mình có đủ quyền-năng nơi cõi Tục này mà cãi-hóa Thiên-Điều cho đặng. Tội-nghiệp thay cho họ tưởng họ sống hoài đặng đeo đuổi theo đảng-phái của họ hoài đặng. Cái chết của họ gần mà Thánh-ân đã cất mất là một kiếp sanh rất nên vô-phước.

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Top of Page

      Do theo lời của Bộ Tư-Lịnh Quân-Đội-Cao-Đài xin cho Quân-Đội được dự hội Quyền Vạn-Linh năm Tân-Mão (1951).

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      Thiệt một việc yêu-cầu làm cho Bần-Đạo rất nên khó liệu, Bảo-Thế nói lại cho Quân-Đội biết rằng: Dầu mảnh thân này và sự sống thác của nó Bần-Đạo còn không tiếc với Quân-Đội thì kể chi hành-tàng xấu-hổ. Viết một bức thơ xin họ kiếm hiểu sở-năng của thủ đoạn tiếng văn-minh của Á-Đông và tiếng văn-minh của Âu-Châu là nghĩa lý gì? Quân-đội không có là một phần công-lý sẽ bị tiêu-diệt, mà có Quân-Đội là một áp-bức, bất công không chi bì kịp, nó là Thánh cũng là Phàm, cái Thánh ấy Đời đã lợi-dụng đặng làm Mạnh cái Phàm-Lực của họ. Phải! Cơ-quan Cửu-Trùng-Đài là Cơ-Quan dìu Đời nên hai Ông chủ của Cửu-Trùng-Đài dám lập Quân-Đội, mà Hiệp-Thiên-Đài là Cơ-Quan dìu Đạo nên Ông chủ của nó sợ-sệt, ngại-ngùng. Biết đâu ngày nay Bần-Đạo mở cửa cho Quân-Đội đem quyền-hành vào, nó không áp-bức, nó không vô-quyền thì đã, mà cửa ấy lại không cần mở cho Quân-Đội của Đời xông vào. Thử hỏi ngày kia, nếu Quân-Nhân của ta phải trở về cầm đảm-đương quyền Đạo trong Thánh-Thể của Chí-Tôn, vì chẳng lẻ họ còn mang vỏ-khí nơi mình cho đến ngày tận-thế đặng. Chừng ấy quyền Quân-Đội Đời mới nhập vào quyền Vạn-Linh ‘‘cầm súng cầm gươm’’ nơi tay đưa ngay đầu họ, đặng buộc họ ký một mạng lịnh chịu phục dưới mạng lịnh của quyền Đời thì họ mới nghĩ sao? Bần-Đạo không cho Quyền Vạn-Linh có thủ-đoạn vì lẽ đó. Quân-Đội giờ này là một cơ-quan chánh-trị tạm-thời, thì chỉ đặng quyền làm một cơ-quan Chánh-Trị-Đạo như Cửu-Viện của Hội-Thánh mà thôi, chỉ nghĩa là phải có mặt cho Quyền Vạn-Linh hạch-vấn, chớ không phải là một phần-tử của Quyền Vạn-Linh. Vậy Bộ-Tư-Lệnh, Bộ-Tham-Mưu, Bộ-Chỉ-Huy phải có mặt đặng có chịu dưới Quyền Vạn-Linh vấn-nạn.

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Tờ của Chí-Thiện Lê-Văn-Trường xin nghỉ cúng thời Tý vì già-cả, bệnh-hoạn.

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      Hễ càng già lại càng cúng nhiều đặng dâng mạng-căn số-kiếp của mình cho Đức Chí-Tôn định, ấy là bí-mật giải thoát của Chí-Tôn để nơi Cơ Tận-Độ. Dầu đương giờ mình cúng mà chết trước mặt Người lại càng hay. Phải tuyên-truyền cho ai-ai cũng đều thấu-đáo nghĩa-lý Bí-Pháp này. Khi đau ốm nằm dưỡng bịnh hễ nghe thời cúng là ngồi dậy dâng Tam-Bửu cho Chí-Tôn.

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Top of Page

      Tờ của Giáo-Hữu Thái-Thành-Thanh xin từ-chức vì có lịnh bổ đi Khâm-Châu-Đạo Bình-Thuận.

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      Phê cho Giáo-Hửu Thành từ-chức, Giáo-Hửu đã có phép giải-thể tức là phải chết về Đời sống về Đạo mà còn xin từ-chức tức đã thất Thiêng-Liêng-Pháp. E cho Thành khó trở lại Thánh-Thể đặng, một là vì Pháp-Luật hai là vì ma-khảo.

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Do tờ trả lời về vụ Lễ-Sanh Chót (Thượng) góp tiền chợ Long-Hoa.

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      Quyền Ngọc Chánh Phối-Sư là người chủ-quyền của Thiên-Phong Chức-Sắc tức phải chịu cả trách-nhậm dụng-nhơn, thoản kẽ vô quyền-hành mà người đem để trách-nhiệm yếu-trọng làm cho hư cả thanh-danh và năng-lực của Hành-Chánh thì thử hỏi tội người thế nào? Ra Tòa Tam-Giáo và mất Quyền-Chức là chắc, thuyên-bổ Chức-Sắc không có Quyền trên phê-chuẩn là phạm tội quá-quyền đáng thâu quyền Chánh Phối-Sự lại, nhưng vì nhục lây cho quyền Hành-Chánh nên phạt quì mười hương tại Điện mỗi ngày ba nhang. Phải đem Chót ra khỏi Long-Hoa-Thị liền.

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Top of Page

      Do tờ xin của Ban Thợ-Hồ xin ăn cơm ngày hai bửa mới làm công-quả nổi.

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      Bần-Đạo hằng than-thở và đau-khổ vì mấy đứa trung-thành hiếu-thảo cùng Đạo, dầu nghèo cũng cam tâm phục-vụ cho Đạo và tạo-nghiệp cho Đạo, mà Hội-Thánh Hành-Chánh cùng các cơ-quan Chánh-Trị-Đạo xem rẻ-rúng, phế-vong, không để mắt chăm-nom an-ủi, còn những kẻ lợi-dụng Đạo lại đặng giàu-sang vinh-hiển kính-nể yêu-vì. Hỏi sự bất-công ấy chừng nào chấm dứt? Bần-Đạo cũng tự hỏi mà cũng tự âm-thầm trả lời!

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Do đơn tố-cáo Chí-Thiện Hương-Nhâm cho mướn Thuyền-Bát-Nhã.

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      Quyền Ngọc Chánh Phối-Sư viết thư nói cho các Bàn-Trị-Sự nơi Châu-Thành Kiêm-Biên biết rằng: Thuyền Bát-Nhã là của Hội-Thánh Phước-Thiện cho Hội-Thánh Ngoại-Giáo, do lịnh Bần-Đạo dạy cho, khi Giáo-Sư Bẩy phản chiếm làm chủ, và khi Bần-Đạo về thấy thì dạy lấy lại giao cho Phước-Thiện hay là Chức-Sắc Phước-Thiện làm chủ. Nghĩa là của thiệt chủ nó trả lại cho chủ nó. Chí-Thiện Hương-Nhâm thay mặt HộI-Thánh Phước-Thiện làm chủ nó thì chủ-quyền của Chí-Thiện Nhâm. Không ai phản-đối đặng, nhưng Bần-Đạo sẽ nhắc Chí-Thiện Nhâm thuyền ấy chỉ để làm phước chớ không phải để làm mướn, nếu cho mướn lấy tiền cốt-yếu để tiền ấy làm phước mà phước ấy cả con cái Thầy phải hưởng trước hết.

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Top of Page

      Do tờ của Ngọc Chánh Phối-Sư xin cho bốn mươi đạo-sở Phước-Thiện nơi Cái-Bè qua hành-đạo bên Hành-Chánh.

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      Chiếu theo Đạo-Luật thì bên Hành-Chánh là Hành-Chánh còn bên Phước-Thiện là Phước-Thiện, hai phận-sự hành-đạo không phù-hạp với nhau, thắc-mắc hơn hết là phẩm Hành-Thiện mà lên Giáo-Thiện buộc phải tạo-nghiệp cho mười-hai gia-đình, còn bên Hành-Chánh lại thông-đồng hơn, nên hai công-nghiệp không đồng, không dung-hoà nhau đặng. Nhưng theo Bần-Đạo thì dầu cho Hành-Chánh khi đến vị Chánh-Trị-Sự mà có thể tạo đặng mười-hai gia-nghiệp cho gia-đình thì cũng có thể lên Giáo-Thiện đặng. Còn bực Hành-Thiện mà cầm quyền Hành-Chánh đắc-lực đủ 5 năm cũng đem ra quyền Vạn-Linh cầu-thăng Lễ-Sanh đặng. Điều ấy do nơi Pháp-Chánh minh-tra công-nghiệp mà định vị.

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Tờ 424 của Ngọc Chánh Phối-Sư gởi cho Khâm-Châu-Đạo Cần-Thơ về việc Chánh-Phủ buộc khai gia-đình nơi căn-cứ.

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      Hễ mình có phận-sự là Công-Dân thì mọi quyền-lực chỉ có liên-hệ đến phận-sự công-dân của mình thì buộc phải tuân-hành. Phải nhớ rằng Đạo là Đạo mà Đời là Đời đừng tưởng dùng đặng quyền Đạo mà phản-kháng cùng Đời, mà cũng đừng tưởng rằng dựa đặng quyền Đời mà hiếp Đạo, phải thi-hành mạng lịnh của Chánh-Phủ Việt-Nam của ta liền.

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Top of Page

      Do tờ của Giáo-Hữu Chuẩn xin ân-xá vụ tham-lam tiền Kinh-Tượng tại Châu-Đốc (3.000$00)

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      HỘ-PHÁP Chưởng-Quản Nhị Hữu Hình-Đài Hiệp-Thiên và Cữu-Trùng gởi cho Bộ Pháp-Chánh Hiệp-Thiên-Đài. Bần-Đạo xem hồ-sơ rồi lấy làm lạ cho cách dùng người của kẻ cầm quyền Hành-Chánh. Một vị Chức-Sắc bị tội tham tiền của Hội-Thánh tức là đã có án bất tín-nhiệm của Đạo mà người ta lại giao Công-Viện Hội-Thánh cho người ấy cầm quyền. Nội một điều mua vật-liệu của Đạo rồi chẹt-mọt chúng ta cũng khó giữ, điều ấy là điều Bần-Đạo đã quá biết lúc tạo Đền-Thánh. Vậy Bần-Đạo tha số tiền của Chuẩn đã lấy của Đạo song cấm nhặt từ đây Hành-Chánh không đặng giao cho Chuẩn một phận-sự chi mà có tài-chánh trọng-hệ vào đó. Phải đem Chuẩn ra khỏi Công-Viện liền.

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Do tờ số 122 ngày 25/2/Quý Tỵ của Ngọc Chánh-Phối-Sư thỉnh-giáo về các Chức-Sắc có án! ‘‘Vĩnh-Bất Tự-Dụng!’’

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      Hễ đã mang án ‘‘Vĩnh Bất Tự Dụng’’ thì chỉ đặng lãnh các phận-sự phụ-thuộc mà thôi chớ không đặng quyền cầm chủ-quyền một cơ-quan Chánh-Trị-Đạo nào hết, dầu cho một Hương-đạo đến một Trấn-Đạo các chủ-quyền không đặng cầm, duy đặng làm phận-sự phụ-thuộc vậy thôi. Nên nhớ và hiểu đừng quá khốn-khổ mà Ngọc Chánh-Phối-Sư phải bị phạt.

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Top of Page

      Do tờ của Nữ Chánh Phối-Sư Lại-Viện xin phép cho Lễ-Sanh Hương-Tình từ-chức đặng sanh.

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      Phê cho nghỉ phép đặng sanh, may là còn phẩm Lễ-Sanh thì còn dễ giải-quyết, còn nếu đã lên hàng Giáo-Hữu thì đem ra Toà Pháp-Chánh. Xin nhớ hễ còn vợ chồng con cái thì Hội-Thánh đừng cho thăng Giáo-Hữu.

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Do tờ dâng lên xin cho một vị Giáo-Sư Phái Thượng đứng xướng trên Giảng-Đài Đền-Thánh khi Tiểu và Đại-Đàn.

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      Đặng, song trong Huấn-Lịnh để thay-mặt cho vị Giáo-Sư phái Ngọc chủ-lễ, khi có một vị Giáo-Sư phái Ngọc phải thay thế liền vì vị Giáo-Sư ấy ngang hàng với Hộ-Đàn Pháp-Quân hành quyền Chưởng-Lễ. Khi trước Giáo-Sư Mười được ban cho một cây Giản-Lịnh đặng làm phận-sự này chẳng khác nào cây Giản Uất-Trì, tiền đã Hôn-Quân, hậu đả loạn-thần đặng ngăn-ngừa phản-Đạo đột-nhập vào Đền-Thánh.

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Top of Page

      Tờ số 29 ngày 1 tháng 2 Nhâm-Thìn của Nữ Chánh Phối-Sư dâng lên Đức HỘ-PHÁP trạng tỏ tà-quái nhập vào em gái khùng tên Nguyễn-thị-Hát.

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      Tư cho Ngọc Chánh Phối-Sư làm Huấn-Lịnh ngăn-cấm. Bà Nữ Chánh Phối-Sư nói phải vì các Đấng Thiêng-Liêng tuyển-chọn xác đồng tử của họ là khó lắm, phải trẻ nít hay là kẻ câm-đui, cùi-điếc tỏ ra người vô-tri vô-giác rồi họ mới nhập xác đặng. Còn ngoài ra là Các Đấng có Sứ-Mạng Thiêng-Liêng Phò-Loan chấp-bút chớ không đặng đụng đâu nhập đó như thế. Nếu thoảng như vậy là điều tà-tinh đồng bóng đã biểu-diễn từ-từ chẳng chi lạ và chúng nói bậy nói bạ mạo nhận theo thói tà-tinh thì lại càng quá hơn ma-quỷ. Hễ tin thì mất Linh-Hồn là chịu lấy.

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Đơn của Chức-Sắc và Chức-Việc nơi Đệ Tứ kiện Đầu-Phận và bảy Hương-đạo về việc dẹp Bàn-Thờ Chí-Tôn kêu gánh hát về hát.

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      Văn-phòng cất là làm việc chớ chẳng phải Thánh-Thất mà thờ Chí-Tôn nơi đó. Quyền Ngọc-Chánh Phối-Sư phải ra lịnh cấm các văn-phòng lập Thiên-Bàn thờ Chí-Tôn, mưu-chước ấy để tránh đi cúng nơi Đền-Thánh. Hoà-Viện Hành-Chánh hiệp với Thánh-Vệ minh-tra cho ra kẻ ỷ-quyền lấy văn-phòng làm rạp hát, rồi đem nội-vụ ra Pháp-Chánh. Phải ra lịnh cho gánh hát ra khỏi văn-phòng liền.

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Top of Page

      Do thơ đề ngày 22/3/53 của Cụ Nguyễn-Minh-Khôi dâng lên Đức HỘ-PHÁP.

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      Tư cho Quyền Thượng-Chánh Phối-Sư xem và tiếp-tục thi-hành theo lời xin của Cụ Nguyễn-Minh-Khôi, do Khâm-Mạng Quí đã giao quyền lập Thánh-Thể nơi Tỉnh Nam-Định là một nơi sanh lắm nhơn-tài lỗi-lạc đất Bắc-Việt đương giờ này cũng vậy. Ấy một nơi đáng làm căn-cứ Phổ-Thông Chánh-Giáo. Gian nhà tuy đạo-hữu phải mua đắt giá, song biết đâu sự đắt giá đó sẽ gây Đại-Nghiệp cho tương-lai toàn Đạo nơi đất Bắc, ta nên chấp-thuận liền. Giao sứ mạng và cho đủ văn-kiện Kinh-Sách cho Cụ Khôi truyền giáo. Một cụ lão-thành cả quyền Đời tôn-trọng rất xứng đáng làm đại-diện yếu-trọng của Đạo. Hiền-Huynh nhơn-danh Bần-Đạo cám ơn hậu-tình của Quan Thủ-Hiến và Quan Tỉnh-Trưởng Nam-Định đối cùng Đạo. Phải trả tờ giao-kèo lại cho Cụ Khôi với thơ bảo-kê.

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Tờ phúc-sự của Thái-Phóc-Thanh ngày 2/2/Quí-Tỵ.

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      Tư cho Hoà-Viện Hành-Chánh hiệp cùng Kiểm-Thủ Thánh-Địa coi đất này của ai? Nếu quả ra Nguyễn-Thị-Quá toan giựt đất của Đạo-Hữu Tần-Nhơn thì đem nội-vụ ra Pháp-Chánh đặng định-án Thị-Quá. Bần-Đạo cấm-nhặt không ai đặng ỷ mình khôn-ngoan gian xảo hơn mà hiếp-đáp người Thổ.

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Top of Page

      Tờ xin cho Giáo-Hữu Chia làm Khâm-Trấn Tần-Nhơn, Lễ-Sanh Mau làm Quyền-Khâm-Châu-Đạo Tần-Nhơn, Lễ-Sanh Inh làm Đầu-Tộc Thái Bình và Lễ-Sanh Mau làm Đầu-Tộc-Đạo Tần-Nhơn Thánh-Địa.

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      Thì cũng cho mang râu đội mũ hát chém chằng thử coi hay-ho gì chăng cho biết. Y-phê và tư cho Quyền Ngọc Chánh Phối-Sư lập Thánh-Lịnh.

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Do đơn của Lưu-Kim-Anh xin hát cải-lương.

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      Tư cho Quyền Ngọc Chánh Phối-Sư ra lịnh cấm và cho hay trước rằng: đã cấm bất kỳ là nhơn-viên cơ-quan nào cùng Đạo-Hữu nơi Thánh-Địa đến Sài-Gòn rước bạn hát về Thánh-Địa đặng thủ-lợi nữa. Ai không tuân thì sẽ không đặng phép cho, còn bị 15 ngày tụng niệm nơi Đền-Thánh là khác.

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Top of Page

      Thượng-Thống Hòa-Viện xin cho Tuần-Quân đúng 2 năm được vào hàng Bảo-Thể chánh-vị.

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      Bảo-Thể theo mắt Bần-Đạo thấy là vo-vất, biếng-nhác lắm, Tuần-quân cũng vậy, Bần-Đạo buộc tăng hạn thêm 1 năm nữa rồi Pháp-Chánh minh-tra lại, hạnh-kiểm lại nữa rồi sẽ định.

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)


      * * *


      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP
      về Luật phong-thưởng:


      Vì Tuần-Quân và Bão-Thể nếu so-sánh công-nghiệp Đạo thì con đường lập-thân hành-đạo (rất mau) của họ rất mau và rất dễ hơn Bàn-Trị-Sự, vì cớ mà tánh-đức hạnh-kiểm họ rất thiếu-kém nên cho họ lâu ngày nhập vào chánh Bảo-Thể, lâu chừng nào hay chừng nấy đặng họ Tu-Hạnh, Tu-Đức.

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Do tờ tường-trình về số bổn-đạo nơi Mỹ-Tho, căn-cứ Châu-Thành nuôi cá tra, cá vồ làm cho đời dị-nghị.

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      Tư cho Quyền Ngọc Chánh Phối-Sư viết thư hỏi kín coi có quả vậy chăng? Thật là khổ cho sự sanh-sống của người Đạo, nuôi cá kiếm sống cũng bị chỉ-trích!

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Top of Page

      Phúc-trình của Kinh-Lý Khám-Đạt thỉnh-giáo về thể-thức phóng lại con lộ Thánh-Vệ.

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      Lộ Thánh-Vệ phải để 8 thước (8m00) phải phóng theo bản đồ của sở Kinh-Lý đã vẽ. Những nỗi phóng đường đào kinh bao giờ cũng làm cho khổ-tâm chủ đất, ngoài đời cũng thế mà trong Đạo cũng thế. Nếu cả mấy em toàn Đạo đều biết ý-định của Bần-Đạo là mọi việc phải thi-hành cho có mực-thước, khuôn-luật, hầu sau mấy đứa nhỏ thừa-tự không ai có phương nào tranh tụng cướp giựt của nó. Nếu cả mấy em biết làm phận-sự cha-mẹ thì thà mình chịu khổ-tâm hơn là dành sự rắc-rối hậu-lai cho con cháu. Sở Kinh-Lý cứ định phải lý thi-hành phận-sự thì cứ làm, còn mấy em bị sự cực-trí khổ tâm có rên-siết đi nữa bây-giờ mà thôi, chớ xa sau kia chúng thấy rõ lợi-ích là đủ.

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Tờ khai công-nghiệp của Chánh-Trị-Sự Lê-Văn-Mừng ở Hương-đạo Long-Khánh (Tây-Ninh) xin phong-thưởng.

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      Tư cho Quyền Ngọc-Chánh Phối-Sư cho Mừng hiểu rằng: Người mới nhập-môn từ năm 1945 mà thôi, thì những ai đã nhập-môn từ năm ấy Hội-Thánh buộc để một cái dấu mơ-hồ không toàn tín-nhiệm, nhưng công-nghiệp đáng giá của Người, chiếu theo Đạo-Pháp và Đạo-Luật thì phải đem ra Quyền Vạn-linh định vị, chớ Quyền Chí-Tôn tại Thế chẳng đẵng ân-phong. Song Bần-Đạo muốn cho một điểm linh-hồn lập-vị bây giờ nhứt định cho người phải tùng-sự một cơ-quan Hành-Chánh dưới quyền của một vị Đại-Thiên-Phong bảo-đảm trong một thời-hạn là hai năm rồi mới quyết-định.

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Top of Page

      Tờ phúc của Giáo-Sư Thượng-Phùng-Thanh số 49 ngày 3/3/Giáp-Ngọ.

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      Một chức Giám-Đạo của Hiệp-Thiên-Đài đã có minh-thệ trước Ngũ-Lôi cầm Pháp-Chánh chẳng còn ai là thân-nhơn trong khi hành quyền dầu rằng bạn thân của mình chẳng phải là một chức-sắc của Hội-Thánh Phước-Thiện. Giám-Đạo Lợi và Chí-Thiện Nhâm là hai vị Chức-Sắc của Đạo ai có phần nấy, nếu còn tính đời là bạn nhau mà thôi, khuôn-luật của Đạo đã định vậy, Thượng-Quyền cũng cho vầy. Chỉ có Giáo-Sư Phùng còn kể Lợi và Nhâm là vợ-chồng nhau đặng phản cáo mà thôi. Quyền Ngọc Chánh Phối-Sư nên giải-quyết rút Giáo-Sư Phùng về Toà-Thánh và thuyên-bổ người thay thế làm Khâm-Trấn Đạo Kiêm-Biên cho khỏi phản-kháng Đạo-quyền. (11/3/ Giáp-Ngọ)

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Phúc-sự của Tổng-Giám: Vỏ-văn-Khuê và Nguyễn-huỳnh-Yến xin Hội-Thánh cung-cấp vật-liệu làm cho rồi dinh-thự.

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      Tư cho Tiếp-Đạo hội các cơ-quan Chánh-Trị-Đạo ra lịnh cho toàn-thể chung-sức lo đủ vật-liệu cho cơ-quan Kiến-Trúc tạo-tác và sửa-đương các dinh-thự cho kịp kỳ lễ Khánh-Thành ngày 5/5. Cho Hành-Chánh biết rằng nếu họ chễnh-mãng mà các cơ-sở dưới chủ-quyền của họ chưa rồi thì Bần-Đạo sẽ dành cho họ một phần phạt mà từ thử đến giờ họ chưa hề có hưởng. Bần-Đạo xin họ để ý và tránh cho khỏi điều ấy.

           (11/3/ Giáp Ngọ).

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Top of Page

      Phúc-sự số 32 của Cai-Quản Báo-Ân-Đường Bà Đạo-Nhơn Vỏ-Hương-Nhâm, trạng tỏ về việc Lễ Trung-Ngươn tại Hội-Thánh Ngoại-giáo và nổi khó-khăn của Hội-Thánh.

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP
      (Số: 1009/HỘ-PHÁP)

      Tư cho Hội-Thánh Cửu-Trùng-Đài nam-nữ lưỡng-phái xem cùng là Hội-Thánh Đường-Nhơn triệt-để thi-hành mạng-lịnh của Bần-Đạo là: Nữ-phái dầu ngang tước cùng Nam, mà khi hành-quyền Nam là Chủ, Nữ là Thứ, còn Hội-Thánh Đường-Nhơn trong khi chưa đặng quyền tự-do Chức-Sắc hành quyền của mình đãm-nhiệm bằng quyền-hành và đẳng-cấp của Bổn-Quốc thì phải tuân mạng-lịnh của Chủ-Quyền Bổn-Quốc. Ấy vậy Khâm-Châu Nữ-Phái Kiêm-Biên và đại-diện Hội-Thánh Đường-Nhơn phải triệt-để tùng quyền của Khâm-Trấn-Đạo nơi đó, nếu còn một phen vi-phạm nữa thì cả hai đều bị truất-quyền rút về Toà-Thánh hay là bị thuyên-bổ đi nơi khác.

            (2/10/ Giáp Ngọ)

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Tờ Thanh-Minh số 2 ngày 8/12/54 của Phái Thiêng-Liêng, đang do Ông Bạch-Pháp xưng rằng vâng mạng lịnh Thiêng-Liêng để qui-nhứt Cao-Đài 12 phái.

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      (Tư cho các Cơ-Quan xem) Cả mọi sự chánh, tà thì Bần-Đạo đã thấu-đáo mọi điều, song vì thương nên để cho ai cũng đủ phương-pháp tự-tu, chớ thử hỏi Các Đấng Thiêng-Liêng nào đã lập đó, đáng nên công hay đã gây nên tội chia rẻ loạn Đạo. Lấy Trí-Phàm suy-nghĩ cũng đủ hiểu, các Con-Cái Đức Chí-Tôn ráng đề phòng cho lắm.

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Top of Page

      Tờ số 330 của văn phòng Cố-Vấn Hành-Chánh-Đạo thỉnh-giáo 3 khoản: Truy-phong Thánh Tử-Đạo thờ Bát-Quái-Đài; Truy-phong Chức-Sắc lên nhứt cấp; Truy-điệu và thờ nơi Báo-Ân-Từ.

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      1- Chức-sắc bị bắt và bị kết-án vì lẻ Đạo, gọi là báo thù phần-tử Hội-Thánh và bị kẻ nghịch Đạo tàn-sát, các Quân-Sĩ vì ngọn cờ Bảo-Sanh Nhơn-Nghĩa Đại-Đồng của Hội-thánh ban cho đặng cứu Quốc mà bị sát-hại hay là Tử-trận.

      2- Các Chức-sắc đủ công-nghiệp qui-liễu trước khi quyền Vạn-Linh định-vị, nên Quyền Chí-Tôn đặng trọn quyền đặc-biệt phong-thưởng truy-phẩm.

      3- Cả thảy đều đặng làm lễ truy-điệu rồi đọc Thánh-Lịnh trước Linh-Vị. Các Thánh Tử-Đạo thì thờ nơi Bát-Quái-Đài, công-nghiệp đặc-biệt cho Đạo khi minh-tra đủ lẽ thì thờ nơi Báo-Ân-Từ, mai-hậu thì do nơi Quyền Vạn-Linh công-nhận và ân-tứ mới đặng đem vào đó mà thờ. Báo-Ân-Từ là PAN THÉEN của Đạo, Đức Chí-Tôn gọi nó là Văn-Đài cả mọi sự quyết-định đều xong và đều chấp-thuận.

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)


      Số 362/ VP .HP

      HỘ-PHÁP Chưởng-Quản Nhị Hữu Hình-Đài Hiệp-Thiên và Cửu-Trùng gởi cho Qu. Ngọc Chánh Phối-Sư Cửu-Trùng-Đài.

      Hiền-Hữu ra lịnh đòi các vị Chức-Sắc làm biếng đi cúng theo tờ phúc của bản thông-qui ghim theo đây cho biết vì lẽ gì? Cho biết lý-do từ xử định tự-nhiên của họ là sao cho Bần-Đạo biết. Các Bàn-Trị-Sự của mỗi phận-đạo cùng Hương-đạo từ đây nếu các ngày Đại-Đàn và Tiểu-Đàn mà thiếu mặt sẽ bị phạt một hình-phạt gắt-gao là bị cách chức hay là thêm vào hạnh-kiểm nương-bóng Đạo chớ không phải thật Đạo, sẽ bị trục-ngoại ra khỏi Thánh-Địa.

            (11/ 2/ Giáp Ngọ)

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Từ hàng phẩm Giáo-Hữu đổ lên không có hàm-phong

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      Nghĩ vì Chức-Sắc Cửu-Trùng-Đài từ phẩm Giáo-Hữu đổ lên thì đã vào hàng Thánh-Thể nên không có hàm-phong, kỳ-dư vị nào quá già yếu không đủ sức-lực và trí-não hành-đạo nữa và có lời chấp-thuận của Qu. Chí-Tôn mới được hưởng: hồi-hưu dưỡng-lão.

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Top of Page

      Thái-Thượng-Ngọc Chánh Phối-Sư yêu-cầu Đức HỘ-PHÁP truy-phong Tướng Trình-Minh-Thế vào phẩm Thế-Đạo

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      Truy-thăng Trình-Minh-Thế vào hàng phẩm Quốc-Sỉ và đặng thờ nơi Báo-Quốc-Từ cùng Đức Thành-Thái và Đức Kỳ-Ngoại-Hầu Cường-Để.

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Tờ của Tam-Đầu-Chế số 410 ngày 29 tháng 3 năm Ất-Mùi thỉnh-giáo v/v Đức HỘ-PHÁP không làm Thượng-Tôn Quản-Thế nữa.

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      Lập-trường tranh-đấu Độc-Lập của dân Việt vẫn còn phức-tạp chưa đến mục-đích cuối cùng của nó, hễ thuận theo Quốc-Nội Qui-Thống thì bị trở-lực Ngoại-Quốc, mà Quốc-Tế là một trở-lực khó đương đầu cho Quốc-Dân. Bởi cớ mà Đạo bị lôi cuốn theo phong-trào trót gần 10 năm hy-sinh xương-máu của Đạo, cuộc cách-mạng của toàn-dân không đi theo một chiều-hướng cùng Chánh-Phủ vì cớ mà chính-quyền lủng-củng nội-bộ, loạn-ly. Ta vì phục-vụ cho Tổ-Quốc giống nòi Việt-Nam đã thuận cho Quốc-Gia-Hóa cả quân-đội và để trọn quyền cho Chánh-Phủ xử-dụng, thì kể như Đạo đã xong phận-sự cùng nước Việt và dân Việt và Đạo hôm nay đã trở về lập-trường vào địa-vị Quốc-Tế của nó.

      Bởi cớ mà Bần-Đạo không muốn làm Thượng-Tôn Quản-Thế là tránh điều trở-ngại cho Chánh-Quyền, vậy từ đây hễ gặp trường-hợp nào mà con cái của Đạo vì ảnh-hưởng và danh-thể của Đạo mà bị tử-nạn bất cứ là quân-sĩ hay Tín-Đồ đều do nơi Pháp-Chánh minh-tra đủ lẽ đáng vào hàng Thánh-Tử-Đạo thì Bần-Đạo chiếu theo luật-pháp đặng truy-thăng cho họ, còn trái lại thì ta phải cam-chịu để quyền Thiêng-Liêng định-vị.

      Thoảng như lấy lễ đặng an-ủi Cha-Mẹ, Vợ-Con cùng các bạn của kẻ quá-cố thì ta cũng nên rộng lòng dung-thứ. Phải cho Giáo-Sĩ xem lời phê nầy.

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Thơ số 1593 ngày 9 tháng 6 năm Ất-Mùi của Tiếp-Pháp thỉnh-cầu Đức HỘ-PHÁP đình-đải Thánh-Lịnh số 1503 đề ngày 1 tháng 6 năm ƒt-Mùi buộc trẻ gái trước ngày giá-thú phải biết khoa-dưỡng-dục, nên Bộ Pháp-Chánh xin đình lại sáu tháng sẽ thi-hành.

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP
      Số : 1525/ HP.

      Thánh-Lịnh ban-hành kể từ ngày ký-tên thì không thể không thi-hành, Thánh-Lịnh trai phải có một nghề gì mới được, còn gái phải có giấy chứng-nhận biết khoa sanh-dục, phải triệt-để thi-hành.

      Bộ Pháp-Chánh không phép xin như vậy nữa, vì Pháp-Chánh chỉ biết thi-hành luật-pháp mà thôi, nên nhớ.

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Top of Page

      Đơn của Tổng-Giám Nguyễn-Huỳnh-Yến đề ngày 8 tháng 2 năm Ất-Mùi yêu-cầu phong-thưởng công-nghiệp.

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      Rất đúng sự thật, ăn-uống thất-thường, nghèo-khó gia-đình cực-lực vì nghề-nghiệp mà Hội-Thánh không để tâm lo-liệu dùm, công-nghiệp không chứng-nhận, chẳng ai trọn tâm thương-tưởng, nâng-đỡ vật-chất lẫn tinh-thần thay cho Bần-Đạo, dường như Hội-Thánh đã quên hẳn sự-nghiệp Đạo là một khối mồ-hôi nước mắt của mấy em. Hành Đạo như thế là phương hại Đạo.

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      Top of Page

      Tờ thỉnh-giáo của Đội-nhạc Huỳnh-Minh-Mẫn v/v tang-sự của Hành-Chánh và Phước-Thiện.

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      Lễ-Sĩ, Giáo-Nhi, nhà-thuyền với nhân-viên nhà-thuyền là thuộc quyền của Tiếp-Lễ Nhạc-Quân quản-xuất, còn đào-huyệt thuộc về phần nhơn-viên dưới quyền nhơn-quan đạo-tỳ.

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)

      LỜI-PHÊ của ĐỨC HỘ-PHÁP

      Phần thứ nhứt:
      Chỉ vải sau lưng: Chí-Tôn muốn định phận mình là Tam-Thừa.
      Phó-Trị-Sự hành quyền về hạ-thừa chớ chưa vào Thánh-Thể nên mang một thẻ nơi lưng.

      Còn Phối-Sư là bậc Thượng-Thừa nên có ba thẻ. Trung-Thừa Chí-Tôn không cần định để cho mỗi người cố-gắng lập vị mình mau chóng tới bậc Thượng-Thừa. Nếu qua khỏi ba thẻ lên chín tức là vào hàng phẩm Cửu-Thiên Khai-Hóa.

      Cách nhau có một mức Phối-Sư với Chánh-Phối-Sư mà xa nhau như Trời một vực. Hễ đủ tài đức cầm quyền Đạo có quyền Vạn-Linh và quyền Chí-Tôn ủy-nhiệm ân-tứ quyền-hành thì là vào ngay Cửu-Thiên Khai-Hóa qua khỏi Tam-Thừa.

      Phần thứ hai:
      Ai cho Luật-Sự mang giày vào Điện.
      Điều ấy là quá phép, đặng mang giày vào Điện là Chánh Phối-Sư thì hàng Tiếp-Dẫn Đạo-Nhơn mới đặng mang giày vào Điện.

      Phần thứ ba:
      Khi nào đã có mang Sắc-Lịnh của HỘ-PHÁP nơi mình và hành-lễ thay hình thay xác cho HỘ-PHÁP mới đặng đứng ngay giữa thế cho hình-ảnh HỘ-PHÁP, còn ngoài ra thì đứng một bên phía Thế-Đạo tức phía Thượng-sanh.

      Khi thay hình-ảnh là khi có lịnh đặc-biệt của HỘ-PHÁP phú cho và có mang Sắc-Lịnh nơi mình.

      Phần thứ tư:
      Chỉ kêu là vị Luật-Sự. Đối với Lễ-Sanh thì gọi là ông Luật-Sự Pháp-Chánh. Tới bậc Chưởng- Ấn trở lên mới gọi là Ngài.

            HỘ-PHÁP (Ấn-Ký)


      Top of Page

            HOME