MỤC LỤC

Trang

Thánh thơ của Thượng Sanh. 1

Lời Tựa. 3

01- Ðạo Cao Đài là hoàn thuốc phục sinh hòa bình. 11

02- Ngày xuân là ngày phục sinh của vạn vật 17

03- Đức Hộ Pháp huấn từ sau bữa tiệc đầu xuân. 21

04- Quyền năng của nền tôn giáo. 23

05- Quyền năng của nền tôn giáo. (tiếp theo) 29

06- Khi vô Đền Thánh phải bỏ hết phàm tâm. 35

07- Liên quan con cái chí tôn với Ngài. 41

08- Hộ Pháp hành pháp mỗi khi vô cúng đàn. 47

09- Ý nghĩa đi Hoán Đàn ( cúng đại đàn) 55

10- Đạo Là sự sống trong càn khôn vũ trụ. 59

11- Thể chất và tánh đức các hạng khách trần. 65

12- Việt Nam được độc lập trong liên hiệp pháp. 75

13- Để cả đức tin nơi Phật Mẫu. 79

14- Thiên cung của mỗi con cái Đức Chí Tôn. 81

15- Nhiều kẻ được gọi mà ít người đến. 89

16- Vận mạng của nước Việt Nam hiện thời 93

17- Đòi lại chủ quyền của nước Việt Nam. 97

18- Quốc Đạo kim Triêu Thành Đại Đạo, Nam Phong thử nhựt biến nhơn phong. 103

19- Giảng tiếp câu thánh ngôn: 109

Quốc Đạo Kim Triêu Thành Đại Đạo, Nam Phong Thử Nhựt Biến Nhơn Phong. 109

20- Giảng tiếp câu thánh ngôn:  Quốc Đạo kim Triêu thành Đại đạo, Nam phong thử nhựt biến nhơn phong. 115


INDEX

Page

Holy Letter Of His Holiness Thượng Sanh. 2

Foreword. 4

Confidence Of Shorthand Board. 8

01. The Caodaism is a peace reviving remedy. 12

02. The spring is a reviving day of all living creatures. 18

03. đc h pháp’s teaching after first banquet of spring. 23

04. Power of Religion. 29

05. Power of religion (next) 30

06. When entering the Holy See, break vulgar heart 36

07. Relation between Supreme Being’s children and him.. 42

08. Hộ Pháp acts a sacrament in each ceremony. 48

09. Meaning of “Đi Hoán Đàn” (*) 56

10. Tao is the life in universe. 60

11. Substance nature and quality. 66

12. Vietnam may reach independence in united french. 76

13. Have a trust in Holy Mother 80

14. Celestial palace of every child of Supreme Being. 82

15. Many people called but few ones come. 90

16. The present destiny of vietnam.. 94

17. Claim Vietnam’s sovereignty back. 98

18. Present National Religion becomes great way, Vietnam’s custom will become the Humankind’s Manner. 104

19.  Next two sentences in divine message: 110

Present National Religion Becomes Great Way, Vietnam’s Custom Will Become The Humankind’s Manner. 110

20.  Next two sentences in divine message: 116

Present National Religion Becomes Great Way, Vietnam’s Custom Will Become The Humankind’s Manner. 116


21- Giảng Tiếp Câu Thánh Ngôn:  Quốc Đạo Kim Triêu Thành Đại Đạo, Nam Phong Thử Nhựt Biến Nhơn Phong. 121

22- Bảo Thủ Thuần Phong Mỹ Tục. 133

23- Phong Hóa Việt Nam Đối Với Phong Hóa Các Dân Tộc Vạn Quốc. 145

24- Phong hóa Việt Nam đối với các chủng tộc khác. (t.t.) 157

25- Phong hóa Việt Nam đối với các chủng tộc khác. (t.t.) 165

26- Phương pháp tổ chức trong hương thôn Việt Nam. 177

27- Đệ nhứt chủ quyền của Xã Hội Việt Nam.. 187

28- Ý nghĩa về "Nhạc Tấu Huân Thiên". 195

29- Tân nội các quốc gia Việt Nam.. 199

30- Vận mạng quốc dân Việt Nam.. 203

31- Lễ tiếp rước ông Tổng trưởng bộ Pháp quốc hãi ngoại. 207

32- Vì sao Đức Hộ Pháp cầm quyền Nhị Hữu Hình Đài 213

33- Quả kiếp của dân tộc Việt Nam. 223

34- Đức Chí Tôn hành pháp tại Kiêm Biên. 227

35- Của cải số 1 của chúng ta tại thế nầy. 231

36- Luật pháp và quyền điều khiển càn khôn vũ trụ. 239

37- Lịch sử Quan Thánh Đế Quân. 249

38- Hội Thánh là gì?. 257

39- Pháp Chánh Hiệp Thiên là gì? Và hình luật tam giáo là gì?. 263

40- Đức Hộ Pháp dạy. 277

41- Đức Tánh Trung Hiếu Nghĩa. 279

42- Luật tương đối hay là phản ảnh của hai thái cực chơn thật và giả dối 289

43- Huấn từ lễ mãn Khóa Hạnh Đường. 301


 

21. Continuous Explanation For Sentence In Divine Message:

Present National Religion Becomes Great Way, Vietnam’s Custom Will Become The Humankind’s Manner 122

22. Preserve the good custom.. 134

23. Vietnam manner over Manner of Global Races. 146

24. Vietnam’s manner over races (continued) 158

25. Vietnam’s manner over other races. 166

(continued) 166

26. Society organization method in in divine message. 178

27. First sovereignty of vietnam society. 188

28. Meaning of “Nhạc Tấu Huân Thiên”. 196

29. New Cabinet of Vietnam.. 200

30. Destiny of Vietnam National People. 204

31. Welcome ceremony over Minister of france justice Department in Foreign State  208

32. Why does Đức Hộ Pháp Govern Two Visible Palaces. 214

33. Karma of Vietnamese race. 224

34. Supreme Being does Dharma practice in Kim Biên. 228

35. Our Number one legacy on this Earth. 232

36. Law and Universe Control Power 240

37. History of Quan Thánh Đế Quân. 250

38. What is Sacerdotal Council?. 258

39. What is Justice of Divine Alliance Palace and Law of three Religions?  264

40. His Holiness Hộ Pháp teaches: 278

41. Characters of Loyalty, Piety, Uprightness. 280

42. Relative law or reflection of two poles of truth and deceit 290

43. Teaching in close of Hạnh Đường course. 302


44- Cha mẹ phải nêu gương tốt cho con noi theo. 311

45- Lễ khánh thành Đền Thờ Phật Mẫu tại Trường Qui Thiện. 313

46- Lễ Hội Yến Diêu Trì. 325

47- Lễ Trung Thu. 331

48- Đức Hộ Pháp đi Sàigòn về nền độc lập Việt Nam. 339

49- Nhơn tình thế sự đối với nhơn tình đạo đức. 345

50- Việt Nam độc lập trong liên hiệp pháp. 353

51- Đức Hộ Pháp thuyết minh sau khi hội đàm với thượng sứ pháp  355

52- Sự điều hòa càn khôn võ trụ. 361

53- Lễ cầu siêu chiến sĩ trận vong. 369

54- Lễ kỷ niệm đức Quyền Giáo Tông. 373

55- Lễ hạ ngươn năm mậu tý. 377

56- Đức Hộ Pháp thuyết trong dịp lễ thiêu xác các Thánh Tông đồ  383

57- Món ăn của linh hồn. 385

58- Năng lực tinh thần đạo đức. 395

59- Vía Đức Chúa Jésus Christ 403

60- Bác Ái Công Bình. 409

61- Đại hùng, đại lực, đại từ bi. 417

62- Luật Quyền. 429

63- Tìm hòa bình và hạnh phúc. 437

 


44. Parents have to set sample for children. 312

45. Inaugurating ceremony for  Holy Mother Temple at  Trường Qui Thiện [Qui Thiện school] 314

46. Diêu Trì Alcohol Banquet Mass. 326

47. Mid-Autumn Ceremony. 332

48. His Holiness Hộ Pháp goes to Sài Gòn for Việt Nam’s independence  340

49. Human feeling of world affair over human feeling of moral 346

50. Vietnam’s independence in  union with france. 354

51. His Holiness Hộ Pháp explains after discussion with french ambassador 356

52. Harmony of Universe. 362

53. Salvation Ceremony for soldier’s soul 370

54. Interim Pope Celebration. 374

55. Last circle Celebration of Mậu Tý year 378

56. His Holiness Hộ Pháp preaches on occasion of cremating sainted apostle  384

57. Food of soul 386

58. Power of spiritual morality. 396

59. Anniversary of Jesus Christ 404

60. Compassion and justice. 410

61. Great courage, great ability great mercy. 418

62. Law of Power 430

63. Seeking PEACE and bliss. 438

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


Thánh Thơ của Thượng Sanh.

 

HIỆP THIÊN ÐÀI

ÐẠI ÐẠO TAM KỲ PHỔ ÐỘ

Văn Phòng

(Tứ Thập Ngũ Niên)

Thượng Sanh

TÒA THÁNH TÂY NINH

-----
Số: 121/TS


 

Thượng Sanh
Chưởng Quản Hiệp Thiên Ðài

 

Kính gởi:

Hiền Huynh Hiến Pháp
Chưởng Quản Bộ Pháp Chánh

Tham chiếu quý Thánh thơ số 16/ÐS ngày 12-6-1970.

 Kính Hiền Huynh,

Theo đề nghị của Hiền Huynh tôi chấp thuận cho Ban Ðạo Sử xuất bản để phổ biến những Bài Thuyết Ðạo tại Tòa Thánh của Ðức Hộ Pháp từ năm 1946 đến năm 1955.

Những bài giảng được chọn để ấn hành phải có sự kiểm duyệt của Ban Kiểm Duyệt Kinh Sách.

Nay kính,

TÒA THÁNH, ngày 14 tháng 5 năm Canh Tuất.
(dl. 17-6-1970)

Thượng Sanh
(Ấn ký)


 


Holy Letter of His Holiness Thượng Sanh.

 

HIỆP THIÊN ĐÀI

OFFICE

THƯỢNG SANH

-----------

No.: 121/TS

GREAT WAY -THIRD PERIOD - UNIVERSAL SALVATION

( 45TH YEAR )

TÂY NINH HOLY SEE

 

THƯỢNG SANH

CHIEF OF DIVINE ALLIANCE PALACE

 

Respectfully addressed to:     Hiến Pháp [Juridical Renovator]

            Chief of Justice Department

Ref.: Sage letter No.: 15/ĐS dated 12th June 1970

Dear Gentle Brother,

In according with your suggestion, I agree to let Department of Religious History publish to propagate His Holiness Hộ Pháp’s Preachments from 1946 to 1955 at Tây Ninh Holy See.

Selected lessons for publishing must be censored by Bible Censoring Department.

Regards,

Holy See, 14th May Year of Dog

(17th Jun. 1970)

THƯỢNG SANH

(Signed)

 

           

 


ơ

LI TỰA

 

Những bài Thuyết Ðạo trong quyển sách nầy là lời vàng tiếng ngọc của Ðức Hộ Pháp, một vị Giáo Chủ của Ðại Ðạo Tam Kỳ Phổ Ðộ, một bậc vĩ nhân của thế hệ, nên một Ủy Ban sưu tầm và biên tập thành lập có Ðức Thượng Sanh chấp thuận, để xúc tiến việc sưu tầm biên tập và ấn tống các bài Thuyết Ðạo ấy. Nay cuộc sưu tầm và biên tập đã có kết quả mỹ mãn, nên Ủy Ban đem ra ấn tống cho toàn Ðạo được thưởng thức lời vàng tiếng ngọc nói trên.

Trong Ban Ðạo Sử của Ðại Ðạo Tam Kỳ Phổ Ðộ đã có sẵn một Thư Viện tàng trữ các loại Kinh Sách cổ kim và Ðông Tây cho các nhà khảo cứu và toàn Ðạo có thêm tài liệu. Những quyển "Lời Thuyết Ðạo" của Ðức Hộ Pháp cũng sẽ lưu trữ vào Thư Viện nầy để chư đọc giả đến xem.

Ðức Hộ Pháp là một trong các vị tiền bối khai sáng nền Ðại Ðạo Tam Kỳ Phổ Ðộ, đã thực hiện trước hết chủ thuyết Tam Lập: "Lập đức, lập công, lập ngôn".

Về lập đức, thì Ðức Ngài là người đầu tiên đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng mà khai sáng mối Ðạo cho toàn sanh chúng được chung hưởng hồng ân của Ðức Chí Tôn, Ngọc Hoàng Thượng Ðế.

Về lập công, thì Ðức Ngài vừa lập đức vừa lập công trong việc khai sáng. Từ cái không mà làm ra cái có, bắt gió nắn hình tạo thành một đại nghiệp Ðạo ở cõi thế nầy. Nếu Ngài không phải là một đại đức thì làm sao thành công được?

Về lập ngôn, thì Ðức Ngài lưu lại lời vàng tiếng ngọc trong các bài Thuyết Ðạo mà chúng ta đang thưởng thức và còn nhiều lời giáo huấn cao siêu khác nữa mà chư quí đọc giả và toàn Ðạo nên lưu ý.


FOREWORD

 

These preachments in this book are the precious speeches of His Holiness Hộ Pháp, a Head of Great Way - Third Period - Universal Salvation, a great man of generation, so the edition and collection Board was founded with Đức Thượng Sanh’s agreement to promote the edition and collection toward those Preachments. Now, this work has been obtained a satisfactory result, consequently the Board carries out to print for all followers to comprehend these precious speeches.

In the History Religion Board of Great Way-Third Period-Universal Salvation, the Easter-Wester, ancient and modern books in library are available for researchers and believers. The books of “Preachments” of His Holiness Hộ Pháp will be stored in this Library for readers coming to study.

His Holiness Hộ Pháp is one of predecessors founding the Great Way-Third Period-Universal Salvation, who firstly implemented Three Ways: “Virtue way, Service way, Speech way”.

About the Virtue way, He is the first person who followed sacred call to found a Religious source for all humankind to enjoy the great favor of the God - Supreme Being.

About Service way, He both did the virtue way and did service of founding religion. From nothing, he created the material things, held the winds to create a Great Work of Religion on this earth. If he was not a Venerable Man, how could he be successful?


            Nhơn danh Hiến Pháp Hiệp Thiên Ðài kiêm Trưởng Ban Ðạo Sử, tôi xin trân trọng giới thiệu cùng đọc giả bốn phương quyển sách quí giá nầy đáng được lưu niệm mãi mãi.

Trân trọng kính chào.

Hiến Pháp TRƯƠNG HỮU ÐỨC.





About Speech way, He handed over the precious speeches in Preachments that we are reading. The readers and all followers should pay attention that there are other sublime teachings.

For the sake of Juridical Renovator [Hiến Pháp] of Divine Alliance Palace [Hiệp Thiên Đài] holding the position Chief of Religion History Board, I respectfully introduce this precious book to the readers that these book are worthy to be handed down forever.

Yours sincerely.

Juridical Renovator Trương Hữu Đức.

 

 

 


LỜI TRẦN THUYẾT CỦA BAN TỐC KÝ

            Mỗi lần ly loạn là mỗi lần thư tịch bị làm mồi cho binh lửa.

Nhìn vào lịch sử, những vụ "Phần Thư", những vụ chiếm đoạt thư tịch đã xảy ra như một hệ luận trước những biến cố. Tình trạng nầy đã kéo dài qua các thời đại ấy là biện pháp của những kẻ mạnh nhắm vào mục đích thực hiện chính sách ngu dân và đồng hóa triệt để.

Những kinh nghiệm đau thương ấy là nguyên nhân thúc đẩy chúng tôi cố gắng thực hiện công việc sưu tập những tài liệu nầy.

Chúng tôi nghĩ: Nếu tài liệu kinh sách chỉ được tập trung tàng trữ vào một chỗ tránh sao cho khỏi bị hủy diệt khi kẻ cường quyền cướp đến phá. Do đó chúng tôi quyết định quây ra làm nhiều bản để gởi đến và ký thác vào những tâm hồn trung kiên với Ðạo, những người dám chết để bảo tồn những tiếng nói của Ðấng thay Trời dạy Ðạo.

Nếu một mai thời cuộc lại biến thiên, có thể các cuộc "Phần Thư" lại diễn thì thiết tưởng trong số tài liệu nầy vẫn còn có nhiều người nhiệt tâm gìn giữ được vẹn toàn.

Ðây không phải là việc làm của cá nhân hay một đoàn thể nhưng là một sự đóng góp chung của những người vô danh, nguyện đem hết năng lực của mình để phụng sự cho lý tưởng bảo tồn truyền thống giáo lý của Ðạo. Trong khi quyển tài liệu nầy đến tay quí vị thì cũng đã có người vì quá hăng say trong công việc thực hiện lý tưởng mà phải lao tâm kiệt sức hóa ra người thiên cổ.

 

CONFIDENCE OF SHORTHAND BOARD

For each chaos, it is the time books become bait for the fire. Looking back the history: events of “Part of Books”, appropriations of book happened as a corollary toward history events. This status has been lasting for era; those are the methods of malefactors in targets for carrying out the Ignoramus Policy and Strict Acculturation.

Those sad experiences are reasons pushing us to try to carry out collecting these documentaries.

We think that: “If documentaries of prayer-book were just stored in a concentration place, it could not prevent cruel people destroying books”. Consequently, we have decided to make many copies for many entrusted people who were faithful to the Religion to be able to die in order to preserve Immortal’s speeches that He represented the God to preach the Tao.

If the situation changes unfortunately, the separations of books will happen again. We think that among these separations of books, some will be fully kept by the enthusiastic people.

This work is not a work of a person or an association but a work of nameless persons devoting all abilities in order to serve the preserve ideal for the dogmas tradition of Caodaism. While this book is giving to you, there are some passionate persons exhaustedly slump down in acting this ideal.

 

 


Việc làm của chúng tôi không phải là một ý nghĩ nông nỗi của một sớm một chiều, nhưng là một hoài bảo trong suốt thời gian ly loạn. Chúng tôi hằng cầu nguyện Ðức Chí Tôn và Phật Mẫu ban bố phước lành sớm gặp dịp may để thực hiện hoài bảo ấy.

Ngày nay chân trời đã rạng tỏ, ý nguyện đã đắc thành.

Chúng tôi xin hiến dâng trọn vẹn cho Hội Thánh tất cả những tài liệu mà chúng tôi đã ghi chép, góp nhặt sau bao nhiêu năm theo đuổi mục đích bảo tồn những lời vàng tiếng ngọc của Ðức Hộ Pháp.

Từ đây bản quyền nầy sẽ tùy thuộc hoàn toàn của Hội Thánh. Kính xin Hội Thánh kiểm duyệt và ấn hành, để cho mọi người đều được nghe lời dạy dỗ đầy yêu ái của Ðức Hộ Pháp, đã dành cho chúng ta trong thời gian Ðức Ngài còn tại thế.

Tòa Thánh, ngày rằm tháng 6 năm Bính Ngọ (1966)

Ban Tốc Ký


Our action was not a superficial idea in a short time, but an aspiration during the chaos. We always prayed the Supreme Being and Mother Buddha/Holy Mother to be blessed that we could a fortune chance to act that aspiration.

Nowadays, the vista of the sky has been bright, the aspiration has been completed. We would like to fully submit to the Sacerdotal Council all documentaries written and collected by us in years with following up the purpose of preserving the precious speeches of His Holiness Hộ Pháp.

From this time, the copyright fully depends on the Sacerdotal Council. We would like to hope that the Sacerdotal Council authorize to be censored and published so that everyone can know the cherish teachings of His Holiness Hộ Pháp that He loved to teach us when He was here, on this earth.

Holy See, 15th June Bính Ngọ/Horse Year (1966)

Shorthand Department

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


01- ÐẠO CAO ĐÀI LÀ HOÀN THUỐC PHỤC SINH HÒA BÌNH.

 Tại Ðền Thánh, thời Tý mồng 1 tháng giêng năm Mậu Tý (dl. 10-02-1948)

 

Ngày hôm nay, giờ nầy chúng ta vui một tí, năm Tý đến với chúng ta, nếu Bần Ðạo nhớ không lầm thì buổi Chí Tôn hành pháp có cho Bần Ðạo biết rằng 3 con chuột hiệp lại là ngày thành Ðạo. Năm nay đủ 3 con chuột rồi đó vậy. Ta chắc rằng năm nay Ðạo sẽ kết quả lời hứa của Chí Tôn với con cái của Ngài, thành Ðạo tức thành Ðời nơi nước Việt Nam đó vậy.

Chúng ta thử ôn lại đã có 23 năm hành đạo, chúng ta đã chịu bao nhiêu khổ hạnh để bảo vệ con cái của Chí Tôn. Ngày nay cái kết quả nầy có đáng giá trừ cái khổ hạnh trong 23 năm ấy chăng? Bần Ðạo xin nói quả quyết rằng: Từ tạo thiên lập địa đến giờ chưa có nền tôn giáo nào được mau chóng như Tôn Giáo của Chí Tôn đến tạo nơi xứ Việt Nam chúng ta. Chúng ta ôn thử lại trong buổi thành Ðạo cuối cùng trong 2 năm nay, ta thấy gì? Nếu chúng ta có đủ tinh thần tìm hiểu Thánh ý của Chí Tôn trong 22 năm, để cho chủng tộc Việt Nam chịu đau khổ, chịu trong cảnh tương tàn, tương sát, thống khổ, cảnh tượng nguy ngập có nghĩa gì? Ý vị gì? Ấy là Ðức Chí Tôn xây chuyển cho con cái của Ngài thấy rằng: Hung bạo ở thế gian, không phải năng lực độc đoán mà thắng được và trị thế được.

Cường lực! Ôi cường lực! Ðối với thế gian nầy, nếu có phương chước, có bí pháp thì duy lấy nhơn đức trị nó mà thôi. Hung bạo của đời nầy không lấy hung bạo trị đặng, duy lấy đạo đức tinh thần trị mới đặng. Trong 2 năm quốc vận thống khổ do duyên cớ gì?


01. THE CAODAISM IS A PEACE REVIVING REMEDY

 

Holy See, night of 1st January Mậu Tý [10 February1948]

Today, at this time, the Mouse year comes to us, we enjoy the happiness a little. If Bần Đạo/I did not remember wrongly, when doing the dharma, the Supreme Being let me know that the three mouse years united would be the time of prosperous Caodaism. This year has reached that point. We are sure that in this year, the Caodaism will reach a result as the Supreme Being’s promise to His children. If the Religion becomes prosperous, the Secular aspect will be same.

We try looking back for our religious years. We have been enduring many sufferings to protect the children of Supreme Being. Nowadays, is the result worthy except for 23 suffering years? Bần Đạo/I determine to say that: From the creation time of world up to this time, there has been no Religion developed quickly as the Caodaism of Supreme Being founded in our Vietnam. We try looking back two recent years of religious prosper, what do we see? If we have enough spirit to study the Holy will of Supreme Being within 22 years that He let Vietnam race endure sufferings in mutual murder dangerously, what meaning does it contain? It is to let His children see that: The cruelty on the earth is not a unique power to win and master the world.

Oh! Force! Force! For this earth, if there is a method or secret dharma, just the humanity can master it only. The cruelty can not be used to overpower the cruelty on this earth except for the spiritual morality. Why was the national destiny enduring the suffering for 2 years? It is due to using the cruelty to overpower the cruelty. To use the cruelty to overpower the cruelty is impossible because the present cruelty of world is


Do lấy hung bạo trị hung bạo. Lấy hung bạo chẳng trừ được năng lực hung bạo vì hiện giờ sự hung bạo của thế gian vô đối. Ấy là Chí Tôn cho quốc dân Việt Nam một bài học đích đáng đủ bằng cớ trước mắt để suy đời. Ngài để kinh nghiệm hai năm rồi. Ngài lấy năng lực đạo đức tinh thần để cho thiên hạ thấy: Ðạo đức tinh thần mới có thể đem hạnh phúc đến cho nòi giống như thế nào? Làm cho tỏ rạng nền tôn giáo bằng năng lực tinh thần của Ngài, chúng ta đã thấy: Bần Ðạo sau 5 năm bị đồ lưu nơi hải ngoại, chịu mọi điều thống khổ, cái chết của Bần Ðạo cách cái sống bằng một sợi tóc, mà Bần Ðạo vẫn còn về đây. Nếu nói thế thường, cái tình cảnh chịu 5 năm khổ sở lao lý ấy, tinh thần, lấy vật hình thường tình tâm lý mà nói, không ai không cố hận, cố phiền được, hận với phiền nó cố nhiên, mà nếu hận phiền ấy theo tâm lý thường tình thì có gì quan hệ đâu. Trái lại trong thi hài của Phạm Công Tắc còn có một vị làm chủ của nó nữa là Hộ Pháp; quyền của Hộ Pháp mạnh mẽ hơn của Phạm Công Tắc là con ngựa để cỡi mà thôi, còn Hộ Pháp là người cỡi, nên con ngựa không thể không tuân mạng lịnh của chủ nó được. Hộ Pháp có một phần, mà Phạm Công Tắc có một phần, Phạm Công Tắc là tôi, còn Hộ Pháp là quyền năng của Chí Tôn.

Nòi giống Việt Nam chịu ảnh hưởng của văn hóa Nho phong 4.000 năm đã để cho chúng ta hai câu đích đáng, nếu chúng ta biết dùng từ thử nước Việt Nam không có cảnh tượng ngày nay:

"Hành thiện chi nhơn như xuân viên chi thảo, bất kiến kỳ trưởng nhựt hữu sở tăng. Hành ác chi nhơn như ma đao chi thạch, bất kiến kỳ tổn nhựt hữu sở khuy".

            Câu trước: Người làm lành như vườn cỏ mùa xuân không thấy lớn càng ngày càng tăng thêm. Câu sau: Người làm ác như cục đá mài dao, tuy không thấy hao mà càng ngày càng
infinite. That is a worthy lesson as an evidence of Supreme Being given to Vietnamese race for reflection to world. He gave that experience two years ago. He uses the spiritual moral power to let people see that: how only the spiritual morality can bring them the happiness to make the Caodaism bright by His spiritual morality. We saw that: after 5 years of exile in foreign country with many sufferings, my death was far away just in one a hair. However, Bần Đạo/I could return here. Due to the normal way of world for five-year situation of exile based on the conformation and normal psychology, nobody feel not be hatred, broken-hearted. The anger and trouble are obvious. However, if it is considered under the way of world for anger and trouble, it does not concern at all. In contrary, in the Phạm Công Tắc’s physical body, there is a head as the Hộ Pháp that the Hộ Pháp’s power is stronger than the power of Phạm Công Tắc whose is just a horse only. Hộ Pháp is the rider. Therefore, the horse can not disobey its master. Hộ Pháp controls a part and Phạm Công Tắc controls a part. Phạm Công Tắc is me and Hộ Pháp is the Supreme Being’s power.

The Vietnamese race has been affected by the Confucianism culture within 4,000 years given to us two proper sentences that if we knew a method to use it, Vietnam would not have this situation:

“Hành thiện chi nhơn như xuân viên chi thảo, bất kiến kỳ trưởng nhựt hữu sở tang. Hành ác chi nhơn như ma đao chi trạch, bất kiến kỳ tổn nhựt hữu sở khuy”.

The first sentence: “The person doing good is like a spring grass garden, although can not see developing conformation, it increases more and more”. The second sentence: “The person doing bad is like a grindstone for knife, although can not see its wear, it wears out more and more”. Use the humanity to treat the cruelty. Use the affectionate heart


mòn khuyết. Lấy nhơn nghĩa đối với bạo tàn, lấy tâm ưu ái trả thù hận, ấy là tâm Phật, phải tâm chí Thánh mới làm đặng. Bần Ðạo làm đặng, đặng chi? Ðặng nêu cao tinh thần Ðạo Cao Ðài nầy lên như Chí Tôn muốn.

Lẽ thì đem hung bạo trừ hung bạo, theo thường tình thì mới vui lòng, thỏa mãn tâm phàm của Phạm Công Tắc thì ắt vui mầng lắm chớ. Nhưng Hộ Pháp vì biết hại cho tương lai nước nhà, nên cầm cây huệ kiếm đưa ra, lấy tâm lý yêu ái đối lại với oán ghét, cốt yếu làm cho nhơn loại, làm chứng rằng chơn truyền của Ðạo Cao Ðài là hườn thuốc "Phục sinh hòa bình" cho nhơn loại. Quốc dân Việt Nam làm đặng thì toàn cầu mới làm đặng. Ai cầm huệ kiếm ấy đặng, thì họ cứu nước họ đặng, cũng như Việt Nam đã cứu nước Việt Nam vậy.


to behave to the hostility. That is the Buddha heart. We must have a sacred heart to be able to do. What is it for? It is to heighten the Caodaism spirit as Supreme Being’s wish.

The reason that using the cruelty is to destroy the cruelty is due to the normal way of world to get happy to satisfy the secular heart of Phạm Công Tắc. Phạm Công Tắc should have been very happy. However, as Hộ Pháp knows the damage to national future, He holds and shows the wisdom [sword wisdom] by using an affectionate heart against the hatred heart under one purpose to prove the humankind that the true doctrine of Caodaism is a remedy for “Reviving Peace” for humankind. Only the Vietnamese race can do firstly, the global humankind will follow and do same. Whoever holds the wisdom will save his nation as Vietnam has saved Vietnam.

 


02- NGÀY XUÂN LÀ NGÀY PHỤC SINH CỦA VẠN VẬT 

Tại Ðền Thánh, đêm mồng 2 tháng giêng năm Mậu Tý (dl. 11-02-1948)

 

Bần Ðạo không thể đi cùng mỗi nhà của toàn cả Chức Sắc Thiên Phong và mấy em Nam Nữ đặng viếng thăm trong ba ngày xuân nhựt. Một mảnh thân muốn biến hóa ra cả muôn hình xác, nhưng không thể đặng.

Vậy thời Bần Ðạo cũng để một đôi lời cho mấy em, mấy con Nam Nữ, mấy anh mấy chị có mặt đảnh lễ tại đây biết rằng: Buổi nào tinh thần của Bần Ðạo cũng ở bên cạnh mỗi người cả thảy.

Một điều mà Bần Ðạo mơ ước hơn hết là ngày giờ nào thong dong, Bần Ðạo được vui thú thanh nhàn, nay đi nhà nầy ở một ngày, một bữa, mai đi nhà kia ở một đôi lát. Ngày nào đến cảnh an nhàn mà Bần Ðạo được đạt vọng dường ấy, thì tưởng rằng không còn hạnh phúc nào hơn nữa. Bần Ðạo tưởng mảnh thân nầy có phương thế đồng sống chung với mấy em trong cảnh gia đình ấm lạnh để cùng hiểu nhau những nỗi tân khổ sầu buồn thì Bần Ðạo rất hữu hạnh mà được chia mảy mún cũng đặng, dầu cắn hột muối hay ăn hột cơm rơi với mấy em, thì tưởng trọn kiếp sống của Bần Ðạo không có cảnh vinh quang phú quí nào trên thế gian nầy đối đặng.

Cả thảy đến thăm Bần Ðạo, mà Bần Ðạo đi thăm lại không đặng, theo đạo pháp cho là thất lễ. Xin cả thảy nên biết cái cảnh ngộ và tha thứ dùm cho.


02. THE SPRING IS A REVIVING DAY OF ALL LIVING CREATURES

At the Holy See, night of 2nd January Mậu Tý [11 February 1948]

Bần Đạo/I can not visit all houses of all Holily Nominated Dignitaries and Male and Female followers in the spring. One physical body wants to turn into thousands of bodies but it is impossible.

Consequently, Bần Đạo/I also say some speeches to brothers, sisters, younger brothers and sisters and children attending the ceremony to know that: My spirit is always with each one.

Bần Đạo/I wish one foremost thing that when Bần Đạo/I can be leisurely to enjoy the idle situation, Bần Đạo/I will visit this house for one day, other house for one day. The leisurely time that I can reach it, is the time that there is nothing happier. Bần Đạo/I think that if this body can live with you in a situation of warm and cold family to understand new misery and sadness, Bần Đạo/I will feel happy to share them. Although we eat salt and fallen rice with you, there is no glory and rich thing which can be compared with that.

All of you come to Bần Đạo/me to visit, but it is impossible for me to visit you. Due to Tao, it is considered as impoliteness. Please understand the situation and forgive me.

For spring, mentioning spring is to mention life of all living being in its reviving. Qua/I wish that all your spirits of old year can revive when spring comes as plants bloom and fruits by becoming fresh. It means that our spirit may revive like that.


Ngày xuân nói đến tiếng xuân, miệng nói tiếng xuân là nói tiếng sống, vạn vật ngày xuân nầy là sống là ngày phục sinh. Qua mơ ước tâm hồn của cả thảy trong một năm già cỗi, trong lúc xuân đến, cây cối nở lá nở bông, tốt tươi trở lại, tức nhiên là được phục sinh lại thì cả tâm hồn của chúng ta cũng phục sinh như thế.

Mấy em suy gẫm cái thân sanh của chúng ta là đồng sanh với vạn vật, mà vạn vật đã phục sinh thì thân hình của chúng sanh, của chúng ta, của cả thảy Nam, Nữ cũng đồng phục sinh lại. Tâm hồn của chúng ta trong một năm mờ mệt, khổ não, nhọc nhằn, trong cảnh tang thương trần thế, nay xuân về, mấy em đến nhà Ðại Từ Phụ, tức là Suối Vĩnh Sanh của tâm hồn mấy em. Qua thành tâm cầu xin Ðại Từ Phụ ban ơn cho mấy em được phục sinh trong Thánh chất của Người.

Chắc chắn cả thảy đều được hạnh phúc hiển nhiên, đương thời hay là trong cảnh xương tàn cốt rũ vì đã được hồng ân của Chí Tôn ban cho về già, tức là dưới thế nầy sẽ được an nhàn cả tâm thần và hình thể. Mong sao cả thảy được mau phục sinh mới trong Thánh chất của Chí Tôn đó vậy


You try thinking that our physical body life is same to the life of all living creatures. If all living creatures revive, the body of all living beings, of us, of all Males and Females will also revive. Our spirit has been exhausted, miserable, tired for one year in the earthly wretched situation. Today, the spring coming; you come to the Great Mercy Father’s house as an Eternal Stream of your spirit. I frankly pray to the Great Mercy Father [Đại Từ Phụ] to bless the reviviscence to you in His Sacred quality.

You will surely receive the obvious happiness for present time or future time because the Supreme Being gave to you in the old age. It means that you will be leisurely for both spirit and physical body. I wish that all of you soon revive newly in the Supreme Being’s Sacred quality.

 


03- ĐỨC HỘ PHÁP HUẤN TỪ SAU BỮA TIỆC ĐẦU XUÂN

 

Tại Hiệp Thiên Ðài, 21 giờ đêm mồng 3 tháng giêng năm Mậu Tý (dl. 12-02-1948)

 

Năm mới, không có đặt diễn văn chi. Hôm nay tôi dùng những tiếng thường để nói việc đời.

Theo thế thường người ta nói: "Thực nhơn tài phải cứu nhơn tai" (Phàm ăn của người phải giúp cho người). Tuy vận tôi nghèo, nhưng tôi làm cái tiệc nầy rất đặc biệt, lại nữa tôi mời quý Ngài cũng đặc biệt, toàn là chư vị yếu nhơn cầm quyền Chánh Trị Ðạo, không ai là ở ngoài. Tôi không nói dối rằng nhà tôi đơn chiếc, vì nhà tôi là cả toàn cầu.

Quý Ngài hưởng lễ rồi, tôi xin nhờ quý Ngài một việc: Vì tôi có một ông Cha Thiêng Liêng là Thiên phụ, Ông cho tôi cái quyền bác ái là thương cả toàn cầu, và một ông Chúa là Thiên tử. Thiên phụ tôi thì giao chèo chiếc thuyền Bát Nhã, Thiên tử giao đẩy xa thơ, từ Nam chí Bắc, từ Ðông chí Tây. Anh em rất đông, nhưng người ngồi trên thì nhiều, còn kẻ đẩy, chèo, thì ít.

Năm rồi, các Ngài hảo tâm giúp sức cũng chèo, cũng đẩy năm nay cũng vậy, xin cũng giúp đẩy, giúp chèo cho đến nơi, đến chốn. Ấy là ơn trọng lắm vậy.

Xin quý Ngài giúp tôi cho trọn đạo.
03. ĐỨC HỘ PHÁP’S TEACHING AFTER FIRST BANQUET OF SPRING

 

At the Divine Alliance Palace, 21pm 1st March Mậu Tý

[12 December 1948]

 

In new year, there is no lecture. Today, I use the normal words to mention the secular issue.

People normally say: “If enjoying something of other ones, must help them”. Although I am poor, I arrange this banquet very specially. Moreover, I also invite you as special Gentlemen of significant persons holding the Religious Politics. There is nobody outside this banquet. I do not tell a lie my house is poor because it is a global house.

After you enjoy the banquet, I kindly need your help for one issue: As I have a Holy Father as a Heavenly Father who gives me a love to love all global people with a Lord as an Emperor Prince. My Holy Father assigns me to steer the Wisdom Boat, the Emperor Prince assigns to push the “vehicle of poem” [refer to the united culture of a nation] from South to North, from East to West. The brothers are numerous but people sitting on are numerous, the people steering and pushing are few.

Last year, the kind Gentlemen also help to steer and push. In this year, please also help to steer and push continuously for the end. That is a very significant favour.

You please help me complete the Way.

 


04- QUYỀN NĂNG CỦA NỀN TÔN GIÁO.

 Tại Ðền Thánh, thời Tý mồng 3 tháng giêng năm Mậu Tý (dl. 12-02-1948)

 

Trong ba ngày xuân, Bần Ðạo ước mong nước Cam Lộ của Chí Tôn chan rưới đặng rửa tâm hồn của mấy em, phục sinh trở lại.

Nay Bần Ðạo xin thuyết minh quyền năng của nền Tôn giáo.

Cả chủng loại, loài người và vật loại, chúng ta quan sát ngoại thể thấy loài người và vạn vật phải ở chung hiệp cùng nhau, gọi là xã hội mới sống được. Chúng ta thấy trước mặt nhiều vật loại sống đặng như ong, kiến, cũng nhờ tổ chức xã hội, giống thú mà còn biết chung hiệp từ đoàn thể tức nhiên có tinh thần xã hội. Loài người cốt yếu sống cũng phải có xã hội. Lại nữa, nếu chúng ta tìm chơn lý của Phật giáo thì thấy Chí Tôn đã phú thác cho loài người làm chúa vạn vật. Ngài để tinh thần của loài người cao trọng, tức nhiên cho người có khối linh vĩ đại, trọng hệ hơn, đủ phương thể làm tròn trách vụ đối với vạn vật, tức Ngài định cho ta làm chủ xã hội vạn linh.

Làm trách vụ tức nhiên có tinh thần cảm xúc mà cảm xúc tức nhiên sanh tình. Tình là luật thiên nhiên của Chí Tôn. Tình phân ra hai vở chánh, nơi cõi phàm thì có luật định giới hạn, chúng ta thấy tạo luật pháp xã hội, hiển nhiên nơi cửa Hư Linh cũng có đặc quyền, nên cũng phải có khuôn luật là Thiên điều. Có nhiều vị Phật cầm vững quyền thưởng phạt ấy, gọi là nhơn quả, vay trả, hễ nên thì thưởng, còn hư phải thường, luật định như thế rất nên công bình chánh đáng


04. POWER OF RELIGION

At the Holy See, Mouse time 3rd January Mậu Tý [12 February 1648]

In the days of spring, Bần Đạo/I wish that the Holy Water of Supreme Being sprinkles to purify your spirit reviving.

Today, I explain the power of Religion.

We observe and see that all species, human and matters must live together to create a society. In front of our sight, many species such as bee and ant also know to reply on a society organization. The animal species gather to live in the union, it means that they have a society spirit. The humankind also replies on the society for life. Moreover, if studying the Buddhism truth, we see that the Supreme Being assigns the humankind as the lord of all living beings. He gives a sublime spirit to humankind. It means that the humankind has a mass of great and more significant sacred nature with enough method to fulfil the responsibility for all living beings. It means that He determined us to master the society of all living creatures.

We obviously have the spirit and emotion when fulfilling the responsibility. If having the emotion, it will obviously create a love. The love is the natural law of Supreme Being. The love is divided into two main parts. On the earth, there is the limited law with the society law. In the Heavenly World, there is also a special power also requiring the law called as Heavenly Law. Many Buddhas hold the punishment and reward power called as the cause and effect or borrowing-payment. The reward is for good and the punishment is for bad. That law is very just.


Vì có khuôn khổ luật pháp do quyền Thiêng Liêng của Chí Tôn định, bằng chẳng vậy dữ cũng như hiền, lành cũng như ác,hỗn độn cả tinh thần của Chí Linh, tổng số không mực thước, không căn đề, không cội rễ.

Ấy vậy Ðạo cốt yếu tạo khối tình ái tâm lý của loài người, biết mình là phần tử của xã hội, phải làm điều gì cho xã hội nhờ.

Gia đình là một phần nhỏ trong xã hội, nếu biết gìn giữ thân thể, tôn trọng danh giá cha mẹ, anh em thảng có đứa du côn không kể gia pháp, làm rối loạn gia đình thì kẻ đó ai cũng muốn bỏ, muốn đưa ra khỏi gia đình tông tổ. Sợ e gia đình nào mực thước, thảng có điều vô phúc ấy sẽ xử đứa làm nhục đó, hình phạt nặng nề hơn kẻ tha nhơn.

Càn khôn là đại gia đình, cửa Ðạo cũng vậy, xã hội cũng vậy, là một gia đình có cha mẹ, bà con, như một tông tộc vậy.

Lớn hơn gia đình là một quốc gia, là một gia đình lớn, gồm cả các gia đình tổng hợp lại, chiều theo một khuôn luật do quyền năng của Ðạo giáo tức Ðại gia đình.

Ta lần lượt đi đến toàn nhơn loại hiệp lại thành Ðại gia đình.

Con người sanh ra phải biết trách vụ của mình, trong tiểu gia đình hay đại gia đình cũng vậy. Người ở gia đình chỉ xưng mình là con, vì cớ Jésus Christ chỉ xưng mình là con của Người (le fils de l'homme).


As there is the law framework determined by Heavenly power of Supreme Being, otherwise the good or bad, cruelty or virtue are same to make the Supreme Being’s spirit mixed without exemplary, without root and basic.

Actually, the Religion is to create a psychology love mass of humankind that they know they are a member of a society, and have to do something for society.

The family is a small part of society. We must keep the honour, respect the reputation of parents. For an example, among brothers and sisters, there is one of them belonging to hooligan who ignores the family regulation to make the family troubled, everyone will also want to neglect and let him move out of family. It is afraid that a model family having that unfortunate child may punish that person heavier than other people.

The Universe is the great family. The Religion and society are same that it has a family with parents, relations as a genealogy.

The bigger one is the nation as a big family including many small families under a law framework of Religious power as a Great family.

People born must know our responsibility in a small family and must do same in big family too. The person living in family only calls himself as “con” [personal pronoun to refer the first person when speaking to his parents]. For that reason, the Jesus Christ only called himself as Son of Him (le fil de I’homme) [French].

Alas! If people are a real people, how will that understand its value? The Confucianism civilization understood the value to do as a man difficultly. It is not easy to


Ôi! Chỉ làm người mà được thành nhơn thì hiểu giá trị của nó thế nào? Văn minh Nho giáo hiểu giá trị làm người ấy khó khăn lắm, khó mà minh biện được: "Vi nhơn nan, vi nhơn nan" (làm người khó, làm người khó). Tố tố vi nhơn nan (làm người rất nên là khó).

Mong làm người cho xứng đáng là người trong gia đình là khó khăn lắm, mà hễ làm người để dìu đỡ được gia đình, tức là chúa gia đình đó; mình là người mà nâng đỡ được quốc vận, là chúa của quốc gia. Giờ ta thử hỏi: Một nền tôn giáo đem tâm lý loài người hiệp một lại là một điều đứng trên cái mức đại gia đình đó. Làm người chủ xứng đáng của gia đình đã là khó, làm người chủ xứng đáng của quốc gia lại càng khó, rồi làm người chủ xứng đáng của một nền tôn giáo không phải dễ. Hễ làm chủ được xứng đáng, thì đối với nhơn quả, ta chỉ có nhơn mà không còn quả nữa. Người đã đem thân nầy ra làm chúa gia đình, không còn là mình nữa mà là bậc tiền bối; người đáng là người chủ của một nước là bực Thánh nhơn, người đáng là người chủ một tôn giáo ấy là vị Phật.

Ấy vậy, chúng ta muốn quan sát một tôn giáo nào được gọi là chánh giáo, thì tôn giáo đó phải đủ yếu điểm tạo nên người chủ của nó đặng dìu đỡ các phần tử của Ðạo ấy, đủ hạnh kiểm, đủ quyền năng. Phải cao thượng hơn sự thường tình, đi cho vững trên con đường hằng sống mới xứng đáng là chủ của Ðại gia đình Càn Khôn Võ Trụ. Cả phương pháp không mực thước quyền hành để đạt đến địa vị chúa một tôn giáo thì không phải chánh đạo. Ta đã thấy gì? Ðạo Cao Ðài có không? Ta suy xét coi: Có hẳn. Nếu con đường ấy, kẻ nào cố gắng thì nên người làm chúa nền tôn giáo của Chí Tôn đã tạo sẵn, có mực thước, chuẩn thằng, phép tắc, để cho người ấy lập nên địa vị.


explain: “Doing as a man is difficult, doing as a man is difficult” [“Vi nhơn nan, vi nhơn nan”].

The wish of being a worthy man in a family is very difficultly. If doing as a man how to be able to guide that family, we are the lord of that family. If we are a human supporting the national destiny, we will be the lord of that nation. Now, we try questioning: A Religion uniting all humankind’s psychologies in one belongs to the big family level. Doing as a worthy master of a family is difficult. Doing as a worthy master of a nation is more difficult. Doing as a worthy master of a Religion is not easy. If doing as a worthy master, for cause and effect, we will only have the cause without effect. The person sacrificing his body as a lord of family is not him but an ancestor. The person as a worthy master of a nation is a Saint. The person as a worthy master of a Religion is a Buddha.

Actually, we want to observe a religion whether it is considered as a true religion, we just consider whether that religion with basic points creates its master to support the religious members with enough conduct and power. It must be nobler than normal, must go steadily on the eternal path to be worthy for the master of Great Universe family. If the methods are in exemplary power to obtain the lord position of a religion, that religion will not be a true religion. What did we see? Does the Caodaism have? We consider: has surely. If whoever tries created that path will be a lord of Supreme Being’s Religion founded readily with exemplary, law, regulation to let that person found the position.

 


05- QUYỀN NĂNG CỦA NỀN TÔN GIÁO. (tiếp theo)

 Tại Ðền Thánh, ngày 4 tháng giêng năm Mậu Tý (dl. 13-02-1948)

 

Ðêm hôm qua bị đèn tắt, nên chưa kết luận thể pháp. Nay Bần Ðạo thuyết hơi dài một chút, xin cả thảy có mõi chân đừng phiền.

Ðêm hôm qua, Bần Ðạo đã dìu dắt các bạn, các em, các con, đi trên con đường tầm kiếm triết lý một nền Tôn giáo. Cả nhơn loại đều học làm chúa toàn cả gia đình, được làm chủ một tiểu gia đình, tức là một tông tộc là một vị hiền tại thế rồi, được làm chủ một đại gia đình là Quốc gia, là một vị Thánh nhơn, được làm chủ một số Quốc gia hiệp lại như Hiệp Chúng Quốc tại Mỹ Châu như Washington,... chẳng hạn, là một vị Tiên, được làm chủ tối đại gia đình tức nhiên làm chủ toàn thiên hạ, một nền tôn giáo là một vị Phật. Thể pháp của Ðạo Cao Ðài có khuôn khổ tập cho nhơn loại đi đến mục đích trong luật pháp của một nền chánh giáo.

Kế đây, Bần Ðạo xin thuyết về bí pháp. Vả chăng Chí Tôn sanh chúng ta là người, cho chúng ta là người, cho chúng ta nhứt điểm linh quang tạo hình ảnh mỗi cá nhân. Ngài định phận sự tối trọng yếu của Ngài và cầu chúng ta thật hành cho ra thiệt tướng, nghĩa là: Làm thế nào đặng làm chúa vạn vật hữu vi cho Ngài. Hễ giao phận sự thì buộc phải đảm nhiệm luật pháp cũng như sai ai thế hình ảnh cho mình đến nơi nào, làm phận sự gì cần đưa chương trình đặng thi thố ra sao cho thành đạt. Trong chương trình có phương pháp hành vi, tức nhiên luật pháp của Ðức Chí Tôn muốn buộc loài người đạt đức làm chúa vạn vật, định pháp vô hình tức nhiên định Thiên điều. Thiên điều là luật, còn pháp là quyền năng thưởng phạt nhơn quả . Không lạ gì, chúng ta thấy thế thường, con người


05. POWER OF RELIGION (next)

At the Holy See, Mouse time 3rd January Mậu Tý [12 February 1648]

Last night, I did not conclude due to off-light. Today, Bần Đạo/I explain rather long. If you tire your leg, please do not complain.

Last night, Bần Đạo/I guided you, friends, younger ones, children to the path of studying one doctrine of a Religion. The humankind also learns the lesson for doing as master of all families, a master of a small family as a genealogy. That is a sage on the earth. The master of a family as a nation is the Saint. The master of some nations united is an Immortal as the Washington controls the United Nations. The master of great family, who is the master of humankind as a religion is a Buddha. The material dharma of Caodaism has a model to train the humankind leading to a purpose of a true religion.

For the next, Bần Đạo/I would like explaining the secret dharma. Does the Supreme Being bear us as a human, let us be a human, give us a divine light [soul] creating a conformation for each person? He determines His great obligation and wishes us to execute successfully. It means: how to do as a lord of all visible living creatures for Him. If the obligation is entrusted, it forces to undertake the law and to ask someone to represent His image to go somewhere with an obligation, with a programme in order to execute it successfully. In the programme, there is the action method, the law of Supreme Being forces the humankind reaching the virtue to become a lord of all living creatures and there is the invisible determined dharma; it is the Heavenly law. The


 không làm thì không có nên hư, còn lãnh trách vụ thì nên hư đặng thất. Nên hư đặng thất của con người là một tấn tuồng nơi mặt thế. Ta nhận thấy mang thi hài, xác thịt, khối chơn linh chịu mờ ám, chỉ biết sống phải hiểu nghĩa vụ mình, không phải sống đặng thừa hưởng, từ khi lọt lòng mẹ thì đã mang một mối nợ trần. Hễ mắc nợ thì phải trả, mà trả cho ai? Khởi trả cho gia đình trước. Ai là người làm trọn đạo gia đình cũng khó lắm rồi, biết bao nhiêu trở lực, quả kiếp trước tái diễn lại, phải vay trả kiếp sau. Vay vay, trả trả, chẳng khác anh lái buôn kia trong đường đi. Muốn học làm chúa vạn vật cũng phải nhiều đường lối gay trở khó khăn.

Nếu Bần Ðạo không vi chủ đặng đè nén con vật nầy, chỉ biết sống như con vật thì đã quên hẳn mình là gì, chẳng cần luận, đương nhiên nhơn loại lâm vào cảnh vay trả như anh lái buôn bị gian lận nhiều nên bán lỗ, ấy là nhơn. Ði chuyến khác nữa may mua rẻ bán được mắc thì được lời. Lời lỗ là con buôn nơi trường đời. Ta thấy giờ nào chúng ta chẳng còn buôn lấy lời cho chúng ta hưởng mà là buôn cho Ông chủ hảng hưởng, ngày ấy chúng ta không sợ lỗ lời. Nhơn quả cũng thế, ngày giờ nào ta chẳng còn là ta mà còn trong gia tộc ta, ngày giờ nào ta chẳng còn là ta mà sống cho nhơn loại, ngày ấy là ngày giải thoát.

Mình không vay hỏi ai, mình chỉ cho mượn thì mình ắt giàu. Ngày giờ nào mà lời lỗ mình không chịu trách nhiệm chỉ sống về nghề nghiệp của mình mà thôi, thì mình ắt không ăn thua chi với ai tất cả. Ðức Chí Tôn cũng thế, ngày giờ nào con cái của Ngài lấy hiếu đối với Ngài, nuôi nhơn loại về tinh thần và vật chất đó là cơ quan đạt đạo, chúng ta cho vay mà không thiếu, ấy là ta tự giải thoát.


Heavenly Law is the rule and the dharma is the punishment-reward and cause-effect power.  It is not strange that we may see the secular normal; if people do nothing, there will not have any failure or success. If receiving the obligation, the failure and success happing are obvious. The human’s failure and success are a play on this earth. We acknowledge that we have a physical body, the soul must endure a gloom situation. We live and only know our obligation; we live not to enjoy because we had a secular debt from the time of being born. If we have the debt, we will have to pay it, who do we pay? We begin to pay to our family firstly. Whoever fulfils the Way of family must overcome many obstacles difficultly with previous karma, we must borrow and pay in next life. The borrowing and payment are not different from a circle of a trader on the way. In order to do as a lord of all living creatures is also hard in overcoming obstacles.

If Bần Đạo/I could not master to oppress this animal, just lived as an animal, I would forget who I was. It is not necessary to explain, the humankind would obviously fall into the borrowing and payment of a trader cheated much, therefore he would get losses. He is a man. In next trade, he could buy cheaply in luck and sold expensively then he could get interest. The loss and interest belong to the dealer on the earth. We see that whenever we do not deal to get the interest for us but for the Master, we will not be afraid of interest or loss any more. The cause and effect are same; whenever we are not us but we still stay in the family; whenever we are not us but we live because of humankind, that day will be the delivering day.

We do not borrow anybody but we just lend, we will surely rich. Whenever we do not charge the loss or interest but we just live because of our job, we will not have win or lose anything with other ones. The Supreme Being is same;


Ta thử hỏi cả bí pháp của Ðạo Cao Ðài có như vậy chăng? Có chớ! Kìa cái Cửu Trùng Thiên Chí Tôn đem phô bày tại mặt thế nầy đối với Cửu phẩm Thần, Tiên, không còn ai chối đặng, ai đi trọn thì được giải thoát. Ngôi Giáo Tông môi giới hay thiệt? Chính Anh Cả chúng ta đã ngồi được. Ai làm được vậy chăng? Làm được chớ! Nếu có kẻ nói mắc lo gia đình, không thể lo Ðạo được là phi lý. Ðạo là trường học đạt đại gia đình, Ðạo là trường thi lập vị, sao lại làm không được? Tại làm biếng học! Học đặng hành. Nên hư do tại mình, không phải do Chí Tôn và cũng không phải tại Ðạo. Tôn giáo nào không đạt được Cửu phẩm Thần, Tiên dưới thế nầy, thì trên Cửu Thiên kia không hề đạt vị được. Ấy vậy, về mặt bí pháp Ðạo Cao Ðài là rõ ràng một nền chánh giáo của Chí Tôn vậy.


whenever His children use the piousness to behave Him, look after the humankind about spirit and material; that will be the organ of reaching the peak of the Way. We lend but we do not have any debt; it means that we can deliver by ourselves.

Is the Caodaism secret dharma like that? Yes, it is! Here is the Cửu Trùng Thiên [Nine Divine Planes] shown on this earth by Supreme Being with Nine Positions of Deities and Immortals that nobody can deny it. Whoever steps the path completely will be delivered. Is the Giáo Tông Throne [Pope Throne] true or a medium? Our Eldest Brother could sit on it. Who else can do like that? Yes! If someone says that he is busy with his family, it is reasonless. The Religion is a school for us to obtain a great family; the Religion is a school with an examination to obtain position. Why is it impossible? Because we are lazy to study; study to execute! The success and failure are due to us. It is not due to the Supreme Being or Religion. If one Religion on this earth does not reach the Nine Positions of Deities and Immortals on this earth, it never obtains on the Nine Divine Planes. Actually, the Caodaism secret dharma is a true religion of Supreme Being.

 


06- KHI VÔ ĐỀN THÁNH PHẢI BỎ HẾT PHÀM TÂM.

 

Tại Ðền Thánh, đêm 29 tháng giêng năm Mậu Tý (1948)

 

Hôm nay, Qua lên giảng giải là do đêm trước Truyền Trạng Ngọ đã giảng trong khi lãnh trách nhiệm thay quyền Tiếp Lễ Nhạc Quân, đứng trên ngó xuống thấy mấy em có cử chỉ do tâm lý không được chững chạc và đúng theo nghiêm luật của Hội Thánh. Nhưng đó là bề ngoài chẳng nói chi, trọng hệ hơn hết là cái huyền vi bí mật của Ðền Thánh nầy, buộc lòng Qua phải lên giảng.

Mấy em có biết tương lai nền Chơn giáo nầy của mấy em là tạo đại nghiệp gia đình cho một sắc dân gọi là Tân Dân của Chí Tôn, để nơi mặt thế nầy, là Thần Thông Nhơn. Mấy em kiếm hiểu hai tiếng Thần Thông, dầu không thấu lý mà nghe nói tiếng ấy cũng hiểu sự quan hệ của nó ra sao.

Ấy vậy, muốn tạo một tinh thần tới Thần Thông cho sắc dân Tân Dân của Chí Tôn đem đến mặt địa cầu nầy, do trong mấy em hiện tượng ra mà mấy em không tầm cái giống Thần Thông thì làm sao tạo Tân Dân ấy cho được. Cả huyền vi bí pháp của Chí Tôn để tạo Thần Thông Nhơn ấy, mắt mấy em nhìn thấy không biết hình ảnh thì làm sao đạt thành được.

Mấy em sẽ làm Cha, làm Mẹ của đám Thần Thông Nhơn ấy mà không có hột giống làm sao tạo hình cho đặng. Còn như Qua đây là Hộ Pháp khi lên Ngai đứng có mấy công chuyện mà quên trước quên sau, đó là buổi mới khai Ðạo. Còn mấy em dầu khó khăn đi nữa, nay Ðạo đã 22 năm mà còn quên thì không biết nói làm sao đặng.


06. WHEN ENTERING THE HOLY SEE, BREAK VULGAR HEART

At the Holy See, night of 29thJanuary Mậu Tý [1648]

Today, I stand here to preach because I stood and saw that young brothers and young sister had incorrect behaviour and mentality to be suitable to the strict regulations of the Sacerdotal Council while the Truyền Trạng Ngọ/Investigator Ngọ preached to represent the right and duty of Tiếp Lễ Nhạc Quân/Assistant of Rites and Music in previous night. However, there is no comment because of appearance only, the most important issue is due to the mystery and secret of this Holy See, it forces Me to preach clearly.

Do you know that your True Doctrine’s future will create a great family/great work for a kind of people called Tân Dân/New Citizen of the SUPREME BEING on this earth and also considered as Thần Thông Nhơn/Magic Citizen. You study the word “Magic”, although you do not understand it thoroughly, you may understand how it is about the relation.

Actually, In order to make a spirit toward to “Magic” for the race of New Citizen of the SUPREME BEING Who brings to this earth. If young brothers and young sisters do not research the Magic seeds by yourself, how can you make those New Citizens? When watching the Supreme Being's subtle dharma put for making those Magic Citizens, you can not know its image, how can you obtain the result?

You will be fathers and mothers of those Magic Citizens. Without any seed, how will you be able to make the image? I am Hộ Pháp, when standing on the throne, I sometimes omitted a little bit toward some affairs. That is due


Mấy em có thấy đâu khi vô Ðền Thánh, đền nầy gọi là Ðền Thánh, thì thế nào mấy em phải hiểu. Qua đứng trên Ngai lấy hết tư tưởng của mấy em cái giọng của mấy em cầu kinh Qua ôm hết dâng lên cho Ðức Chí Tôn, dâng đây, không phải là tiếng thường, ấy là cái thiên thiều, Ngài hưởng rồi, Ngài trả lại cho mấy em cái thiên tinh. Có như vậy thì địa cầu nầy mới an tịnh, mới thái bình được. Mấy em ôi! Nếu cúng mà giọng đọc thô bỉ, không đồng một nhịp nhàng thì mong gì cái thiều quang của Càn Khôn Vũ Trụ điềm tỉnh đặng an hưởng.

Qua đứng trên Ngai, Qua thấy trên Nê Hoàn Cung của mấy em, nếu định tâm, thì có một hào quang xung lên đều đều, mọi người đều có cả hào quang đó, có một vị Phật ôm hết đem vào Bát Quái Ðài, hiệp với đạo hào quang trong quả Càn Khôn đoạn đem trở ra bao trùm chỗ ngồi của mấy em, mà mấy em không thấy được, cho nên khi mấy em hầu lễ, nếu biết hưởng cái ơn Thiêng Liêng ban cho đó, thì tinh thần được an tịnh, hạnh phúc biết bao, nếu biết thọ hưởng cái hồng ân đó, cũng như lúc mấy em đói rồi có ai liệng cho đồ ăn, mà không biết hưởng, thì làm sao no đặng, tức phải đói.

Ðáng lẽ khi bước vô Bửu Ðiện, đi ngang qua Hiệp Thiên Ðài thấy toàn màu đỏ, màu đỏ thuộc về xác thịt, vậy đi qua rồi phải tịnh tâm. Qua không nói ai, vì trước mỗi buổi đều tắm rửa, vô đó, dầu hình thể của mấy em có nhơ nhớp, thúi hôi, cùi đày mà cái tâm của mấy em trong sạch đó là tâm vô tội. Dầu kẻ nào tội tình ưu lự thế mấy mà bước vô Ðền Thánh rồi, cũng phải tập tánh cho thanh khiết, bỏ cả những tư tưởng phàm tục, để tâm nhứt nguyện mới có sự hưởng ứng. . Mấy em đem cái hình xác vào Ðền Thánh, nhưng là cái xác vô tội, đặng hiến cho Chí Tôn. Nếu không vậy, thì có vào Ðền Thánh, kẻ ngồi chỗ nầy, kẻ ngồi chỗ kia mà trong óc không niệm, thì vô Ðền Thánh có ích gì? Ði cúng, điều trọng yếu nhứt là tinh thần, cái huyền vi bí pháp tinh thần ở đấy là CỬU TRÙNG


to the beginning time of opening Religion. In spite of difficulty, nowadays the Religion has passed for 22 years, you

 now forget what you need to remember. There is nothing mentioned.

When entering the Holy See, you do not see anything because this See is called “Holy See” that I stand on the throne and gather all your thoughts, sounds via chanting prayer, in order to offer to the SUPREME BEING. This offering is not normal but that is celestial music. The SUPREME BEING receives then HE returns the inborn character to you. In that way, the earth may tranquil and peaceful.

Young brothers and sisters! In the praying ceremony, if your sounds are coarse, not harmonious, there is no hope about the universe’s celestial music in peace for you to enjoy it.

On the throne, I can see your “nê hòan cung” (sternums) with a surrounding aureola appearing regularly whenever you recover yourself. Everyone has an aureola like that. There is a Buddha embraces all of them to the Bát Quái Đài/Octagonal Divine Palace to unify the Tao Aureola in the Celestial Sphere, then to take back in order to envelop your seats that you never see. Therefore, every time of attending the ceremony, if you know the way of receiving Divine favour, your spirit will be very tranquil and happy similar to the hungry time that you will not full, and will be hungry if you do not know the way of enjoying the foods brought to you.

When entering the Precious See, crossing Hiệp Thiên Đài/Palace of Divine Alliance with red only while the red belongs to the carnal body, after crossing it, you must recover yourself. I do not mean anyone individually because you always take a bath everyday. When entering the Precious See,


ÐÀI rồi BÁT QUÁI ÐÀI thuộc về Chơn Linh, ấy là linh tâm xuất hiện, nếu mấy em có cảm mới có ứng, mà nếu có ứng, thì mấy em mới hưởng được, thảng không hưởng được là lỗi tại mấy em không trọn tâm thành kính.

Thỉnh thoảng rồi Qua sẽ giải bí pháp của Hộ Pháp đứng trên Ngai là gì? Mấy em không thấy cũng đáng trách. Vậy từ đây về sau, Qua chỉ xin mấy em một điều là hễ bước chân vô Ðền Thánh, thì phải bỏ hết cả phàm tâm, thì hạnh phúc sẽ to lớn, bằng chẳng vậy, đừng đi cúng, vì đến cúng, không những không hưởng được đặc ân, mà còn mang tội thêm mà chớ.


even your carnal body is mucky, added, smelly, or with a leprosy, your heart is pure. That is a sinless heart. If those who  have many sins want to be harmonized when entering the Holy See, they must recover themselves purely.

You come to the Holy See with your sinless body to offer to the SUPREME BEING. If you cannot act like that, when entering the Holy See, even where you kneel and you have no meditation, entering the Holy See is meaningless.

Offering in the ceremony, the most importance is your spirit. That is the mysteriously secret dharma in Cửu Trùng Đài/Palace of Nine Divine Planes and Bát Quái Đài/ Octagonal Divine Palace belonging to the soul. That is the appearance of supernatural heart. You must have an induction to a communication. If you have a communication, then you can enjoy. In case, you cannot enjoy, that is due to your reason with unrespectable heart.

I will sometimes explain the meaning of the Secret Dharma of His Holiness Hộ Pháp standing on the throne. It is worthy to blame you when you do not understand. Therefore, from then on, I request you with one thing that when entering the Holy See, take off your earthly heart, your happiness will be great. If you cannot act like that, do not attend the ceremony because you do not only receive favour but also cause more sin.

 


07- LIÊN QUAN CON CÁI CHÍ TÔN VỚI NGÀI.

 Tại Ðền Thánh, đêm mồng 1 tháng 2 năm Mậu Tý (1948)

 

Bần Ðạo hứa sẽ tiếp tục giảng về cái Ngai của Hộ Pháp và phận sự của Hộ Pháp phải làm gì, nhưng Bần Ðạo tưởng cả thảy chưa cần biết, yếu trọng hơn hết là vấn đề liên quan của con cái Chí Tôn với Ngài.

Bần Ðạo thấy cả con cái của Ngài, nghe tiếng gọi của Ngài mà đến, là vì yêu ái Ngài, tâm linh biết cảm ứng, biết nhìn nhận Ðấng tạo sanh linh quang là Cha, Cha kêu con đã là sự thương rồi, nên sự thương yêu của toàn thể tín đồ nam nữ cũng vậy đối với Chí Tôn vô hạn; Bần Ðạo chán biết và xin thú thật rằng: Ngày nào về cõi hư linh, nếu vô tòa phán xét Bát Quái Ðài thì Bần Ðạo quả quyết làm chứng rằng tình thương của nhơn sanh đối với Chí Tôn rất nồng nàn. Nhưng có điều khuyết điểm nầy: Chớ chi con cái của Ngài đem tình ái ấy để cả thảy thương lẫn nhau, dùng tình thương đã đem hiến cho Chí Tôn có thể hiến chung cho nhau, đặng cùng hưởng tại mặt thế nầy. Trái lại: Không!

Ðiều khuyết điểm ấy quá lẽ buộc Bần Ðạo phải minh triết cho cả thảy được rõ biết. Ước mong con cái của Chí Tôn biết thương yêu nhau nồng nàn hơn là thương Ngài nữa mới đặng.

Cả thảy đừng tưởng rằng: Mình bước chân vào cửa Ðạo là một sự tình cờ đa. Bần Ðạo quả quyết rằng: Không phải là một sự tình cờ, và nếu Bần Ðạo chứng chắc rằng toàn con cái của Ngài đều ở trong lòng của Ngài, sanh ra đã có một tình yêu đối cùng nhau, từ trong vật loại dĩ chí nhơn thân chúng ta đã có liên quan mật thiết nồng nàn, khối tình ái vô biên vô hạn. Cả thảy nên biết điều ấy, Bần Ðạo xin nói thật, ngày giờ nầy

07. RELATION BETWEEN SUPREME BEING’S CHILDREN AND HIM

At the Holy See, night of 1st February Mậu Tý [1948]

 

Bần Đạo/I promise to continue preaching the Hộ Pháp’s Throne and Hộ Pháp’s obligation but Bần Đạo/I think that it has not been necessary for you to know. The most significant thing is the relation between Supreme Being’s children and Him.

Bần Đạo/I see His children coming because of hearing His call to come, because of loving Him; because the spirit has an induction, know to acknowledge the Superior creating the soul as a Father. The Father’s call was a love, therefore the love of all male and female disciples are same to Supreme Being; are infinite. Bần Đạo/I know well and confess that: When returning to the divine world, going to the Court of Divine Palace of Eight Trigrams, Bần Đạo/I determine surely that the humankind’s love for Supreme Being is very passionate. However, there is still a defect: The His Children should have used that love done to Supreme Being for mutual behaviour, for loving together; should have used love sacrificed to Supreme Being to sacrifice together in order to enjoy on this earth. In contrary: no!

That defect is excessive, it forces Bần Đạo to have to explain to you thoroughly. I wish that the Supreme Being’s children love together more passionately than loving Him.

Everybody! Do not think about a chance when coming to the Caodaism! Bần Đạo/I determine that: it is not a chance. Bần Đạo/I testify surely that all children of Supreme Being are


cho các chơn linh đến mặt thế đã từng chung chịu khổ não cùng nhau, cả muôn kiếp sanh mới gặp gỡ nhau trong lòng của Ðức Chí Tôn đó chớ.

Trong 24 chuyến thuyền Bát Nhã, đem chơn linh đến mặt địa cầu, mấy bạn đã ngồi trong ấy, ngày nay Ðức Chí Tôn đã đến, đến để làm tròn một lời hứa của Ngài. Còn chúng ta đã hứa với Ngài những gì? "Hứa: Các con vì Thầy đầu kiếp đặng tạo tinh thần vật loại, độ cả hóa nhân và nguyên nhân qui hồi cựu vị. Các con vì thương Thầy tạo hình ảnh của Ðạo". Ngày nay là ngày giờ chót Thầy đến với mục đích và sở vọng của Thầy là hội hiệp các con lại làm một cùng Thầy.

Ôi! Nếu các bạn đã biết, từng chung chịu đau khổ cùng nhau cả vạn kiếp sanh. Nơi đây có kẻ đã làm cha, làm ông, làm chị, làm mẹ chung lẫn trong các kiếp tái sanh nơi mặt địa cầu nầy để tạo yêu thương trong toàn nhơn loại. Các bạn có biết điều ấy đâu, duy có thấy gần mà chẳng thấy xa, đương nhiên cùng máu thịt thì thương nhau, biết đâu trong đám nầy có kẻ đã làm cha, mẹ, ông, bà ta, mà ta không thấy, không biết. Tình cảm của chúng ta hễ khuất mắt rồi, thì nhẹ giá trị quá lẽ. Bần Ðạo là Hộ Pháp, nếu Bần Ðạo nói điều chi mong đặng gạt gẫm nhơn sanh, ngày kia về Ngọc Hư Cung Bần Ðạo chịu trách cứ đó.

Ôi! Kiếp sanh tại thế mang xác thịt, hỏi sống được mấy lát? Nội một giấc thức, giấc ngủ là thấy sự chết sống của kiếp con người, mang thi hài bóng dáng nầy là giả. Cảnh thiệt không phải ở đây, mà cảnh thiệt ở nơi chỗ khác kia, sao không tìm cảnh thiệt là cảnh tồn tại, lại chạy theo bóng?


in His heart, born with a love for Him from the time of being the matter to the time of evolving to human; we have an  intense, close relation as a boundless, unlimited mass of love. All of you should know that and Bần Đạo/I confess that at this time, souls coming to this earth have been enduring sufferings together. We have been spent thousand years to see together in the Supreme Being’s heart.

On 24 Wisdom Boats [Prajna] taking the souls to this earth, you have been sitting on those boats. Nowadays, the Supreme Being has come to fulfil His promise. What did we promise to Him? “Promise: Due to the Master, we incarnate to create the spirit for humankind, to save both men of original soul [Nguyên nhân] and men of impure soul [Hóa nhân]to return to the old throne. As we love you, I found the Religion”. Nowadays, it is the final time of Master coming with a purpose and wish that the Master unites His children in one with Him.

Alas! If you understand that we have ever suffered miseries together for thousand years in incarnations, you may know that here there are people were mutual fathers, mothers, grandfathers, sisters under many incarnations on this earth to create the love for humankind. You do not know; you only know the issue superficially, but you do not know profoundly. If we have a same blood, we obviously love together. No one knows that among these people, there is somebody who has ever been our father, mother, grandfather but we do not know. Our passion out of sight becomes very disregarded. Bần Đạo/I am Hộ Pháp but if I speak out to cheat human beings, Bần Đạo/I will be blame for obligation when returning to Ngọc Hư Cung [Heavenly Council of Eternal Law/ God Court/ Council of God].


Ước ao cả thảy biết điều trọng hệ bí mật đó mà thương yêu lẫn nhau, thương lún thương càn đi, rồi ngày kia coi có lầm chăng? Bần Ðạo quả quyết, ấn Hộ Pháp, Bần Ðạo nắm trong tay, nói chẳng hề sai chạy. Bần Ðạo mong ước cả thảy con cái của Chí Tôn, đừng tưởng mang thi hài nầy mà nam nữ phân biệt đa nghe. Biết đâu trong đám nữ nầy, có kẻ đã làm cha, làm anh của người nào đó. Giả cuộc đừng coi trọng hệ, cả thảy nên hiểu và từ đây noi theo lẽ thiệt, đừng mơ sự giả, đó là điều mơ vọng ước ao của Bần Ðạo hơn hết.


Alas! For a life with the physical body, it is questioned how long it can live? We may see the death of one incarnation with after a sleep only; this physical body is unreal. The sight  is not here but other place. Why don’t we find the real existing sight? Why do you follow the shadow?

I wish that all of you know that significant, secret issue to love together, to love wildly; one day will you see your mistake of love? Bần Đạo/I assert that the Hộ Pháp’s seal is in my hands; the speech is never wrong. Bần Đạo/I wish all children of Supreme Being not to think about the difference of male and female physical body. No one knows that among these female people, there is someone who has ever been your father, brother. All of you do not consider the unreality importantly; but you should understand and follow the reality; do not dream the unreality. That is my foremost wish.


08- HỘ PHÁP HÀNH PHÁP MỖI KHI VÔ CÚNG ĐÀN.

 Tại Ðền Thánh, đêm 14 tháng 2 năm Mậu Tý (dl. 24-03-1948)

            Hôm nay Bần Ðạo chẳng phải thuyết đạo, Bần Ðạo chỉ nói chuyện mà thôi. Nói chuyện Hộ Pháp, mỗi phen vô cúng đàn làm việc chi, theo như lời Bần Ðạo đã hứa.

Bần Ðạo nói đây để cả thảy được biết điều ấy trọng hệ như thế nào, đặng giữ gìn và giúp Bần Ðạo mỗi phen hành pháp được dễ dàng một chút. Bần Ðạo nói hôm nay, để đêm mai có nhiều thì giờ giảng những điều thiết yếu hơn, trọng hệ hơn.

Mỗi phen nhập đàn, hễ trống chuông rồi, thì tất cả đi vô, cả thảy đi vô thong thả, chỉ có Bần Ðạo thật bối rối, bước lên ngai rồi, trụ pháp lại, vẽ bùa niệm chú. Câu chú mà khi thượng sớ, chúng ta thường nghe đọc "TAM CHÂU BÁT BỘ HỘ PHÁP THIÊN TÔN". Thật sự thì như vầy "TAM THIÊN THẾ GIÁI HỘ PHÁP GIÁNG LÂM". Từ trước đến giờ, các bậc tiền bối của chúng ta đã để như nói trên nên không thể sửa cải được, phải để y như vậy.

Khi bái đàn rồi cả thảy quì tụng kinh, còn Bần Ðạo tịnh niệm, mỗi câu kinh mấy em đọc vẫn dễ, vì thuộc mà đọc thôi, riêng Bần Ðạo mỗi câu kinh phải mật niệm, tụ hết cả nghĩa lý của nó dâng lên Chí Tôn và các Ðấng Thiêng Liêng. Rồi còn điều nầy rắc rối hơn hết, hễ khi nào cả thảy tụng rồi bài kinh Chí Tôn hoặc kinh Tam Giáo, khi Bần Ðạo thấy nín hết, buổi đó đem hết tinh thần trụ lại, dâng lời mặc niệm ấy vào Bát Quái Ðài. Ðến khi tất cả niệm ngũ nguyện cũng vậy, Bần Ðạo định tâm, dồn cả đức tin biến thành một huệ quang chiếu diệu đem vào Bát Quái Ðài rồi, đợi cho Bát Quái Ðài trả lời khi ấy ở trong đó ánh sáng tủa ra, Bần Ðạo cúi đầu niệm thế cho cả thảy.


08. HỘ PHÁP ACTS A SACRAMENT IN EACH CEREMONY

At the Holy See, night of 14th February Mậu Tý [1948]

Bần Đạo/Poor Monk/I – I do not preach, I only talk. I talk about actions of Hộ Pháp in praying ceremonies. I talk as I have ever promised to you.

I speak out so that all followers understand how that issue is significant, and so that you preserve and help Me Act Sacrament easier. Today, I say this to have much time in order to preach the more essential and important things.

When the ceremony begins, after drum-call and bell-call, everyone enters leisurely, I am alone embarrassed and step up onto the throne and sit down and conserve the Dharma, charm and mutter the invocations.

The invocation we always recite when submitting the petition:‘TAM CHÂU BÁT BỘ HỘ PHÁP THIÊN TÔN!/ HỘ PHÁP GREAT EMPEROR OF THREE ETHEREAL CONTINENTS’.Actually, the correct one is:‘TAM  THIÊN THẾ GIÁI HỘ PHÁP GIÁNG LÂM”/”HỘ PHÁP DESCENDS THREE THOUSAND WORLDS’.Long since, our forebears always used the first one, it must not be revised; we must keep intact.

After bows, all kneel to chant, I meditate and mutter. You chant every sentence of prayer easily because you know by heart to chant. Especially, I must meditate and mutter, gather whole its meaning to submit to SUPREME BEING and Divine Immortals.


Còn dâng Tam Bửu, Bần Ðạo hiểu cả nghĩa lý của nó đang khi dâng bông, cả thảy hình thể con cái của Chí Tôn tức là Thánh Thể của Ngài, trụ hết xác Thánh đó dâng cho Ngài đặng Ngài làm phương cứu thế. Ðó là dâng bông.

Tới dâng rượu, cả thảy khi dứt câu kinh, nín lặng hết, Bần Ðạo vận dụng cả trí não tinh thần, đem đức tin của cả thảy dâng vào Bát Quái Ðài.

Tới dâng trà, là dâng cả linh hồn cho Chí Tôn. Bần Ðạo để cả tinh thần trụ lại, đem linh hồn của cả con cái Chí Tôn dâng cho Ngài.

Khi các người cầu nguyện, buổi cầu nguyện biết vậy thì nguyện như vậy thôi, còn Bần Ðạo phải trụ hết tinh thần định trở lại, đem cả những lời cầu nguyện ấy đặng dâng cho Chí Tôn và các Ðấng Thiêng Liêng.

Khi Chí Tôn truyền cho pháp ấy, Bần Ðạo nghĩ rằng: Ðó là chiếu theo cổ pháp của nhà Phật buổi trước, nhứt là Thiền Môn mỗi khi làm chay, thí của, cầu siêu, hay tuần tự chi đều rước một vị Hòa Thượng trụ trì đến. Không gì khác hơn là bí pháp của Chí Tôn trụ thần, Bần Ðạo dám chắc rằng không ai biết, họ tụng kinh như hát mà thôi, không ai để hết tinh thần vào câu kinh, nên mấy thầy chùa gõ mõ tụng kinh có ăn thua gì, trọng hệ là vị Hòa Thượng trụ trì ngồi hành pháp, nhưng không hiểu họ có biết mà làm y theo đó hay không? Cái trọng hệ ấy, nếu ai làm cho y, thì là trúng với bí pháp. Tiểu Ðàn thì vậy.


One most complicated issue, After all followers chant a prayer theme such as SUPREME BEING theme or Three-Religion theme, and I see all followers finish and keep silent, at that time I must gather and conserve all spirits, then to offer those silent prayers into the Bát Quái Đài/Octagonal Divine Palace. The time all followers chant the “Five Prayers” is the same, I fix My heart, accumulate all believes to metamorphose into a bright light of wisdom to submit into the Octagonal Divine Palace for waiting the feedback of the Octagonal Divine Palace. At that time, the light spreads all over inside, I duck to act silent prayer to help all.

For offering Three Germs, I thoroughly understand its meaning. When offering flowers, all children of the SUPREME BEING as HIS Divine Body conserve Spiritual bodies to submit to HIM so that HE makes means to save the world. That is meaning of offering flowers.

For offering wine, all followers finish the prayer and keep silent, I apply whole mind and spirit to take all believes into the Bát Quái Đài.

For offering tea, we offer own soul to the SUPREME BEING. I gather and conserve My spirit to take the souls of SUPREME BEING in order to offer to HIM.

When praying, you know how to pray and you pray what you know as the prayer-ceremony. For Me, I have to conserve and gather whole spirit to take those prayers in order to offer to the SUPREME BEING and Divine Immortals.

When the SUPREME BEING blessed that Dharma to Me, I thought that: That is in accordance with ancient dharma of previous Buddhism. Especially, for the Meditation, each time they prepare vegetarian meal, act alms, pray for salvation or pray for nine cycles, they always invite a Head-monk.


Còn Ðại Ðàn lại còn rối cho Hộ Pháp hơn nữa, là có ba ấn: Thượng Ngươn, Trung Ngươn, Hạ Ngươn, ấn ấy không phải do tay Hộ Pháp không? Khi đứng lên Ngai rồi bắt ấn Hộ Pháp, lấy cả tam bộ Thiêng Liêng tức là sanh khí mà ta thấy trước mắt tỏa ra cùng khắp. Rồi đến trụ thần lại bao trùm cả trái đất nầy như vòng bao một trái cây gì vậy, để cái cuống lên trên, đem dâng cho Chí Tôn ngự. Kế dâng bông, bắt ấn Thượng Ngươn dưới đạp Ngưu Ðẩu, tay đưa Gián Ma Xử lên hiệp với chữ Khí, đem khí ấy đưa ra cả càn khôn thế giới. Ấn Thượng Ngươn làm chủ chữ Khí, đem khí ấy hiệp hết cả Ngươn Khí đặng bao trùm vũ trụ.

Ðến Trung Ngươn bắt ấn Hiệp Chưởng biến hóa, Gián Ma Xử để nằm ngang, đuôi bên Thế, cán bên Ðạo, ý nghĩa Ðạo cầm cán đặng trị Ðời. Bắt ấn Hiệp Chưởng, cầm cả cơ pháp của vạn vật biến sanh đặng bảo tồn không cho tương tranh, tự diệt nhau.

Tới Hạ Ngươn, tay tả thuộc dương để trên, tay hữu thuộc âm để dưới, rồi để Gián Ma Xử chúi xuống, trụ thần đem cả càn khôn hiệp cả vạn vật. Bắt ba ấn phải trụ thần, làm sao cho ấn ấy đừng thất pháp. Cho nên ban sơ, buổi Chí Tôn mới giao cho Bần Ðạo tại Từ Lâm Tự, cái khó là trí óc vẫn lo ra, vì không quen, không phải mình làm thầy phù, thầy pháp gì ổng giao cho học mãi làm không trúng. Vì cớ nên mới có quỉ lộng tại Từ Lâm Tự buổi nọ, các ấn khác của Hộ Pháp có linh hay không mà quỉ lộng? Ấy là Thiên Cơ khiến vậy. Chí Tôn mở Tam Thập Lục Ðộng coi có phá nổi Ngài không? Có thể làm cho tiêu diệt nền Chánh Giáo không? Ðể cho chúng sanh thí nghiệm mà thay quyền năng vô tận của Ngài. Buổi nọ vì thời gian ngắn ngủi, nên công việc chưa rành rẽ, vì không đủ thì giờ để chuyên luyện, hoặc cho là chưa trọng hệ cho lắm, nên có điều sơ lược. Ðó là Thánh ý của Ðức Chí Tôn muốn như vậy.


Those are quitely different from the Supreme Being's esoteric dharma toward conserving and gathering the spirit. I am sure that nobody knows. They chant as sing a song only. Nobody musters whole spirit into prayer-sentence. Consequently, monks knocking the wooden bell and chanting are not very important. The importance replies on the Head-monk sitting to act dharma. Therefore, I do not know they if he knows to do right as the true dharma. If whoever can act exactly like that importance is suitable to the esoteric dharma. In the lesser ceremony, it is done in that way.

For Great Ceremony, Hộ Pháp is more confused because there are three dharma signets: Are the First Cycle, Middle Cycle, Last Cycle from the Hộ Pháp’s hands?

When standing on the throne, I hand in mystical position of Hộ Pháp, to take three Divine registers. It means that is the vitality pervading that we can see. Then, I have to conserve and gather the spirit as I cover this earth such as a circle covers a fruit with an upper peduncle for offering so that the Supreme Being can be seated on. When offering flowers, I hand in mystical position of First Cycle, my legs stands on Ngưu Đẩu/Ngưu Đẩu Star, raise the Giáng Ma Xử/Pestle of Domination of Demon in hand in order to unify the Gas, then to spread that Gas into whole universe. The mystical position of First Cycle owns that Gas word to unify all vitalities in order to cover the whole universe.

For the Middle Cycle, I hand in position with the Transformation Hiệp Chưởng, Giáng Ma Xử is put horizontally, its end is toward Thế side/Secular, its handle is toward Tao side. It means that the Tao holds the handle to control the Life. To hand in mystical position Hiệp Chưởng is to hold the whole dharma mechanism of all living beings under


Trong một thời cúng, Bần Ðạo đã căn dặn nhiều phen trọng hệ hơn hết, là khi dâng Tam Bửu, dầu cho tinh thần suốt buổi cúng có nhiều lúc lo ra đi nữa, đến khi dâng Tam Bửu, khuyên cả thảy định thần đặng mật niệm, dâng ba bửu trọng hệ cho Chí Tôn, tức là giúp sức Bần Ðạo hành pháp dễ dàng một chút đó.


the transformation in order to preserve the conflict and destroy and self-extermination.

For Last Cycle, the left hand belonging to Yang is put above, the right hand belonging to Yin is put below. Hand the Giáng Ma Xử with plunged side. I conserve and gather spirit to take the universe to be unified with all living beings. I have to hand in three mystical positions and conserve and gather spirit at the same time how not to lose the dharma.

Therefore, in the beginning, the Supreme Being assigned Me at Từ Lâm Tự pagoda, the difficulty was from dispersible mind. Because of unfamiliarity and I am not a medicine-man, the SUPREME BEING had assigned Me to frequently study, I did not do right. Due to that reason, the demon abused at Từ Lâm Tự at that time. Were other miracle signets of Hộ Pháp mysterious that such an extent that the demon abused? That was the will of Divine mechanism. The SUPREME BEING opened Thirty Six Caverns of Demon to consider if they could sabotage HIM and destroy the True Doctrine so that the living beings could experiment to represent HIS infinite power. At that time, due to the short time, the action was done well. Because there was not enough time to refine or it was not very important, the cursory action happened. That is Divine Will of the Supreme Being.

In prayer time, I have warned many times about the most important thing of offering Three Germs. Even the spirit may does not concentrates through the prayer time, when offering Three Germs, I advise all of you to conserve and muster your spirits in order to take secret petition in offering three germs to the Supreme Being. That helps Me Act Sacrament easier.


09- Ý NGHĨA ĐI HOÁN ĐÀN ( Cúng Đại Đàn)

 

Tại Ðền Thánh, đêm rằm tháng 2 năm Mậu Tý (dl. 25-03-1948)
(LỄ THÁI THƯỢNG)

            Nay Bần Ðạo định giảng tiếp, nhưng vì bị vụ hoán đàn mà không cho vô, nên Bần Ðạo phải giảng nghĩa rõ vì sao mà không cho vô ấy, vậy có đứng lâu mõi chân xin cả thảy đừng phiền nghe.

Không có một điều chi Chí Tôn để trong Pháp giới của Ngài trong cửa Ðạo nầy mà không có nghĩa lý. Ít nữa mình không biết thì phải tìm cho biết, coi tại sao như thầy chùa chạy kim đàn vậy, tìm cho ra duyên cớ đặng hiểu biết bên trong pháp giới của Ðức Chí Tôn là thế nào mà hình thể bên ngoài lại dị kỳ làm vậy. Không biết phải hỏi, cả thảy nên biết rằng, không một điều gì trong nền Tôn Giáo nầy mà vô nghĩa lý đa nghe.

Tại sao phải hoán đàn, nam, nữ chen nhau? Ðó là bùa pháp luân thường chuyển. Tại sao Chí Tôn để bùa pháp luân thường chuyển tại thế này, đặng chi vậy? Hiện đã mãn Hạ Ngươn tam chuyển, bắt đầu Thượng Ngươn tứ chuyển ta gọi là khai ngươn nên phải để cho pháp luân chuyển.

 


09. MEANING OF “ĐI HOÁN ĐÀN” (*)

At the Holy See, night of 15th February Mậu Tý [25-03-1948]

[Thái Thượng Ceremony]

(*)“ĐI HOÁN ĐÀN” is a rite acted in Great Ceremony in the Tây Ninh Holy See only. This rite is a part of Great Ceremony acted by Male and Female Dignitaries and Disciples. That is a Secret Dharma in Caodaism that other Religions have ever applied in the religious life as a wheel of Holy Doctrine.

There is nothing meaningless that the Supreme Being puts in His Dharma-Dhatu in Caodaism. At least, you do not understand something, you have to thoroughly study reason why monks run in the ceremonies. You find out to understand why the Supreme Being’s inner Dharma-Dhatu is extraordinary toward the material esoteric. You have to ask if you do not know. There is nothing meaningless in this Religion.

Why do we perform “hóan đàn” with a diagonal performance between men and women? That is the amulet of the wheel of the Holy Doctrine Turns.

Why does the Supreme Being leave the amulet of the wheel of the Holy Doctrine Turns on this earth? What is the purpose? Nowadays, The Last Circle of the Third Manvantara has been lasting, the Fourth Universal Transmission begins that we consider it as an Opening Circle. Therefore, the SUPREME BEING lets the amulet of the wheel of the Holy Doctrine Turns in Caodaism.

We certainly know that the Gas of Ante-Creation and Gas of the Post-Creation turned into a mass in union to appear the Tao. All of you have known this Cửu Trùng Đài/The Palace of Nine Divine Planes is the Divine Beings of Nine


Ta đã biết thời Tiên Thiên Khí và Hậu Thiên Khí chuyển làm một mối đạt Ðạo đặng. Cả thảy đều biết qua Cửu Trùng Ðài nầy là Cửu Thiên Khai Hóa, còn cung trên kia là Cung Ðạo, từ trước đến nay, mỗi người mãi miết tìm Ðạo mà Chí Tôn để giữa đó, trước mắt mà không biết. Ði chín từng Trời để cho phần hồn đi cho cùng tột cửu phẩm Thần, Thánh, Tiên, đến Phật, tức là Phật xuống phàm, rồi phàm trở lại Phật, chuyển luân như vậy, bí pháp gọi là đạt Ðạo. Tại sao cả thảy không tìm hiểu, rồi không chịu vô hoán đàn, sợ mỏi chân, chờ trong nầy thiên hạ đi giáp rồi mới vô cúng mà thôi.

Cũng vì bởi không hoán đàn là không đạt được thể pháp đó không đủ theo pháp giới của Chí Tôn, nên người cầm pháp có phận sự không cho vô tức là không cho làm loạn Ðạo.


Heavens. The Palace above is the Palace of Tao that you have always found the Tao for long time. Actually, the SUPREME BEING had put in the middle and in front of you that you have ever known.

We travel on nine Heavens to let the soul reach the extreme of Nine Positions of Deity, Saint, Immortal, Buddha. It means travel from the Buddha position to earth position and return to the Buddha position. Its meaning in Dharma, the wheel of turn is called illumination in the Tao.

Why don’t all of you study its meaning? Why don’t you enter for “Hóan Đàn”? Are you afraid of wearying your legs, so you wait other ones finishing that rite; then you enter to offer?

Because you do not perform that rite, your material esoteric cannot be enough according to the Supreme Being’s Dharma-Dhatu. For that reason, the executive people have responsibility toward preventing the disordered Tao by permitting other ones to enter the Holy See.


10- ĐẠO LÀ SỰ SỐNG TRONG CÀN KHÔN VŨ TRỤ

 Tại Ðền Thánh, thời Tý mồng 9 tháng giêng năm Mậu Tý (dl. 19-02-1948)
VÍA ÐỨC CHÍ TÔN

            Thưa cùng Chư Chức Sắc Thiên Phong Nam, Nữ, Chư Ðạo Hữu, mấy em, mấy con Nam, Nữ, một cái lễ đầu xuân là lễ Ðức Chí Tôn. Ngày nay ta tính lại đã trót 23 năm Chí Tôn đến cùng con cái của Ngài, cái hạnh phúc của nhơn loại may duyên gặp hồi tận độ của Ðức Chí Tôn đáng lẽ tinh thần loài người thoạt nghe thoạt thấy, tâm linh buộc phải xu hướng theo sau bước chân của Chí Tôn. Tại sao ta phải hỏi vì cớ nào đã 23 năm mà nhơn loại chưa hưởng được hồng ân của Chí Tôn chan rưới nơi mặt thế này?

Bần Ðạo đã thuyết mấy kỳ trước: Một nền Chánh giáo dầu bí pháp, dầu thể pháp phải có thiệt tướng như thế mới ra một nền Chánh giáo. Ngày nay là ngày Chí Tôn đến cùng ta, kỷ niệm nầy, bất tiêu bất diệt. Bần Ðạo đã thuyết vì cớ nào từ tạo Thiên lập Ðịa đến giờ, nhơn loại vẫn khư khư tầm Ðạo. Chúng ta chán thấy rằng, nhơn loại trên địa cầu nầy thay đổi nhiều lớp mà nay chúng ta còn tồn tại đây, theo Chơn pháp để lại tính ra đến nay là 3 lần 36 ngàn năm. Thành ra từ mặt địa cầu có nhơn loại đến giờ là 108.000 năm. Trong 108.000 năm biết bao nhiêu thay đổi, đáng lẽ nhơn loại đã quên Chí Tôn mà chớ, sao vẫn nhớ mãi mà thôi, bởi chẳng nhớ Ngài chẳng đặng. Tại sao không nhớ Ngài không đặng? Nhơn loại đang đi tìm, khao khát cái danh từ, tên tuổi của Ngài. Các dân tộc đang tìm tòi vì biết nhìn Ngài là người chủ quyền tạo đoan Càn Khôn Thế Giới. Ai đã dạy họ, ai chỉ cho họ, ai buộc họ, mà họ biết chơn lý chỗ nào mà theo, một điều là người nào cũng vẫn tìm tòi mãi điều ấy mà thôi. Bần Ðạo không nói riêng về loài người, dầu vật loại vô tri vô giác hay hữu tri hữu giác cũng vẫn

10. TAO IS THE LIFE IN UNIVERSE

At the Holy See, night of 9th January Mậu Tý [19-02-1948]

[Great Feast of Supreme Being]

Dear Male, Female Holily Nominated Dignitaries, Disciples, younger brothers, sisters, male and female children! The first ceremony of spring is the Supreme Being’s feast. Nowadays, we look back that 23 years have been suffering from the Supreme Being came to His children. With the humankind’s fortunate welfare in an amnesty of Supreme Being, the humankind’s spirit should have been forced to trend to the footstep of Supreme Being at the first glance and hear. Why must we question that why the humankind has not yet enjoyed the Supreme Being’s bless favour for 23 years on this earth?

Bần Đạo/I preached in last times: In spite of Material Dharma, Dharma, the True Religion must have a real conformation. Nowadays, it is the time of Supreme Being coming to us that this memory is eternal. Bần Đạo/I have ever explained why the humankind has been always seeking the Tao in the gip from the creation of world. We know see that the humankind on this earth has been changing many generations but now we are still living here. According to the True Dharma, today is three times of 36 thousand years. Thus, this earth has been suffering 108,000 years with many changes. In those changes, the humankind should have forgotten the Supreme Being but they have been still remembering forever. It is impossible if they do not remember Him. Why is it impossible if they do not remember Him? Because the humankind is looking, aspiring His noun, name. Other races are studying because they acknowledge Him as the Master creating the Universe. Who taught them? Who guided them?

tìm người mãi mãi.

Ta thấy vật vô tri vô giác như đá, sắt là bất động vật, rõ ràng không âm thinh chỉ có sắc tướng ta thấy chắc trí giác đã thế nào, Bần Ðạo xin hỏi đá tìm ai, kiếm ai mà cục nầy chồng chất lên cục kia, leo trên nhau mà thành ra hòn núi? Ðặng tìm kiếm khối sanh quang của nó. Vật hữu sanh, chúng ta thấy cây lúa mới cấy nó nằm nghiêng, sau khi sống nó đứng thẳng đầu lên. Hỏi nó tìm ai? Tìm Ðấng Tạo Ðoan. Cây trong rừng hoặc trong vườn bị che khuất còn biết nghiêng mình, nảy chồi đâm tược. Hỏi tìm ai? Tìm Ðấng Tạo Ðoan.(*)

Ấy là vật vô tri vô giác, còn người tại sao bỏ không đặng, hễ không bỏ Ðấng Tạo Ðoan đặng thì phải tìm tòi mãi, gọi là tầm Ðạo. Ðạo là cơ quan bí mật làm cho Trời Người hiệp một trong sự sống của Càn Khôn Vũ Trụ, nên con người vẫn đi tìm nguyên do sự sống ấy, xem thế tức là đi tìm Ðạo đó.(*)

Chúng ta buổi mới sanh ra còn anh hài không đủ trí thức xét đoán, chúng ta đã thấy gì? Thấy trước mắt vạn vật hữu sanh, đó chẳng qua là những bạn đồng sanh với chúng ta mà thôi. Khi được năm ba tuổi rồi, cả vạn vật đối với sự sống của ta rất hữu tình như thế nào, ấy là mức đầu tiên làm cho tinh thần con người tự tỉnh. Quan niệm của vạn vật đối với con người rất nên mật thiết, dầu vật ấy hung tàn đối với con người, tình thân ái giao hảo vẫn liên quan mật thiết. Chúng ta thấy cọp beo, sấu, hùm, gấu làm cho ta sợ sệt sự hung dữ của nó có thể hại sanh mạng của ta được, nên mới kiêng sợ như vậy. Ngoài ra toàn vạn vật đều có tình hữu ái đối với ta "Khuyển thủ dạ, kê tư thần, tầm thổ tư, phong nhưỡng mật". Ta thấy cả vạn vật ấy đối với ta rất có cảm tình, bởi lẽ đồng sanh, như đứa con nít con bướm đẹp đẽ thì mê lắm, tìm bắt, đến khi gặp con ong chích thì sợ sệt, mấy điều ấy làm cho con người tự tỉnh, đi tìm nguyên do của sự sống ấy, đó là khởi bước đầu sự tầm Ðạo.
 Who forced them so that they can know the truth for their path? There is one thing that everybody also studies that issue forever. Bần Đạo/I do not only mention the humankind, but also mention the inanimate maters; they also find Him forever.

We see that the inanimate objects such as moveless iron, stone having appearance without sound. How is its mind? Bần Đạo/I ask that who the stones find to heap up to become a mountain. They find their vital fluid [sanh quang]. For lifeful matters such as the rice firstly transplanted lying on one side, it will raise strange later. Who does it find? It finds the Creator. The plants in forest or garden concealed still bud and shoot bursts. Who do they find? They find the Creator.

That is for inanimate objects. Why is it impossible if the human give the Creator up? If it is impossible to give up, we must find and study forever; the action is considered as the Tao search. The Tao is the secret organ to make the God and Humankind united in one under the life of Universe. Therefore, the humankind always studies the life cause. It is the Tao search.

When we were newly born as a child without enough mind to observe, what did we see? In front of our sight, all living beings were our friends having a same life as us only. When growing some years old, all living creatures to our life were very charming; that is the first level to make the human awake. The human’s conception over the living creatures is very close; in spite of cruel creatures over human, the relation is still intimate. We may see the tiger, panther, crocodile can make us afraid. As their cruelty may damage our life, we scare them in that way. Moreover, all living beings also contain the relation to us: “Khuyển thủ dạ, kê tư thần, tầm thổ tư, phong nhưỡng mật”. We realize that all living beings have the sympathy toward us because of having a same life as a child


Lớn lên chút nữa, biết ái tình chung trong gia đình hay xã hội, biết thân danh chung. Phận sự của người giữ Ðạo là giữ sự đồng sống trong khuôn khổ xã hội, tức nhiên tìm mối đồng sanh của cơ tạo đoan ấy. Thân danh ta đối với xã hội nhơn quần, ta thấy xã hội đối với ta như thế nào và ta phải đối lại như thế nào? Thật sự là tìm phương thế đặng tôn sùng sự sống chung của nhau mà thôi. Vì sự sống của vạn vật, của loài người sản xuất do Ðấng Tạo Ðoan là Chí Tôn, nên chữ Ðạo nó liên hệ mật thiết với loài người thế nào thì nó liên hệ mật thiết với Chí Tôn dường ấy, nên Ngài mới đến đặng thức tỉnh chúng ta biết, hiểu. Ngài là chủ của sự sống, đến đem sự sống lại, trừ diệt cho tiêu tan ác nghiệt. Ngài đem đến sự sống để trước mắt nhơn loại, như nhắc nhở họ phải tôn sùng cái sống chung của nhau. Hễ tôn sùng, tức nhiên phải nhìn Ðấng Tạo Ðoan đã ban cho chúng ta mạng sống, cho ta nhứt điểm linh quang, mới biết phân biệt hiền với ác, chánh với tà, để làm biểu hiệu cho con người thức giấc mê, tìm hiểu chơn lý của sự sống như thế nào, đặng trở lộn lại sống theo tinh thần của Thánh Hiền hay sống theo tánh hung bạo tàn ác của con vật. Cốt yếu đem cái sống Thánh Hiền ấy là cái sống của Chí Tôn ban cho, là vật báu để trong mình, vật ấy quí hóa không phải hèn hạ.

Giờ đây Chí Tôn đến mặt thế nầy, đặng làm cho nhơn loại biết tôn trọng sự sống ấy trong khuôn khổ của Chí Tôn định, hiệp tâm lý trở lại làm một trong tình thân ái đại đồng. Chơn Pháp của Chí Tôn đem đến với chúng ta đã 23 năm nay là vậy, nếu chúng ta đã mang danh thể của Ngài, trước chúng ta chẳng tự mình lập phương pháp làm kiểu mẫu cho thiên hạ nhìn Ðạo Cao Ðài là Chánh giáo, thế nào làm khuôn mẫu cho cả toàn tâm lý loài người đồ theo thì chúng ta thất hiếu cùng Chí Tôn lắm vậy.


 feels keen on a nice butterfly to catch it but he feels afraid when seeing a bee. Those things make human awake to living beings to find the cause of life. It is a beginning step of Tao search.

When growing more, we realize the general love in family or society, know the general position and reputation. The duty of a person keeping the Religion is to his life in the society framework; it means to find the cause of that same life. If how the society and people affect to us, we must do against in the same way. The reality is that we find a method to venerate the mutual life only. As the life of living creature and humankind is created by the God as the Supreme Being, how the word of “Tao” contains a close relation to the humankind, it also has a same close relation to the Supreme Being, therefore He come to awake us. He as master of life comes to bring a reviving life, destroy the cruelty. He comes to put the life in front of humankind’s sight to remind them to have to venerate the mutual life. If venerating, we obviously admit that the Creator has given us the life, given us a soul in order to acknowledge the good and bad, right and wrong; to be a symbol for human to awake to choose the life of Saint’s spirit or life of cruelty of an animal. The sage’s life is the life given by the Supreme Being, is a precious gem in hands. That is very precious, not vile.

            Nowadays, the Supreme Being comes to this earth to make the humankind respect that life in a framework determined by Supreme Being, unite the psychology in one under a concord love. That is the Supreme Being’s True Waharma which has been brought for us for 23 years. We took His fame and image but if we do not firstly create a model method for all humankind’s psychologies to follow, we will be very ungrateful to the Supreme Being in filial impiety.


11- THỂ CHẤT VÀ TÁNH ĐỨC CÁC HẠNG KHÁCH TRẦN.

 Tại Ðền Thánh, đêm rằm tháng giêng năm Mậu Tý (dl. 24-02-1948)

 

Hôm nay, Bần Ðạo giảng về các hạng khách trần thể chất và tánh đức của họ, cốt yếu để dìu dắt cả thảy quan sát toàn thể Ðạo.

Ấy là phương hay để chúng ta có thể quan sát được mỗi hạng khách trần, trọng hệ nhứt là Thánh Thể của Ðức Chí Tôn tức nhiên là Hội Thánh. Vả chăng, chúng sanh nhứt là nhơn loại mỗi mỗi đều có đẳng cấp Thiêng Liêng tùy theo sự tiến hóa của chơn linh của họ, dầu tánh chất hay hình thể cũng tùy theo tiến hóa của chơn linh mà có riêng đặc tánh, riêng về hình thể của họ, chúng ta ngó thấy phương pháp của cổ nhân xem tướng người, đoán tánh chất, số mạng, cũng là nương theo đó.

Các hạng khách trần, Bần Ðạo duy nói về đẳng cấp và tấn hóa, nếu dám quả quyết, nói hẳn rằng: Mặt địa cầu nầy có 2.700 triệu người mà buổi nầy khuyết điểm bao nhiêu không biết, số ấy là trong thời thái bình. Trong 2.700 triệu nhơn sanh tức có 2.700 triệu tánh đức, chúng ta không thể gì đoán xét được, nhưng chúng ta có thể chia khách trần ra làm nhiều hạng:

Một hạng trước là hạng trái chủ, nghĩa là hạng thiếu nợ, hạng thiếu nợ là gì? Là những người gây ra nhơn quả đã nhiều. Luật nhơn quả để họ vô hàng cùng khổ của các chơn linh.

Hạng thứ nhì là hạng tác trái, nghĩa là người đã cho vay.


11. SUBSTANCE NATURE AND QUALITY SORTS OF EARTHLY GUEST

   

At the Holy See, night of 15th January Mậu Tý [24-02-1948]

Today, Bần Đạo/I preach about sorts of earthly guest and their quality in order to instruct all of you to consider the Tao.

That is a good method for us to observe every sort of earthly guest, foremost Holy Body of Supreme Being as the Sacerdotal Council. Besides, the living beings and foremost human beings also have a special Divine sort due to their soul’s evolution. The substance nature or conformation also has a special nature due to their soul. We see that the physiognomy method, substance nature guess and destiny guess of ancient people were also replied on it.

For sorts of earthly guest, Bần Đạo/ I talk about the rank and evolution. If scaring to say determinedly and plainly that: this globe has 2,700 million people that no one knows the decreasing number in this stage; that number belongs to peaceful stage. In 2,700 million people, there are 2,700 million qualities that we can not guess. However, we can divide the earthly guest under sorts:

The first sort of soul is the debtor. Who is the debtor? They are people causing many causes and effects. In the karma law, they belong to the sort of suffering soul.

The second sort of soul is the creditor as the lender.


Hạng thứ ba là hạng du học, là các chơn linh đến mặt địa cầu tìm phương pháp đặng học hỏi, vì họ thiếu thốn, đến đặng thâu đoạt cái phần thiếu kia cho hay biết nhiều thêm đặng tấn hóa về chơn linh.

Hạng thứ tư là hạng ta bà du hí, du thực đến chơi rồi về, mà cái hạng ấy ít lắm, nếu có đi nữa thì phần nhiều chết yểu hết.

Còn một hạng nữa là hạng Thiên mạng, hạng Thiên mạng là hạng chơn linh cao cấp tức nhiên đã đạt phẩm vị cao trọng, vâng mạng đến thi hành lịnh của Ngọc Hư Cung hay của Lôi Âm Tự.

Bây giờ Bần Ðạo mới chỉ rõ hạng trái chủ là hạng thiếu nợ. Bần Ðạo quả quyết rằng, nếu ngó thấy họ ta đoán được ngay. Cái thói nghèo hèn cùng khổ dầu đến đâu cũng ra nghèo hèn, rán làm sang bao nhiêu cũng lộ cái nghèo hèn ấy, vì tánh đức họ hiện ra hình trạng xấu xa cho đến cách ăn mặc cũng vậy; họ sợ thiếu nợ nhưng hại thay họ đã lo đêm lo ngày, chạy tảo chạy tần, lo sống đủ mọi phương diện, nhưng chẳng phút nào họ được an hưởng tinh thần và tưởng tượng rằng mình có hạnh phúc. Có khi người trái chủ đó ấy đầu kiếp một lượt thì họ có phương thế làm đặng trả, là may duyên cho họ lắm; nếu rủi người chủ trái không đến thì họ phải đầu kiếp mãi tìm cho đặng người chủ nợ ấy, làm tôi mọi cho họ đặng trả nợ, ấy là một phương pháp mà các chơn linh hãi hùng sợ sệt hơn hết. Tánh đức của họ là thường lo cho mình được lợi mà thôi, nhưng không biết chừng nào đủ, đến đỗi trong ý muốn làm có của cho lung, cho nhiều để dành ngừa đó đặng có phương thế trả nợ, sợ một điều là buổi muốn trả mà không trả nổi. Tâm linh họ giục thúc như vậy. Họ hà tiện lắm, nhiều khi gặp được tình liên hữu với chơn linh nào mà họ gọi là chủ trái đến, lạ lùng thay, đối với cả toàn thiên hạ không thương yêu ai,


The third sort of soul is the sort of going on a study tour. They are souls coming to the earth to find the method of learning because they lack something, they come to collect short things for more knowledge on their soul evolution.

The fourth sort of soul is the traveller. After journey, they will go back; this sort is very rare; if they come to the earth, they normally die soon. One more sort of soul belongs to the God order; this is the high-ranking souls obtaining the high throne to obey an order of Ngọc Hư Cung [God’s Court] or Lôi Âm Tự [Temple of Thunder in Paradise of Extreme Joy].

Now, Bần Đạo/ I instruct about the debtor. Bần Đạo/ I determine that if seeing them, we can know easily. Their poorness and misery always seem miserable and poor everywhere; although how much they try to work, they still expose poorness because their quality shows the ugly aspect in spite of their dressing style. They scare to fall into debt but how harmful! They always see to them economically for their life about many aspects but they may never enjoy a leisurely spirit and never reach the happiness. All lenders sometimes reincarnate at the same time so that the debtors has a change to work and pay the debts. It is very lucky for them. If the lenders do not come, they must reincarnate forever to find those lenders in order to do as servant to pay all debts. That is a method that all souls scare the fearful. For their quality, they only care their interest but it is never enough for them such an extent that their thoughts also want to do hard, much for saving in anticipation of payment method. The fearful thing is impossible even we wan to finish the debts. Their spirit hurries them in that way. They are very stingy but when facing on the close relation of souls considered as their lenders, they become very strange. Due to all people, they do not love anyone but their lenders hurry them and make them love, respect, pamper


mà nếu họ gặp người chủ trái ấy giục họ thương yêu, kính mến, chìu chuộng, bao nhiêu của cũng đem dưng hết cho người ấy. Có nhiều khi không có của họ đem cả thân sanh họ đặng đền trả nữa. Hạng thiếu nợ có tánh đức đặc biệt nhỏ nhen, chắt mót, không tưởng đến ai khác hơn mình, duy người chủ trái đến thì toàn cả cơ nghiệp đều để lại cho người đó, dầu muốn dầu không, hay là không hay biết cũng do tay người đó phá hoại hết sự nghiệp. Họ phát hiện ra có tánh chất buồn bực quạu quọ, không yên tâm, cứ lo lắng bậy bạ nhứt là hình ảnh của họ cùng khổ, bịnh hoạn luôn và thường chịu phận đê hèn. Ðó là hạng có quả kiếp.

Còn hạng chủ nợ có tánh cách đặc biệt là không biết lo gì hết, lơ lơ lửng lửng, ngày chí tối không biết đợi ai trả nợ, mà chắc mình có món nợ chúng sẽ trả, không lo gì cho họ cả, thả lình bình du hí du thực, không biết gì ráo cứ ngơ ngơ ngửng ngửng, không động tới ai, mà cũng không làm nên gì cho ai; mà khi nào chúng ta thuyết đạo với họ thì họ biết xu hướng, chịu nghe tưởng cái huyền linh nầy sẽ giúp mình đắc lợi gì. Họ đi chùa, đi miễu cốt cầu danh, nghe nơi nào linh hiển, đem nhang đèn tới cầu tài cầu lợi cho mình. Hình ảnh của họ, gương mặt bơ bơ mà lúc nào cũng tự tôn tự đại, mình là chủ nợ dầu nợ nhiều hay nợ ít cũng là nhà giàu rồi, và đặc sắc điều nầy là không sợ hao tài. Tánh chất sợ tội, sợ quả báo mà không biết trọng mình, thoạt nghe đó, tin tưởng đó, nhưng không phải tin tưởng đạo đức mà chỉ tin nơi huyền linh đặng cầu khẩn mà thôi lại có tánh chất ngớ ngẩn, trong mình không có tiền thì thôi, nếu có tiền mà ai nói vừa bụng thì lại móc đưa ra hết, có khi đưa rồi lại mắng người ta, đưa chẳng phải vì thiệt tâm mà đưa. Tánh chất của người chủ trái là vậy đó.


their lenders whatever they also offer to their lenders. They sometimes offer their physical body to their lenders to pay the debts when they have no property. The debtor sort has an illiberal gleaning special quality. They never think of other people more than them. However, the lenders come, their whole legacy is handed over the lenders even they want or do not want. Even they do not know, that one also destroys the legacy all. They appear the sad, fretful and uncontented nature. They always worry indecently, foremost ailment miserable appearance. They must always suffer a base destiny. That is the sort of karma.

The Creditor has a special character that does not worry anything undecidedly around the lock. They think they have a credit and just with someone coming with payment without worry. They do not need to know anything woozily in a drift with no collided action to other people, they do not help other ones too. However, when we preach to them, they accept and follow because they think about this helpful mystery for their interest. They go to pagoda and shrine to seek fame. When hearing somewhere hallowed, they bring incense and sacrifices to seek money and interest for them. Their face is always indifferent but they are haughty to think that they are a creditor and they think that they are rich in spite of great or small credit. This special thing makes them not afraid of wasting money. The nature is to scare sin and karma but they do not esteem them; they have just heard, believed but it is not the morality, but the mystery to petition. They also have a silly character that if they do not have money, it will be all right. If they have it, they will give to the person satisfying them. They sometimes abuse other ones after giving money them because the giving is not due to a true heart. That is the character of creditor.


Bây giờ nói đến hạng du học, hạng du học bình thường cái gì cũng muốn biết, ham đọc sách vở kinh luật nhưng chỉ đọc qua loa rồi bỏ, ưa kiếm hiểu, ưa tọc mạch hơn ai hết, cái gì cũng muốn hiểu, cái gì cũng muốn biết, có khi nào họ mơ màng thì họ cũng muốn bỏ. Hạng du học thì nhiều mà lạ lùng thay, phần nhiều không tín ngưỡng, học cao đến đâu nếu đem đạo đức tinh thần mà nói, họ không biết gì hết, cứ cái chơn lý họ tìm mãi mà thôi, chính mình họ, họ cũng chẳng biết họ là ai, nhưng cũng là hạng tự tôn tự đại lắm, họ quyết đoán trong óc họ rằng không ai hơn họ được, cho là mình khôn hơn thiên hạ nên làm cao cách hơn ai. Gương mặt lúc nào đi cũng ngước lên người ta gọi là mấy cậu "trịch bồ lương" mà thứ đó lại nhiều hơn hết.

Hạng ta bà, nếu có thì chúng ta thấy liền, không động tới ai, không nói tới ai, cái sống, cái chết của họ cũng không cần biết, họ thường ở theo các chùa hoặc lên núi, một cõi một mình, chịu thanh tịnh mà thôi, còn đi chơi tìm lên non núi. Ta thấy trong các chùa chiền, họ bơ vơ dộng chuông, gõ mõ rồi nam mô lên, nam mô xuống. Hạng ta bà du hí nầy sống trên cõi trần nếu không vừa bụng thì thối lui về tức là chết.

Bây giờ các bạn muốn nghe hơn hết là hạng Thiên mạng. Hạng Thiên mạng, là hạng người không biết tầm lấy cho mình, chỉ lấy của mình lo cho thiên hạ, không biết tôn trọng hình hài của mình, chỉ tôn trọng thiên hạ, bởi vì hạng Thiên mạng cốt yếu tìm cả năng lực chỉ đạo cho thiên hạ làm môi giới tinh thần, ấy là một phương pháp giải cứu cho đời và bảo trọng nuôi nấng thiên hạ đó.


Now, I mention the sort of soul on a study tour. These people normally want to know everything; be greedy for reading book, prayer, law; like studying   however, they are always most curious. They want to know to understand everything, but if whatever is ambiguous, they also want to let it go. This sort is numerous but how strange! Most of them do not have a belief; although which high level they reach, they understand nothing when preaching about spiritual morality; they just follow and research their truth only. They do not also know who they are by themselves. However, this sort belongs to the haughty sort that they determine in their mind without better person beside them. They assert that they are wiser than other ones, so they do in a special and individual way. When going, their face always raises that it is said that “upstage boys” but this kind of man is most numerous.

The next is sort of soul of saha. If they appear, we may see easily. They do not compete, say against other ones, do not care their life and death; they often stay at pagodas or mountains to find a quiet place. They only like the peaceful location. We see that they knock bell in dormant manner, chant sutra. This sort of person of saha living on this earth will go back [die] if they do not feel satisfied any more.

Now, the sort of soul that you want to hear most is the God order. The sort of soul does not seek anything for them; they just take theirs to give to other ones, only respect people because the God order is to essentially find a power to instruct people in spiritual medium; that is a delivering method for world and nourishment protection to people. The quality is similar to Lục Tổ [Sixth Patriarch of Buddhism]; that is motionless, unearthly without dirtiness, uncontaminated. They come but the there is not a duty yet, they sometimes seem half-witted crazily because they have not met the correct time that


Tánh chất như Lục Tổ bất động, bất trần, bất cấu, bất nhiễm. Có nhiều khi họ đến mà chưa có phận sự thì họ ngơ ngơ ngửng ngửng như khùng như điên. Ấy là khi chưa đắc thế, thiên hạ kêu là ba trợn ba nháng đó; một khi mà họ đắc thế rồi, quyết cứu độ thiên hạ thay thế cho Thiêng Liêng, vâng mạng lịnh Ðức Chí Tôn đến làm bạn với người đặng truyền Ðạo, thâu con cái của Chí Tôn về một mối. Phần đó ta có thể xem xét được trong Thánh Thể của Ðức Chí Tôn.

Mấy em nếu có gặp người khùng khùng điên điên phải quyết đoán là họ còn đợi thời và họ chưa tới thời đó mà thôi.


people normally use the “unruly” for this case. When they have a mission, they determine to be on behalf of Heaven to save people; they obey the order of Supreme Being to come as friends of people to propagate the Religion, to gather the Supreme Being’s children in one knot. We may examine that sort in the Holy Body of Supreme Being.

If you meet a madman, you must know that they still wait the suitable time and because their advantage has not been come.


12- VIỆT NAM ĐƯỢC ĐỘC LẬP TRONG LIÊN HIỆP PHÁP.

 

Tại Ðền Thánh, đêm 26 tháng giêng năm Mậu Tý (dl. 06-03-1948)

            Hôm nay có tin lành nên Bần Ðạo lên giảng giải cho toàn Ðạo được hay biết.

Mới đây có tin vô tuyến điện cho hay rằng: Cựu Hoàng Ðế Bảo Ðại đã đem cho nước ta được độc lập và thống nhứt, vì nước Pháp có tuyên bố cho cả toàn cầu hay rằng đã chấp thuận rồi, duy còn ký kết bản hiệp ước với Pháp nữa là xong. Ðộc lập trong Liên Hiệp Pháp có nghĩa là văn hóa đã truyền bá các nơi, nơi nào có người Pháp. Trên địa cầu nầy người Pháp có nhiều thuộc địa, ngoài ra văn hóa Pháp cũng đã có ảnh hưởng đến các nước không phải là thuộc địa Pháp. Vậy, các nước nào không liên quan đến nước Pháp cũng có thể liên hiệp Pháp được. Liên Hiệp Pháp là hiệp các quốc gia lại cho cường liệt đặng bảo trọng cho các quốc gia chung nhau, bởi vậy nên trong Liên Hiệp Pháp, mỗi nước đều được tự chủ bình đẳng có quyền hạn như nhau, mặc dầu nước Pháp đã đề xướng, nhưng Pháp cũng chỉ là phần tử trong đó. Thật sự như vậy.

Bần Ðạo nói đây cốt yếu để vào tâm não cả con cái của Chí Tôn. Bần Ðạo sau 5 năm bị đồ lưu nơi hải ngoại được về, quyết đoán đem cựu Hoàng Ðế Bảo Ðại về xứ đặng thương thuyết tới độc lập cho nước nhà. Không phải hôm nay là việc tình cờ mà quả quyết đâu. Bần Ðạo xin nói rằng những hành tàng mà ngày nay kết liễu do Bần Ðạo đã biết trước từ năm 1927.

 


12. VIETNAM MAY REACH INDEPENDENCE IN UNITED FRENCH                  

At the Holy See, night of 26th January Mậu Tý [05th 03-1948]

 

Today, there is a good news, therefore Bần Đạo/ I step up the pulpit to let all of followers know it.

In recent time, the wireless telegraphy broadcasted that: Old Emperor Bảo Đại brought about the independence and union for our nation because the France had declared their acceptance for world except for signing a treaty. The independence in united France means that the culture has been propagated wherever the French is living. On this earth, the France has many colonies. Besides, the French culture has effected to non-colony nations of France. Consequently, the non-colony nations of France can unite with France. The united France is nations united to be strong in order to preserve nations together. Therefore, in united France, every nation can be self-control, equal with a same authority. Although the France initiated, the France is a member of union only. That is real.

Bần Đạo/ I say to put in the mind of Supreme Being’s children essentially. After 5 years of exile in foreign country, Bần Đạo/ I determine to take the old Emperor Bảo Đại to go back in order discuss the national independence. The determination is not in chance. Bần Đạo/ I would like saying that Bần Đạo/ I knew the present actions in 1927.


Bần Ðạo cốt yếu nhắc cho con cái Ðức Chí Tôn để trong trí rằng: "Không giờ phút nào Chí Tôn nói gì hứa gì với con cái của Ngài mà thất tín, thất hứa, thế nào cũng kết liễu mà thôi".

Con cái của Ngài nếu đủ khôn ngoan chịu khó ôn lại Thánh giáo của Ngài từ trước xem lại từ trương, từ lời Thánh huấn thì hiểu ngay rằng không hề sai suyển một mảy may nào cả.


Bần Đạo/ I remind children of Supreme Being essentially to put in heart that: “What the Supreme Being said or promised to His children will not be never broken His promise. It is sure for it to happen”.

If His children are wise to take pain to review His previous Divine Teaching, to review one chapter by one chapter, one word of Divine instruction by one word of Divine instruction, you will understand that everything is never wrong.


13- ĐỂ CẢ ĐỨC TIN NƠI PHẬT MẪU.

 Tại Báo Ân Từ, thời Ngọ ngày rằm tháng 2 năm Mậu Tý (1948)

 

Chúng ta luận một việc cần phải luận cùng nhau, nên chúng ta tin chắc rằng Ðức Phật Mẫu là Mẹ Sanh của chúng ta và cả vạn vật, nếu chúng ta tin và biết chắc như vậy thì chúng ta phải để cả đức tin nơi Người, theo ý Bần Ðạo tưởng cái gì về xác thịt thi hài nầy đều do Phật Mẫu đào tạo cả.

Ðức Ðại Từ Phụ duy làm cha của chơn linh chúng ta mà thôi, như cha mẹ phàm nầy, ông cha duy có nhứt điểm tinh còn huyết khí đều do bà mẹ đào tạo mà có, Ðức Chí Tôn duy cho nhứt điểm linh, còn tạo nên trí não và xác thịt của ta ra hình tướng là do tay của Phật Mẫu, hai cái quyền ấy rất cao trọng, hễ khôn ngoan muốn cầu xin cho đặng siêu thoát linh hồn, không ai hơn là Chí Tôn, còn về phần xác thịt nếu đau đớn khổ sở, mỗi mỗi cái đều xin Mẹ thì chắc hơn hết.

Có nhiều điều ta đến xin Mẹ thì Mẹ cho, chớ còn xin Cha thì không được, phải vậy không? Nhứt là phái nữ, tâm hồn thường phải nương theo Phật Mẫu một cách mạnh mẽ hơn nữa, hoặc sanh con cũng được mạnh giỏi hoặc chính thân thể mình không được cường tráng, hoặc đức tin còn yếu ớt sao không đến xin Mẹ, chỉ có Mẹ mới đủ quyền năng ban ơn ấy cho; còn như mấy em nhỏ, đã có vợ chồng thì nên đến phụng sự Ðức Mẹ mà cầu xin cho sanh đặng con tốt, cho Ðấng nào đến nơi cửa của mình sẽ là một chơn linh cao siêu, đó là biết khôn đó chớ, nếu chúng ta quả quyết có điều ấy thì tự nhiên sẽ có như vậy.

Bần Ðạo vẫn thấy nữ phái còn lạnh nhạt điều ấy lắm.


13. HAVE A TRUST IN HOLY MOTHER                  

At the Gratitude Temple, Mouse time, 15 February Mậu Tý year [1948]

We discuss a necessary issue together; therefore we believe surely that Mother Buddha [Holy Mother] is the Mater of us and all creatures. If we believe and know that surely, we must trust in Her. According to thought of Bần Đạo, what belongs to this physical body is created by the Holy Mother.

The Great Mercy Father [Đức Đại Từ Phụ] is the father of our soul only as earthly parents. The father just gives a sperm drop; the mother creates the blood and vitality. The Supreme Being only gives one soul while creation of mind and physical body is created by Holy Mother’s hands. Those two powers are very noble. If being wise to petition for delivering soul, there is not alternative Supreme Being to whom we petition. If we are miserable to our physical body, we should petition for everything to the Mother; it is surer.

For many things, we go to our Mother, the Mother will give to us, but the petition to the Father is impossible. Is it right? For foremost womankind, the spirit needs to depend on the Holy Mother stronger. If we wish to bear a child well or if our body is not healthy or the belief is still weak, why don’t you petition to our Mother?  Only Mother has enough power to grant a favor. For younger followers married, should come to serve Holy Mother in order to petition in bearing a good child so that a Superior coming to us will be a sublime soul. That is a wise thought. If we determine that surely, it will occur obviously in that way.

Bần Đạo/I still the glacial things of womankind about that issue.


14- THIÊN CUNG CỦA MỖI CON CÁI ĐỨC CHÍ TÔN.

 Tại Ðền Thánh, thời Tý đêm 19 tháng 2 năm Mậu Tý (dl. 29-03-1948)

 

Ngày hôm nay, Bần Ðạo giảng về Thiên Cung của mỗi con cái của Ðức Chí Tôn. Thiên Cung ấy, Chí Tôn có nói rằng: "Gia tài của các con, Thầy đã sắm sẵn". Gia tài ấy tức là Thiên Cung vậy.

Bần Ðạo nhớ lại buổi nọ, Ðức Chí Tôn biểu Chư Ðại Thiên Phong, nhứt là những môn đệ đầu tiên của Ngài bên Cửu Trùng Ðài, nên ta kể những vị ấy như là Thánh Tông Ðồ của Ðạo Cao Ðài vậy: như là Trung, Trang, Tương, Thơ, Nương, Ca đó là những vị đến lúc ban sơ khởi thể của nền Ðạo. Chí Tôn biểu: Các con phải lập họ hàng của mình, tức là biểu lập Thiên Cung tại thế. Thảm thay! Hồng ân ấy, Chí Tôn liệng trong tay mà không biết nắm, tức nhiên họ làm mất đạo nghiệp của họ vậy.

Thiên Cung của chúng ta mà Ðại Từ Phụ gọi gia tài dành để cho chúng ta, trừ ra đứa nào chê bỏ, Thầy mới đem cho đứa khác, Thiên Cung ấy là gì? Là các nguyên căn của Ðức Chí Tôn, là cơ tạo đoan Càn Khôn Vũ Trụ. Ðức Chưởng Ðạo Nguyệt Tâm Chơn Nhơn nói rằng: Ðức Chí Tôn buổi nọ có Thiên Cung riêng, Ngài dứt cả toàn Thiên Cung đó đến một chỗ chẳng có vật chi, rồi Ngài lấy dương quang đặng Ngài biến tướng ra và ban cho mỗi con vật một điểm linh tính tiếng Phạn gọi là Monade, còn ta gọi là nhứt điểm linh, điểm linh ấy tấn hóa vô biên vô giới, đi từ vật chất đến Phật vị, thì trong con người đi biết bao nhiêu kiếp sống liên quan mật thiết cùng nhau, do mỗi kiếp sống để tạo thành một gia tộc. Chúng ta sanh ở thế kỷ nầy có ông, bà, cha, mẹ, anh, em, bạn tác, vợ chồng, , con cái, cả các cơ nghiệp hữu hình của chúng ta tạo tại


14. CELESTIAL PALACE OF EVERY CHILD OF SUPREME BEING

At Holy See, mouse time, night of 19th February Mậu    [29-03-1948]

 

Today, Bần Đạo/I explain the Celestial Palace of every child of Supreme Being. The Supreme Being says that: “Master/I have put your legacy readily”. That legacy means to the Celestial Palace.

Bần Đạo/I recollect the previous time, the Supreme Being asked Great Dignitaries holily nominated for foremost first disciples belonging to Divine Palace of Nine Planes [Cửu Trùng Đài]: “You must found your family”. It means to ask to found the Celestial Palace on the earth. We consider those persons Apostle Saints of Caodaism such as Trung, Trang, Tương, Thơ, Nương, Ca who came to the Caodaism in the beginning time. How melancholy! The Supreme Being puts sacred favor in hands but they do not hold and keep. It means that they lose their religious legacy.

Our Celestial Palace, which is called a legacy by Great Mercy Father has been saved for us except someone refuses it, the Master will give it to other one. What is that Celestial Palace? That is men of original soul of Supreme Being, is the creation organ of Universe. His Holiness Nguyệt Tâm Chơn Nhơn said that: In the past time, the Supreme Being had a private Celestial Palace; He threw that Celestial Palace to a location containing nothing. He used Yang light [Dương quang] to transform, then gave to each animal a divine quality that is called “Modade” [Monad] by Indian and we call it a


 thế nầy, sẽ trở nên cơ nghiệp nơi cảnh vô vi kia, đặng làm Thiên Cung của chúng ta. Vậy Thiên Cung là gì? Nếu chúng ta gọi là gia tộc vô hình thì phải gọi là xã hội, do đại nghiệp căn bản của chúng ta lập thành. Nếu chúng ta tưởng tượng trở lộn lại do lời của Ðức Chưởng Ðạo nói, thì Ðức Chí Tôn cũng vô một khuôn luật ấy, nhưng Ngài đạt Pháp, nắm cả bí mật vô biên đặng tạo càn khôn vũ trụ riêng, chẳng khác như ta đã thấy tấn tuồng hữu vi nơi mặt thế này, cũng làm con, làm cha, mà ta thấy cha ta tạo nghiệp thế nào, thì ta cũng bắt chước như thế ấy. Hình trạng Ðức Chí Tôn đã làm thì ta sẽ làm theo, hay là ta đã làm rồi nơi cảnh vô hình, Ðức Chí Tôn đã dành để cho ta mà ta chưa hề biết như vậy, ta chỉ biết giờ nầy mà thôi, đến khi bỏ xác thú rồi, trở lại cảnh vô hình, mới biết ta có một đại nghiệp.

Bởi vậy cho nên buổi sanh tiền trong kiếp sống của ta đây: Ăn để sống tranh giành đặng nuôi con thú, tức là thú hình của ta mà quên lảng cả đại nghiệp. Không có thảm trạng nào hơn là ta quên mình hiểm nguy, nên Chí Tôn rất thảm khổ thấy ta chìm đắm trong trường đời. Ta thử tưởng tượng như ta làm cha mẹ đương giữ đại nghiệp cho con, phần hương hỏa đó rất vĩ đại, trong thời buổi còn niên thiếu cho nó đi ra ngoại quốc du học rồi lúc ở ngoại quốc nó không đủ phương sanh sống, cái gia nghiệp ấy nó chưa được hưởng mà không ai giúp đỡ tự nó tìm kế làm thuê làm mướn với tài hay mà sống. Nếu nó sống được với nghề hay nghiệp giỏi, với cái thiệt tài của nó thì không nói gì, ngặt một nỗi nó không sống được theo phương pháp quân tử, nó phải hạ mình xuống đi ăn trộm ăn cướp bạo tàn, điếm đàng, lường dối, làm đủ tội lỗi với phương sống đê hèn đó của đứa tiểu nhơn, thì ta thử hỏi ông cha hay bà mẹ cầm cái đại nghiệp ấy, sẽ đau đớn thương tâm như thế nào chớ?


soul which evolves eternally, unlimitedly, coming from the matter to Buddha throne. Consequently, in that cycle the  human has been passing numerous incarnations mutually because they also created a family in every incarnation. We are born in this century with grandfathers, grandmothers, fathers, mothers, brothers, sisters, friends, wife, husband, children and this visible work, which will become a work in the divine world as our Celestial Palace. Therefore, what is the Celestial Palace? If we call it an invisible family, we must have a society because of our foundation of basic great work. If we recall the speech of Đức Chưởng Đạo, the Supreme Being also belongs to that framework but He obtained the Dharma [Pháp], he keeps the unlimited secret to create the private universe. It is not different from the visible play on this earth with roles of father, children in which we see that how the father does for his work, his children will do the same. We do as the Supreme Being did, or we have done already in divine world that the Supreme Being saves for us but we have not known yet except we know the present aspect only. After leaving the animal body to return the invisible world, we just know that we have one great work.

Consequently, when being alive: eat to live, fight to feed an animal as our animal conformation but we ignore our great work. There is not a heart-breaking sight beside an issue that we forget our danger. Therefore, the Supreme Being is very painful to see us in drift on the ocean of world. We try thinking that we are parents keeping a great work for our children, that fortune is very great but they are still young, they go abroad to study. In foreign country, they do not earn enough to live without help, they themselves go into other one’s service with their talent for live. If they can live by his good job and by his true talent, that will be all right. Unfortunately,


Thật ra Ðức Chí Tôn cũng dường đó, một đám nhơn sanh như chúng ta đây, Ông đã nói: Của mỗi đứa con Ông còn giữ một đại nghiệp, đại nghiệp ấy không phải của Ông cho, mà là của tự mình chúng ta tạo dựng, nhưng chúng ta lại nỡ quên phứt nó đi, để cho thân thể ra hèn tiện, khổ não, truân chuyên, mà cái đại nghiệp kia ta lại không thể bảo trọng được. Nếu đương đầu với mạng sống mà ta không tự tỉnh, kiếm phương pháp sống cho chí thành, rủi tìm cái sống theo quỉ pháp, thử hỏi Ðức Chí Tôn sẽ đau đớn như thế nào nữa? Thầy đã nói: "Gia tài của các con Thầy không bao giờ lấy cho kẻ khác, kỳ dư kẻ nào chê bỏ". Nếu chúng ta thất nghiệp cả của cải phụ ấm do nơi ta đào tạo ấy mà ta trở bước hưởng lại không được là tại nơi ta từ chối, tự ta quên mình mà từ bỏ cái đại nghiệp ấy. Ta sống một trăm tuổi có nghĩa gì đâu? Ví như mỗi phen có một đám xác đi qua, thì dường như người quá cố nhắc nhở ta một điều gì? Người chết ấy nói với ta rằng: "Tôi đi đây là đến cảnh thiệt, còn quí ngài ở lại đó là cảnh giả đa nghe!". Phải sáng suốt đặng phân thiệt giả, mới bền giữ cơ nghiệp thiêng liêng, chớ đời sống phàm gian là một khổ hải đa nghe!

Nhơn loại bao giờ mới tỉnh cơn mơ mộng tàn ác mà tìm cho được cái sống Thánh đức cao siêu? Vì cớ cho nên mỗi đứa chúng ta, dầu lao khổ, truân chuyên, dầu nhiều phen bị khảo đảo khổ hạnh, mà dường như tinh thần ta thấy khoái lạc hơn nữa, là tại sao vậy? Tại ta biết rằng sự khảo đảo hình xác nầy không phương gì mà động chạm đến phạm vi đại nghiệp của ta kia đặng, bất quá là bóng dáng mà thôi, mà hễ không động đến được thì ta biết rằng ta có thể bảo thủ được, không sợ mất của thiêng liêng ta đã sẵn có.


they cannot live by the gentlemanlike method; they steal, rob cruelly, prostitute, dupe and do may sins with a vile living method of a small-minded person; how do the father and mother keeping the great work feel painful?

In fact, the Supreme Being also feels that much with a mob as us. He said: He still keeps every one’s great work. That great work is not given by Him but that is created by us. However, we have a heart to forget to throw it away so that our physical body becomes painful, vile, miserable and difficult while we cannot preserve our great work. If confront our life but we do not awake to find a frank living method or we find a monster dharma, how will the Supreme Being feel painful? The Master has said: “Master/I never take you legacy to give to other people except someone disparages it”. If we lose the work [legacy] founded by us, come back to find it but it is impossible; that is due to us that we denied, forgot us to ignore the great work. Our one-hundred –year-old life is meaningless. Whenever one funeral in front of sight seems the dead people remind us something. That dead man says to us that: “My going is to the real world, you stay at unreal world here!” You must be lucid to discriminate the reality and wrong in order preserve the divine work, this secular life is only an ocean of suffering.

When can the humankind awake to the cruel dream to go for a sublime and holy life? That is the reason why although we suffer hard, difficultly, miserably many times; our spirit seems cheerier. Why is it? Because we know that the tries to physical body never effects to our great work. It is just its shadow. If it cannot effect to the great work, we know to preserve our great work possibly, we do not scare to lose our ready divine legacy.


Nếu cả mấy em biết nghe theo chơn lý vô cùng vô tận của thiêng liêng hằng sống ấy, bảo trọng được cái cảnh thiệt tướng ấy thì hay hơn là trọng cái sống của thế tình mơ mộng. Mấy em chỉ nên sợ một người mà thôi, ngoài ra dưới thế gian nầy không còn sợ ai hết. Kẻ nào có quyền thế thì chỉ có giết chết thân ta là hết chuyện. Còn các em, các con, phải sợ người mà chẳng những có thể giết thi hài của mấy em, mấy con, mà còn tận đọa tam đồ chi khổ, lại còn truất cả đại nghiệp của mấy em và mấy con nữa. Người ấy là Ðại Từ Phụ vậy.


If you follow that unlimited, infinite truth of divine eternality to preserve the real sight, it will be better than protection for a secular ambiguous life. You should scare one person only, you do not beside scare anyone on this earth. Whoever has a strong power, may kill us, everything will end. You, children must scare the person who can not only kill your physical body but can also make you punished in three paths without liberation [tận đọa tam đồ bất năng thoát tục], and also depose your work too. That is the Great Mercy Father [Đại Từ Phụ].

 


15- NHIỀU KẺ ĐƯỢC GỌI MÀ ÍT NGƯỜI ĐẾN.

 Tại Ðền Thánh, thời Tý đêm 21 tháng 2 năm Mậu Tý (dl. 31-03-1948)

 

Nói về chữ hiếu thật là quá rộng rãi bao la, nên Nho giáo nói không hết được. Ví như có câu rằng: Quạt nồng ấp lạnh, nghĩa là khi cha mẹ nóng nực thì quạt cho mát, khi cha mẹ lạnh thì đắp cho ấm, đó là câu nói để tỏ tâm hiếu của con cái theo thế thường tình nhỏ mọn mà thôi, chớ đối với Phật Mẫu không có một điều gì ta làm đặng đền công sanh thành dưỡng dục của cha mẹ mà gọi là hiếu, bởi mình không phương thế trả cái hiếu ấy đặng bao giờ. Vì vậy mà sách Nho tả không hết được.

Ấy vậy, có hiếu tức là phụng sự cho cha mẹ đủ mọi phương diện theo hoàn cảnh của mình. Làm con mà muốn nói mình có hiếu mà Ổng mặc kệ Ổng, mình mặc kệ mình, có khi cả đôi tháng hoặc suốt năm không thăm viếng, đợi tin chết đặng về để tang, bằng không chết thì thôi, Ông Bà sống tự họ, mình sống tự mình.

Rủi nghe ai nói: Ông Cha bị cảm nặng, bị lạnh rét sao chú nó hoặc cô nó không về thăm thì lại nói rằng: "Tôi cũng lạnh gần chết tôi đây, nhà tôi ở xa, ổng lạnh ổng ở nhà, tôi đi đường xa đây tôi còn cảm nặng đau hơn ổng nữa" vậy. Ðối với cha mẹ mình phải báo hiếu trọn cả kiếp sanh cũng chưa vừa, càng khổ não, khó khăn chừng nào thì tâm hiếu ấy mới quí, mới trọng.

Ðối với Chí Tôn cũng thế. Ðêm hôm qua đi cúng chỉ có một ít người thôi, đó là tâm đạo theo Trời mưa nắng! Lại đổ thừa đi mưa sợ cảm sổ mũi nhức đầu. Tội nghiệp Chí Tôn rủi có lạnh không ai đến cho mà chớ, mà Người chắc không lạnh


15. MANY PEOPLE CALLED BUT FEW ONES COME

At Holy See, Mouse time, night of 21st February Mậu Tý      [31-03-1948]  

 About the piety, it is very infinite that the Confucianism cannot express its meaning all. There is a verse: “Quạt nồng ấm lạnh”. It means that when parents are hot, their children will fan to make parents fresh; when parents are cold, their children will cover blanket to make parents warm. That is the verse to show the piety heart of children according the normal only. For Holy Mother, we cannot do something worthy to repay the giving birth and nourishment of to be considered the piety because we cannot never repay by our piety. That is the reason why the Confucianism book cannot express its meaning all.

Actually, the piety is to serve our parents adequately about all aspects depending on our situation. As being a child, we want to mention our piety but we never mind parents; we do not visit them within months or a year, just wait them to die, we then get into mourning for them. If they are still alive, let them along and we live alone. Is it right?

People say that: “Your Father is seriously chill, why don’t you go back to visit?” The reply: “I am also very chill. I am far away. It is cold, he stays at home. If I pass over a long distance, I will be more serious chill”. To parents, if we fulfill our filial piety for whole life, it is not worthy. The more we have to pass difficulties and pains, the more the piety is precious.

It is same to the Supreme Being. Last night, just few people came to attend the prayer. That is the heart depending on the weather. We lay blame at headache or chill. What a pity


nên không cầu lụy chi mình, chỉ mình không hưởng ơn riêng, sợ buổi trút hồn là khổ não.

Trong Thánh Giáo Gia Tô có câu chuyện như thế nầy: Ðức Chúa Jésus Christ nói: "Nhiều kẻ được kêu mà ít người đến" (Il y a beaucoup d'appelés mais peu de venus) ý nói rằng con cái của Ðức Chí Tôn thì nhiều mà hạng đặng siêu rỗi vẫn ít. Có người đó cũng có học thức nghe vậy tức mình nói: "Ðấng Cứu Thế đến siêu rỗi thì siêu hết, chớ có lý nào kêu lại không đến, Thánh giáo nói làm sao vậy chớ?" coi bộ bất bình lắm.

Ðến ngày lễ Ðức Chúa Giáng Sinh, tuyết trời lạnh lắm, mà anh ta cũng làm chức trùm hay cậu gì trong Ðền Thánh đó, nhưng đến buổi lễ thấy Ðền Thờ trống trơn. Ông Cha mới kêu anh ta lại, vừa cười vừa nói rằng: "Nhiều người kêu mà ít kẻ đến là vậy đó." Anh ta nhớ lại lời mình vấn nạn khi trước, bắt thẹn thuồng mắc cở.

Nếu nền Ðạo của Chí Tôn phải tùng theo sự nồng lạnh mà thạnh hay suy, thì đây về sau, Bần Ðạo tưởng nếu trời mưa miết ắt diệt Ðạo Cao Ðài nầy đặng có phải?


of Supreme Being that nobody comes to Him if it is cold. However, he is not cold perhaps, thus he does not implore us. It is afraid that we cannot enjoy a private favor when leaving this carnal body. It will be agonizing.

In Catholicism Bible, there is a story: The Jesus Christ said: “Many people called, few ones come”. It means that the progeny of Supreme Being is numerous but sort of saving soul is few. When hearing that thing, a learned person felt tetchy to say: “The Savior coming is to save, He will save all. Is it possible for people called but they do not come? What is wrong with the Devine Teaching”. He seemed very dissatisfied.

The Christmas ceremony came, the weather was very cold. He also held a position in Church. On the ceremony, the Church was deserted. The Father called him and spoke to him in a smile: “Many people called, but few ones come. Its meaning is like that”. He reminisced his previous question, he then felt ashamed.

If the Religion of Supreme Being may be successful or unsuccessful due to the weather, Bần Đạo/I think that if it always rains, will this Caodaism end?


16- VẬN MẠNG CỦA NƯỚC VIỆT NAM HIỆN THỜI

 Tại Ðền Thánh, đêm 23 tháng 2 năm Mậu Tý (dl. 02-03-1948)

 

Ngày nay Bần Ðạo hạ san một lần nữa, bởi vấn đề tương lai, vận mạng của nước Việt Nam chúng ta tới giai đoạn rắc rối không giải đặng.

Bần Ðạo phải liệu một giải pháp nào đặng làm cho thái bình đặng cứu vãn tình thế của nòi giống Việt Nam, bằng chẳng vậy thì như trước mắt chúng ta thấy trường lưu huyết vô lối mà tàn sát chúng sanh rồi đó. Khi Bần Ðạo bị đồ lưu hải ngoại (Madagascar) trở về thấy thời cơ đang rối rấm, cuộc cờ nước nhà đã lâm vào lối bế tắc không thế thắng được. Nhưng nhờ đức tin vững vàng nơi Ðức Chí Tôn mà Bần Ðạo tìm phương thế xóa bỏ bàn cờ nầy, sắp làm bàn cờ khác giao cho họ giành, nhưng họ đi thế nào mà tới đây lại bị bí nước nữa. Nước bí nầy thật là khó gỡ, mà cũng theo đức tin quá mạnh nơi Ðức Chí Tôn, Bần Ðạo tìm giải pháp đặng thí nghiệm, đắc thành chăng là do nơi ở nhà cầu nguyện cho giỏi, để tâm mỗi ngày đừng lo ra, đem cả tinh thần thống nhứt lại cầu nguyện cho Bần Ðạo làm được đắc thành kết liễu.

Tấn tuồng nầy rắc rối chẳng khác như Bần Ðạo nói bóng, rán tìm hiểu, trong gia đình một ông cha cầm cái giấy nợ từ lâu mà đòi không đặng, nhà lại nghèo khổ, con cháu anh em tông tộc rầu buồn, có một chú ba nài (cornac) cũng cha Hồ chú Nhẫn gì đó, đến dụ dỗ nói rằng: Có thể đủ tài năng đòi nợ, rồi thâu đoạt giấy nợ đi, vị Trưởng Tộc tính đòi đặng giao cho nó cái chủ quyền đó, rồi ra khỏi nhà của mình, chú ba nài đòi không ăn thua gì cả, đáo để nợ đòi không được mà trong Tông đường hao tốn tiền của mồ hôi nước mắt nữa.


16. THE PRESENT DESTINY OF VIETNAM

At Holy See, night of 23rd February Mậu Tý      [02-03-1948]  

Today, Bần Đạo/I discuss issue again because the Vietnam’s destiny and future reaches a complicated unsolved stage.

Bần Đạo/I have to manage to find a method in order to make destiny peaceful in saving Vietnamese race. If there is not any possible method, the situation will be same like the blood war killing human beings. When I came back from foreign country (Madagascar) in exile, I saw the complicated situation, the Vietnam’s position had been fallen into an impasse without victory. However, due to the steady belief in Supreme Being, Bần Đạo/I found a method to destroy this chessboard and re-arranged another one for their competition but we did not know how they played chess, the present position of chess is stuck again. It is very difficult to break this stuck situation. Due to the strong belief in Supreme Being, Bần Đạo/I find a method for experiment. The achievement or unsuccessfulness is due to your good praying at home and you must meditate every day without upset, gather all spirits in pray so that Bần Đạo/I can execute successfully.

 This play [issue] is complex, not different from a figurative sense. You try to understand. In a family, the father kept a debit note but he could not demand that payment. His situation was poor. Children, brothers and younger sister in genealogy coming to seduce and said: has enough ability to collect that debt. He kept the debit note. The Clan Head was going to collect the debit note to pass him an author before leaving home. “It does not matter. If it is impossible, the Genealogy wasted money and efforts”- the debt collector said.


 Ông Trưởng Tộc mới tính về đòi lại, cái chú ba nài kia nhồi sọ cả Tông đường đó nghe lời của chú. Ông Trưởng Tộc muốn về thì chủ nợ nói: "Ông hỏi cả Tông đường của ông, nếu nhìn cái quyền của ông thì tôi trả cho". Còn đối với Tông đường đó thì chú lại nói: "Coi chừng ổng về đòi rồi ổng lấy luôn một mình ổng đa". Hiện giờ phải giải quyết làm sao cho người thiếu nợ phải trả, làm sao cho ông Trưởng Tộc đó minh biện cho người phải trả, hai vấn đề đó Bần Ðạo cần giải quyết trong chuyến đi nầy.
The Clan Head wanted to take back the debit note, then the debt collector crammed that Family so that they followed him. The Clan Head wanted to go back, the debt collector said: “You ask you Family! If they see your author, I will return to you”. For the Genealogy, he said: “Be careful! He collect debt, he then keeps by himself”. For present situation, we need to solve how to induce debtor to pay, how to induce that Clan Head to reason with the person keeping the debit note so that he return it. Bần Đạo/I need to solve those two issues in this journey.

 


17- ĐÒI LẠI CHỦ QUYỀN CỦA NƯỚC VIỆT NAM.

 Tại Ðền Thánh, đêm rằm tháng 3 năm Mậu Tý (1948)

 

Sau khi Bần Ðạo đã làm xong phận sự đối với quốc gia Việt Nam, với chủng tộc Việt Nam y như Thánh ý của Ðức Chí Tôn đã hứa hẹn từ trước, Bần Ðạo để lời cám ơn toàn thể con cái của Ngài.

Chư Chức Sắc Thiên Phong Thánh Thể của Ðức Chí Tôn cũng vậy, và toàn Ðạo Nam Nữ cũng vậy. Cả thảy đều giúp Hộ Pháp một cách huyền bí, không phương gì tả đặng. Sự liễu kết cho tương lai quốc gia nòi giống nầy, quả quyết chắc chắn do trong khối óc của Thánh Thể của Ðức Chí Tôn và toàn thể con cái của Ngài sản xuất đó vậy, có một điều lạ chướng mà Bần Ðạo không phương suy nghiệm đặng, là khi Bần Ðạo hạ san với giải pháp mới trong tay, cầm xuống kinh thành thì Bần Ðạo tưởng rằng sẽ gặp điều khó khăn, không thể giải quyết đặng với nhà chưởng quyền của Ðại Pháp. Trái ngược lại, Bần Ðạo thấy một tinh thần của một nòi giống công chánh, đã hiển nhiên hiện trước mắt Bần Ðạo, là người đã thấu đáo việc mình đương hành động và người ta đợi mình nói việc mình đang làm đó, mà mình lại không nói, không làm cho người ta hiểu. Có lạ gì, tình trạng của một nước đã đánh tan quân chủ, lập nên dân quyền làm đầu vạn quốc, về Pháp Chánh ấy mà người ta tức tại sao toàn cả quốc dân Pháp lại tự nhiên coi dân chủ là trọng, mặc dù muốn hay không mà Pháp Chánh buộc thì người ta phải tôn sùng, tức là xu hướng theo đó. Lại nữa vạn quốc còn để mắt coi hành tàng của người ta là lẽ tự nhiên, đó là điệu nghệ sở trường, họ muốn đến bảo thủ mà khỏi mỉa mai miệng thế, nhưng công chánh của nhà chưởng quyền nước Pháp sẵn có, chúng ta chỉ nhắc lại mà thôi. Ðại nghiệp của Việt Nam người Pháp đã lấy

17. CLAIM VIETNAM’S SOVEREIGNTY BACK

 

 At the Holy See, night of 15th March, Mậu Tý [1948]

After I fulfill obligation to Vietnam country and race just as the Supreme Being’s will promised before, Bần Đạo/I say thanks to all children of Supreme Being.

The Holy Dignitaries nominated by God and all Male and Female followers helped Hộ Pháp mysteriously that there is no word to express. This final future of Vietnam and this race is created surely by mind of Supreme Being’s Holy Body [Sacerdotal Council] and all His children. There is a strange thing that Bần Đạo/I can not figure out; Bần Đạo/I held a new method in hands to the city and I thought the unsolved difficulty from French Government would come, but Bần Đạo/I saw the spirit of just race in front of my sight that they had understood thoroughly what we are doing, and they were waiting us speaking our continuous actions while we did not tell them and make them understand. It is not strange for a national status, which defeated monarchy to found the civil rights as the head of nation. For France Government, why do French esteem monarchy as importance in spite of wish or expectance, the France Government forces people to venerate it. Moreover, all nations still always look at other ones; it is a common sense, which is a polished forte that they want to preserve but they avoid the ironicalness. However, the justice of France is ready; we only remind it. The France has taken Vietnam’s great work from the King, they must return to the kind, they cannot return to the other one. Otherwise, if returning back, there must have a representative at least. They waited us saying but we did not say. Therefore, the war has been happening for two years without solution. In contrary, Bần Đạo/I witness and see people supporting and


trong tay của nhà vua, thì phải trả lại cho nhà vua, không thể trả lại cho ai khác đặng, mà ít nữa trả cũng có người đứng lên nói chớ. Người ta đợi mình nói, mà mình không nói, vì vậy mà hai năm nay chiến đấu bằng một cách vô lối. Trái ngược lại Bần Ðạo đã đến giáp mặt và đã thấy thiên hạ hưởng ứng nhìn nhận chánh lý lời nói của mình là nước Pháp sẽ trả độc lập và thống nhứt cho nước Việt Nam.

Lạ lùng thay! Con đường khó mà thành dễ. Còn bây giờ tới đoạn đường mình tưởng dễ mà thành ra khó, là nhà vua của mình là Bảo Ðại chần chờ chưa quyết định, làm khó, trở ngại người ta, nghĩ cũng buồn cười, nhưng dù sao Chí Tôn cũng đã định sẽ kết liễu y như Thánh ý của Ngài, không khi nào sai chạy đặng.

Bần Ðạo đã thường giảng rằng: Dầu cá nhân, dầu gia đình, dầu quốc gia, xã hội, dầu cho toàn thể nhơn loại trên mặt địa cầu nầy phải chịu trong khuôn luật quả kiếp của tòa chánh trị và Ngọc Hư Cung, là Tòa Tam Giáo đang nắm quyền Càn Khôn Thế Giái rất nghiêm khắc và oai quyền, oai lực ấy vô đối, không quyền năng nào đối thủ đặng. Trên quyền ấy có mấy vị Phật thuộc Cực Lạc Thế Giới vi chủ quả kiếp, nên dù cho Chí Tôn cũng không sửa cải định án của họ đặng.

Ta thấy ngày nay, toàn quốc dân Việt Nam đương oằn oại trong sự thống khổ cốt nhục tương tàn, ta thử xét cao hơn nữa, thì ta thấy quả kiếp dựng hình tướng các đời Ðinh, Lê, Lý, Trần, Lê tới ngày nay ta thấy giống nòi Việt Nam gây ra biết bao nhơn quả. Ta xem cộng thử Việt Hớn mà đoán buổi sau nầy nào là Tây Sơn, nào là Mã Ngụy, hễ có vay ắt có trả, tấn tuồng ngày nay diễn lại là tấn tuồng tổ tiên đã làm hồi trước. Một quốc gia diệt Tây Sơn thế nào, thì ngày nay cũng diễn lại y như thế ấy. Quả kiếp đã xuất hiện rồi, ta trách ai, ta phiền ai, ta than khổ với ai, trước đã làm nay phải chịu! Cho đến nước,

acknowledging our legitimate speech that the France will let Vietnam be independent and united.

 How strange! The hard path became easy. However, we are facing on the stage that we think about its easiness but it is difficult because our Bảo Đại king hesitates without decision, raises difficulty to other ones. We think it is laughable, however the Supreme Being determined the finality like His Holy will. It never becomes wrong.

Bần Đạo/I often teach that: In spite of individual, family, society, nation, whole humankind on this earth, they must suffer karma of politics court and Ngọc Hư Cung [God’s Court] as Tòa Tam Giáo [Court of Three Religions], which are holding the Universal power strictly and powerfully. That power is infinite that there is not any power, which can do against. In that power, there are some Buddhas who belong to Nirvana [Cực Lạc Thế Giái/ Heaven/ Paradise] and hold the karma of living beings. Thus, the Supreme Being cannot amend their decided sentences.

Now, we see that Vietnamese people are facing on blood murder under painful writhe. We try examining more profoundly, we can see the causes of dynasty Đinh, Lê, Lý, Trần that the occurred causes are numerous. We continue to try collecting all causes of Vietnamese-Hớn Chinese to know the status of Tây Sơn, Mã Ngụy. Borrowing - paying is the natural law. The present play re-done is similar to our ancestor’s play. How the nation destroyed Tây Sơn, the present situation also happens exactly same. The karma has already raised, now whom do we blame, lament for? The karma was caused, now we have to suffer it! Such as an extent, that the Divinely Great Work created by Supreme Being is also effected.


cái Ðại nghiệp Thiêng Liêng do Ðức Chí Tôn đến tạo nơi mặt thế nầy, mà cũng phải chịu ảnh hưởng hay không cũng nguy khốn mà chớ.

Nếu Bần Ðạo không thủ pháp cho oai nghiêm, thì cũng chẳng khỏi sự tranh quyền đoạt vị trong cửa Ðạo nầy. May thay! Bần Ðạo có đủ oai quyền vay trở các quả kiếp ấy, làm cho Thánh Thể của Ðức Chí Tôn khỏi bợn nhơ quả kiếp, mà tránh được Thiên điều. Rồi đây, chúng ta mở mắt coi lịch sử của Ðời và lịch sử của Ðạo, cũng như hình với bóng, y như nhau không phương nào khác được.


If Bần Đạo do not keep the dharma imposingly, the situation of position competition in Caodaism will not be impossible to happen. How lucky! Bần Đạo/I am imposing to manage those karmas in order to make the Supreme Being’s Holy Body not avoid being unclean karma to avoid the Heavenly law. Afterwards, we look at the history of World and Religion, which are the photo and shadow. It cannot be different in another way.

 

 


18- QUỐC ĐẠO KIM TRIÊU THÀNH ĐẠI ĐẠO,
NAM PHONG THỬ NHỰT BIẾN NHƠN PHONG.

 

Tại Ðền Thánh, đêm mồng 1 tháng 4 năm Mậu Tý (1948)

 

Bữa nay Bần Ðạo giảng một vấn đề trọng yếu nhưng chẳng giảng một bữa mà đủ, nên cần phải tiếp tục nhiều lần Bần Ðạo mới giảng dứt. Sau một buổi lễ cúng rồi, thì giờ lên giảng đài rất ít, Bần Ðạo phải thúc nhặt lại là vì mỗi lần hành lễ rồi cả thảy đều mệt. Bần Ðạo sẽ liệu phương sắp đặt lại là giảng trước giờ hành lễ. Theo trong bài thi của Ðức Chí Tôn gởi cho Hoàng Ðế Bảo Ðại có hai câu yếu trọng cho nền Thánh giáo Chí Tôn hơn hết là hai câu nầy:

"Quốc Ðạo kim triêu thành Ðại Ðạo
Nam phong thử nhựt biến Nhơn phong"

Hai câu nầy chúng ta hiểu rằng, Ðức Chí Tôn muốn nói với Ngài Bảo Ðại nền Quốc Ðạo của Người, ngày nay đã thành Ðại Ðạo, trong chữ Ðại Ðạo bao trùm cả đức tin loài người, câu thứ nhì "Nam phong thử nhựt biến Nhơn phong" chữ phong không phải là gió, nó có nghĩa lý lắm! Phong đây là phong tục, Chí Tôn muốn nói phong tục nước nhà của Người sẽ làm nền phong hóa của loài người, hai câu ấy chúng ta nên đoán xét, suy gẫm coi Ðức Chí Tôn vì thương mà quá lời không? Thảng như Tôn giáo nào kích bác họ sẽ nói Chí Tôn tự tôn, tự trọng, hay là họ có đức tin hơn nữa họ có thể họ bàn luận rằng:

Chí Tôn vì quá thương mà nói. Vậy chúng ta thử coi nền Quốc Ðạo của chúng ta sẽ trở nên nền Tôn giáo của toàn cầu chăng? Và phong hóa chúng ta có thể thay thế cho cả nhơn loại trên mặt địa cầu nầy chăng? Chúng ta nên quan sát, suy gẫm rồi tưởng tượng coi có thể đặng vậy không? Có thể được và Bần Ðạo tin quả quyết rằng nó phải như vậy đó. Tội nghiệp
18. PRESENT NATIONAL RELIGION BECOMES GREAT WAY, VIETNAM’S CUSTOM WILL BECOME THE HUMANKIND’S MANNER.

At Holy See, night of 1st April Mậu Tý [1948]

 Today, Bần Đạo/I expound a significant issue but one night is not enough. Bần Đạo/I need many times to finish this subject. The time after prayer is very little. Consequently, Bần Đạo/I have to make the entire tidy because everybody is tired after sacrifice. Bần Đạo/I will manage to arrange to explain before prayer. In the Supreme Being’s poem sent to Bảo Đại Emperor, there are two the most important sentences for Supreme Being’s Divine Religion:

         “Quốc Đạo kim triêu thành Đại Đạo

     Nam phong thử nhựt biến Nhơn phong”

 We understand two sentences that the Supreme Being wanted to tell Bảo Đại Emperor that His National Religion has become a Great Religion and “Great Religion” [Great Way] encompasses the belief of humankind. In the second sentence, the word “phong” does not mention “wind” because it contains many meanings. It refers to custom. The Supreme Being wants the national custom to be a manner of humankind. We should examine those two sentences if the Supreme Being was superlative because of much love. If any Religion disparages, they will say that: the Supreme Being is self-respecting, has a superiority complex; or if they have a religious belief, they will discuss that: Because of Supreme Being’s great love, the Supreme Being said so.

Therefore, we try considering if our Caodaism will become a global Religion. Will our custom replace the


thay! Một sắc dân đã từng bị nước Trung Hoa khắc phục, tuy chịu trong hoàng đồ, chúng ta có một lịch sử trong 4.000 năm tranh đấu, vẫn tự do, độc lập không chịu tùng mạng lịnh của Trung Hoa. Nước chúng ta như cái vải áo, còn Trung Hoa như cái áo, chúng ta không có lý lẽ gì từ chối tinh thần một sắc dân anh dũng ấy, nó phải nương cái năng lực nơi chỗ nào? Ấy là nương tinh thần Ðạo giáo nước nhà của nó, chúng ta phải chịu ảnh hưởng trọng hệ hơn hết của hai nền Tôn giáo Trung Hoa thọ giáo Ấn Ðộ dạy chúng ta tu cho được chí thiện, chí nhơn, Phật giáo bên Ấn Ðộ dạy chúng ta tự tu đặng đạt đại từ đại bi. Hai cái khối tinh thần hiệp nhau lại làm một nền Tôn giáo, để được bảo trọng tinh thần quốc túy của mình.

Chí Tôn đã nói cùng người Pháp: Từ thử một sắc dân ấy chỉ biết nô lệ chưa biết vi chủ, vì vậy mà Ta đến bồi thường sự bất công ấy, Ðạo giáo đã dạy chúng ta chí thiện chí nhơn, đại từ đại bi, tinh thần đó vậy, hỏi vậy ngày nay chúng ta phải tùng hay chăng? Tôi dám chắc giọt Cam Lồ ấy, tinh thần loài người đã khao khát, để bảo tồn sanh mạng, bằng chẳng vậy thì nhơn loại phải tự diệt mà chớ.

Tại sao tự diệt? Chúng ta thấy trường hổn độn một nền văn minh gồm có tinh thần duy vật mạnh mẽ mà chớ, cái chánh sách của loài người chạy theo duy vật đương nhiên thì mặt địa cầu này chưa hòa bình vì họ chỉ biết tranh sống với duy vật, chớ chưa sống với tinh thần chí thành, cái quyền năng của Ðạo giáo Gia Tô mạnh mẽ dường nào mà ngày nay phải thoái bộ trước năng lực của toàn cầu, còn Ðạo giáo mà đến thay thế đặng cái năng lực ấy, rồi đây cũng chưa chắc quyết thắng tấn tuồng tương lai, mà vật chất sẽ dẫn đến con đường tử lộ không phương cứu chữa, duy có Ðức Chí Tôn đến cứu loài người mà thôi.


humankind’s manner on this earth? We should observe, meditate and image if it is right. Bần Đạo/I think that it may be  possible and it will be in that way. How pitiful! The nation has ever suffered the China’s oppression, we have 4,000 years of fight history. We did not accept to obey the China’s force independently and freely. Our nation is like the fabric of a dress, China is like a dress. We have no reason to refuse the spirit of heroic race. Which power did they reply on? It is their Religious nation spirit that we must accept the import influence of two Religions of China propagated from India, which taught us to cultivate the great perfection, great humanity. The Buddhism in India taught us to self-cultivate to reach the great mercy. Two spiritual masses united together in one became one Religion in preserving their national custom.

The Supreme Being told French: “Formerly, that race has been only suffering slavish state without as master, consequently I come to compensate that injustice”. The Religion taught us the great perfection, great mercy. Nowadays, do we obey and follow those spirits? I determine surely that the Holy Water is the humankind’s spirit, which preserves life. If it is contrary, the humankind will self-destroy?

Why is it self-destroyed? We see the confused civilization including a strong sprit of materialism. The humankind’s policy following the materialism naturally has no peace on this earth because of materialistic fight for life, not because of having a frank spirit in living. The Catholicism power was very strong but it must be backward due to the global power. The Buddhism comes to replace that power and we see that it is not sure to win the future play that materialism will lead to the dead route without cure solution.  Only Supreme Being comes to be able to save the humankind.


May thay! Trong nòi giống tổ phụ chúng ta để lại một tủ thuốc, tủ thuốc ấy ngày nay lấy ra làm món thuốc cứu cả tinh thần nhơn loại trong hoàn cầu này và trong tủ thuốc thiêng liêng đó để làm vị cứu sanh, tức nhiên là cái phương cứu khổ chẳng khi nào sai chạy. Nhưng vì chẳng đủ năng lực để cứu thế, đem hoàn thuốc hằng sống ấy bảo tồn sanh mạng loài người.


How lucky! The ancestors handed over a medicine cabinet, which is used as a remedy now to save global humankind on this earth. In that divine medicine cabinet for saving life, that remedy is not wrong. It is afraid that we have not enough ability to save the world, to take the remedy of eternal life to preserve humankind’s life.

 


19- Giảng tiếp câu Thánh ngôn:

QUỐC ĐẠO KIM TRIÊU THÀNH ĐẠI ĐẠO,
NAM PHONG THỬ NHỰT BIẾN NHƠN PHONG.

 

Tại Ðền Thánh, đêm mồng 5 tháng 4 năm Mậu Tý (1948)

 

Bần Ðạo ngày nay giảng tiếp câu Thánh ngôn "Quốc Ðạo kim triêu thành Ðại Ðạo" của Ðức Chí Tôn, giảng hôm kỳ lễ vừa rồi. Bần Ðạo để đại khái đề mục cho toàn cả tiềm tàng thử coi nền Tôn giáo của chúng ta sẽ biến tướng ra thành Ðại Ðạo là chỗ nào? Nó đã đem cái gì cho nhơn loại về mặt tinh thần đạo đức mà biến ra đại đồng. Chúng ta đã ngó thấy nguyên do Ðạo giáo bao giờ loài người phải chung họp lại với nhau, nào xã hội, nào là gia đình, dầu trong buổi ăn lông ở lổ loài người chẳng hề qua mặt luật thiêng liêng đó đặng. Buổi ấy, tất cả có bí pháp, hội họp gia đình; Ðức Chí Tôn duy có một mình, Ngài phân ra mới có Phật Mẫu, Ngài phân ra đệ nhị quyền hiệp lại đệ nhứt quyền, đủ quyền năng tạo ra Càn Khôn Vũ Trụ để lập gia đình cho loài người đó vậy. Nhờ Chí Tôn phân tánh là bí pháp lập thành xã hội đó, chúng ta đã hằng tưởng hiểu cả, loài cầm thú phải có hiệp lại mà biến sanh được, giải rõ là trống mái, đực cái hay nam nữ vậy, nó tương liên trước mặt chúng ta, hoặc một cách âm thầm bí mật, vậy loài người bao giờ cũng có xã hội nhơn quần, gia đình, vì mặt luật buộc như vậy, lời chúng ta thường nói: "Chưa ai ở đất nẻ mà chun lên".

Mỗi cá nhân đều có nguyên do căn bản. Hại thay! Xã hội bình quyền tức nhiên mặt địa cầu ngày nay bị một quyền năng vật chất ấy nương với quyền năng tinh thần mà loài người đạt đến địa vị cao trọng và đạt cơ mầu nhiệm của tạo đoan, đời có triết lý, khoa học làm cho đảo lộn tinh thần, họ


19.  NEXT TWO SENTENCES IN DIVINE MESSAGE:

PRESENT NATIONAL RELIGION BECOMES GREAT WAY, VIETNAM’S CUSTOM WILL BECOME THE HUMANKIND’S MANNER.

At Holy See, night of 5th April Mậu Tý [1948]

   Today, Bần Đạo/I continue to explain the sentence done at last ceremony in Divine Message of Supreme Being: “Present national religion becomes a Great Way” [Quốc Đạo kim triêu thành Đại Đạo]. Bần Đạo/I will state a heading roughly, so that all of you study how our Caodaism change into the Great Way. What did it bring to humankind about moral spirit to change into the world concord? As we may see the natural reason of Way that people always gather together to become societies, families even people in beginning stage never passes that holy law. At that time, the Supreme Being [Đức Chí Tôn] was single. He then divided to transform the Holy Mother [Phật Mẫu]. He divided the second power united with the first power with enough power to create the Universe in order found the family for humankind. The Supreme Being’s nature division is the secret dharma in founding the society. We always know that animal must unite together to bear forever. In more detail, there are male and female, which are related in front of our sight or silently. Consequently, the humankind always has society, family because the law forces that. We often say: “Nobody sprouts from the ground”.

Each individual always has a basic cause. How harmful! The equal society in right as this world is due to the material power replying on the spiritual power in which the humankind reaches the great position and obtains the creation mechanism. The world has a philosophy, a science making the spirit reversed. They discovered, felt haughty that they were


 làm rồi họ tự kiêu là làm chủ cả cơ quan bí mật của loài người, tự khoe mình là Trời; tự kiêu, tự đắc, tự tôn, tự đại, chúng ta đã thấy họ từ chối mọi lẽ thiên nhiên. Ngày giờ nhân loại xu hướng theo phương pháp vật hình, quyền năng khoa học, lý thuyết quái gở dị đoan ấy, làm cho tinh thần loài người ngu xuẩn, cho rằng không Trời, không Ðất, tức nhiên không Ðạo, không người, không xã hội, không gia đình; sống như con vật chung hiệp với nhau đồng sống vậy thôi. Sống không quyền lực tinh thần vi chủ, không thể nào nhơn loại tự bảo tồn cho dân chúng đặng mà tránh khỏi nạn tiêu diệt, họ coi mạng sống của loài người là một vật dụng, để hưởng hạnh phúc sung sướng, lường gạt, buộc tinh thần loài người làm nô lệ cho vật hình, chúng ta thấy tấn tuồng nguy ngập, xô đẩy loài người đi đến diệt vong.(*)

Tổ phụ chúng ta sống từ thượng cổ đến nay 3.000 năm, một vị chí Thánh để lưu lại cho đời mực thước niêm luật xã hội, nhơn quần, Ngài định phải có gia đình, có tông tổ, có xã hội, Ngài lập pháp trọn trong điều ấy, từ thường dân chí Vương Ðế, không ai ra khỏi mặt luật.

Tổ phụ chúng ta chịu Ðạo giáo để lại sự thờ phượng tông tổ gia đình chúng ta, tức nhiên thờ kẻ quá vãng, ta coi người chết như sống, chúng ta tôn sùng mạng sống của con cái Người, vì loài người là Thiên hạ mà Thiên hạ là Trời.

Chúng ta biết nhìn nhận Trời trên mặt địa cầu, chúng ta biết thờ phượng Trời, tức nhiên thờ loài người đó vậy. Ðạo giáo chúng ta để lại 2.000 năm, vậy điều trọng hệ là thờ Trời và thờ Người, buổi hổn độn nầy, nhơn loại vì khoa học mà đi đến một đường tử lộ. Chúng ta cần đến Ðạo giáo phô trương trên mặt địa cầu nầy cho nhơn loại họ biết tự tỉnh để trụ cả tánh loài người lại, hưởng hoàn thuốc cứu sanh mạng họ.


the owner of humankind’s secret organ and self-considered them as God. They are haughty, complacent, conceited. We can see that they deny all natural reasons. The humankind trends to the conformation method, science power. The odd and superstitious theory made humankind stupid that they reckon no God, no Earth, no Religion, no human, no society, no family under living together as animals. If the life does not have spiritual power as a master, the humankind will never preserve people to avoid the annihilation. They just consider the humankind’s life as a tool for them to enjoy happiness, to deceive to force the humankind’s spirit involved in slavish conformation. We can see the dangerous and hurried play happening to push the humankind to the annihilation.

Our ancestor living for 3,000 years until now, as Great Saint hands over a model of society for world. He determines to have the family, ancestor, society. He legislates all things for a civilian and an Emperor that nobody passes that law aspect.

 Our ancestor accepted the Religion in ancestry worship, it means to worship dead people. We consider the dead people as living people. We respect His children’s life because the humankind is People, People are the God.

We acknowledge the God on this earth and worship the God. It means to worship people. Our Religion handed over for 2,000 years contains a significant thing, which means to worship the God and worship People. In this confused stage, the humankind due to science is going to the dead route. We need the Religion shown on this earth so that the humankind awakes to collect their quality in order to enjoy the resuscitating remedy for their life.


Bần Ðạo giảng lần trước, tiếp kỳ nầy kết luận là huờn thuốc thờ Trời và thờ Người, thảng vạn loại phản phúc mà còn chối nữa thì chịu tận diệt mà thôi.


What Bần Đạo/I explained in previous time and this time gathered are a remedy to worship the God and worship people. If the humankind is unfaithful to refuse it, the humankind must suffer the annihilation.

 


20- Giảng tiếp câu Thánh ngôn:
QUỐC ĐẠO KIM TRIÊU THÀNH ĐẠI ĐẠO,
NAM PHONG THỬ NHỰT BIẾN NHƠN PHONG.

            Tại Ðền Thánh, ngày 14 tháng 4 năm Mậu Tý (1948)

            Hôm nay Bần Ðạo giảng tiếp Thánh ngôn của Thầy câu: "Quốc Ðạo kim triêu thành Ðại Ðạo, Nam phong thử nhựt biến Nhơn phong". Chúng ta quan sát coi nền Quốc Ðạo của chúng ta có phương thế gì để làm một nền Tôn giáo cho hoàn cầu?

Ðương nhiên bây giờ, cái tinh thần của loài người chỉ xu hướng theo trí thức đương nhiên của họ. Họ có thể được cái hành vi bí mật thiêng liêng mà lập nên cơ giới phi thường ở mặt địa cầu nầy. Nhưng cái cơ giới ấy do nơi hóa công sản xuất ra tâm não của kẻ trí thức thông minh đặng bảo vệ sanh mạng của loài người và lập hạnh phúc cho loài người.

Trái ngược lại, những hạng trí thức thông minh ở trong thời đại nầy, đều nảy sanh do một tâm lý khoa học mà thành hình, rồi tâm lý khoa học ấy trở lại tàn sát sanh mạng của loài người, đó là đến những cảnh bạo ngược. Hơn nữa, trước mắt chúng ta đã ngó thấy hai trận giặc trên hoàn cầu đã giết hại nhau, nên hiện giờ trên mặt địa cầu đã tự giết chết bao nhiêu mà kể.

Cái trí thức tinh thần ấy có làm gì cho đồng bào và thời đại nầy đặng hạnh phúc chăng? Trái lại, nó đem cho đời một tấn tuồng thống khổ trước mắt cả thảy. Bần Ðạo chỉ nhắc lại cho con cái của Ðức Chí Tôn thấy rõ, nhơn loại hiện nay đã xu hướng theo hạng trí thức tinh thần khoa học thì có kể đâu là thương chủng tộc, nên ngày nay đã gây ra biết bao tấn tuồng thê lương thảm đạm, nhơn loại hết yêu ái nhau, mà trái lại người với người họ đối nhau còn quá hơn thú dữ, người với người mà họ chưa biết tôn trọng mạng sống với nhau, họ lại đoạt mạng sống của nhau đặng tìm hạnh phúc.


20.  NEXT TWO SENTENCES IN DIVINE MESSAGE:

PRESENT NATIONAL RELIGION BECOMES GREAT WAY, VIETNAM’S CUSTOM WILL BECOME THE HUMANKIND’S MANNER.

At Holy See, night of 14th April Mậu Tý [1948]

Today, Bần Đạo/I continue to explain the Master’s sentence in Divine Message: “Present national religion becomes a Great Way” [Quốc Đạo kim triêu thành Đại Đạo]. We look and observe if our Caodaism has any solution to become a Religion for world.

At present time, the humankind’s spirit obviously trends to the intelligence because they had their holy secret action to found extraordinary mechanism on this earth. However, those mechanisms are due to creator helping the intellectuals to human’s life and found human’s happiness.

In contrary, the intellectuals in this era come from scientific psychology. That scientific psychology comes back to kill human’s life. Those are rebellious plays. Moreover, we could see two global wars killing together. Consequently, we cannot count how many they have been killing.

 What does that spiritual intellectual do to make humankind happy? In contrary, it brings the painful play to the world in front of our sight. Bần Đạo/I only remind children of Supreme Being to see thoroughly that the present humankind is trending to the spiritual scientific intellectual, they do not care love to race. Consequently, nowadays many mournful plays happened; the humankind does not love together; they behave badly as cruel animals. People do not esteem other one’s life, otherwise they kill other one to seek their happiness.


Mặt địa cầu nầy, sanh ra các đảng phái nào thì chỉ biết tương tàn tương sát với nhau mà thôi, họ không kể gì là sanh mạng của con người ra thế nào cả. Họ không biết tôn trọng mạng sanh của loài người, họ chỉ biết lấy xương cốt của loài người mà lập đài danh dự của họ thôi. Cái mục đích bạo tàn của họ, chúng ta đã thấy hiển nhiên trước mắt, cái thảm khổ của đời mà chưa hề có ai thấu rõ tâm lý khổ não của đời, đem lòng thương hại đến nhơn sanh.

Từ Phật giáo ra đời đến bây giờ, tinh thần của loài người mới biết thương hại cho nhau, một nơi nào có một tâm hồn ưu ái thì các Tôn giáo đương nhiên trước kia là một huờn thuốc để cứu chữa cái bịnh thảm khổ của loài người nơi mặt địa cầu nầy, nhưng nay huờn thuốc cứu chữa ấy để tại mặt thế nầy, nó không thể trị đặng một bịnh tinh thần, khoa học đương nhiên của họ đã sản xuất trên mặt địa cầu nầy. Thử hỏi chúng ta có đem gì hạnh phúc cho họ không? Chúng ta chỉ biết đem hai chữ nhơn nghĩa mà lập nền hạnh phúc cho họ thôi.

Tuy vậy, nòi giống của chúng ta là một sắc dân chiến đấu, một sắc dân oanh liệt, từ xưa tổ phụ ta biết hiền lành, biết kỉnh trọng, biết thương yêu, kỉnh trọng mạng sống của loài người lắm, cái tánh thông thái, cái tánh thông minh của tổ phụ của chúng ta sản xuất trong một nguồn cội từ lành, không điều gì đem đến trước mắt tổ phụ của chúng ta, mà tổ phụ chúng ta tìm tòi không đặng.

Nước Việt Nam ở trong khoản đất phì nhiêu nên tổ phụ chúng ta biết trọng sanh mạng con cái của Trời, biết nhận nhơn loại là anh em, là cốt nhục, đồng chung mà ra, biết nhìn câu: "Tứ hải giai huynh đệ"; tổ phụ ta biết thương yêu nhơn loại, bất kỳ là một sắc dân nào, một nòi giống nào có trí thức cao minh làm cho loài người đặng hạnh phúc thì tổ phụ ta kỉnh trọng tôn thờ vậy. Một nền Tôn giáo nào đến nước Việt Nam ta
Parties appeared on this earth only kill together that they defy human’s life. They do not respect the life of human but they build their honor palace depending on human’s bone and blood. We may see their cruel purpose obviously in front of our sight. The miserable sight of world is happening but nobody understands miserable psychology of world to compassionate the human beings.

From the Buddhism to this time, the human’s spirit has been compassionating together. With an affectionate spirit, previous Religions were a resuscitating remedy to cure the spiritual misery of humankind on this earth but they could not their scientific spiritual disease appearing on this earth. It is questioned that if we bring a merry thing to them. We only take the word “humanity” to set up the happy foundation for them.

However, our race is a glorious fight race. Our ancestors were good-natured, to respect, love and esteem the human’s life very much. The erudition, intelligence of our ancestor were created from the good origin. Our ancestor could study all things in front of our ancestor.

The Vietnam belonged to a rich area, therefore our ancestor esteemed the God’s children, acknowledged the brotherhood in same blood, accepted the sentence: “Four seas are brotherhood”[Tứ hải giai huynh đệ]. Our ancestor loved humankind regardless of any race. The race who had gifted intellectual to make humankind happy was adored by our ancestor. Our ancestor also adored any religion propagated in Vietnam. Therefore, all Religious knots propagated in Vietnam reached a good achievement. The religious heart of our ancestor was based on the basic honesty, based on the


truyền bá thì tổ phụ ta kỉnh trọng tôn sùng ngay. Nên mối Ðạo nào vào nước Việt Nam ta đều được kết quả mỹ mãn. Lòng mộ Ðạo của tổ phụ ta trước kia lấy lương thiện làm căn bản, lấy nhơn nghĩa làm môi giới, cái sự tôn nghiêm của tổ phụ ta từ thử hiển nhiên chúng ta đã ngó thấy.

Trong nước hiện giờ thì có các Ðạo giáo thanh liêm chánh trực đang làm cha mẹ cho dân, cái tinh thần tạo hạnh phúc cho dân, một trang anh dũng biết bảo trọng nền quốc túy, nâng đỡ nước nhà, biết tôn sùng nhơn nghĩa, chúng ta đã ngó thấy các Ðạo giáo của chúng ta đem cái nhơn nghĩa làm huờn thuốc liệng vào tâm lý của loài người là có thể trị đặng cái tinh thần bạo ngược của họ.

Nhơn loại vì quá ỷ tài sức nương theo cái tinh thần khoa học mà làm mất cái tinh thần căn bản nhơn luân. Nên nay ta đem cái đạo nhơn nghĩa mà thức tỉnh loài người, đặng cho họ nhìn với nhau vì danh nhơn nghĩa hầu thương yêu nhau, dắt nhau đi đến chủ nghĩa đại đồng.

Cái nền nhơn nghĩa của chúng ta, nó có thể làm môi giới cho các chủng tộc trên thế giới, đạo nhơn nghĩa của chúng ta là một căn bản của quốc thể của nước Việt Nam và có thể thành Quốc Ðạo được.


humanity as a medium. Our ancestor’s solemnity is obvious that we can see in front of our sight. 

At the present time, in country there are upright and truthful Religions propagating as parents of people with a spirit to create happiness for people, with a great fortitude to preserve the national custom and to support the country, with esteem to humanity. We may see our Religions, which take the charity and justice as a remedy thrown into the humankind’s psychology in order to cure their cruel spirit.

 As the humankind replies on their talent much to depend on scientific spirit, they lose the basic spirit of human ethics. Consequently, we use the human doctrine to awake humankind so that they admit together under charity and justice to love together, to guide together to the concord doctrine.

 Our charity and justice can be a medium for races of world. Our morality of charity and justice is a basic of national prestige of Vietnam. It can become a National Religion.

 


21- Giảng tiếp câu Thánh ngôn:
QUỐC ĐẠO KIM TRIÊU THÀNH ĐẠI ĐẠO,
NAM PHONG THỬ NHỰT BIẾN NHƠN PHONG.

 

Tại Ðền Thánh, thời Tý mồng 5 tháng 5 Mậu Tý (dl. 11-06-1948)

            Hôm nay Bần Ðạo giảng tiếp câu Thánh ngôn của Ðức Chí Tôn "Nam phong thử nhựt biến Nhơn phong". Bữa trước Bần Ðạo đã giải rõ đại công của nền nhơn luân phong hóa của ta. Nay ta sưu tầm căn nguyên của Nam phong coi do đâu mà sản xuất. Bần Ðạo đã giảng là cốt yếu muốn thực hành phong hóa nhà Nam, phải do nơi Nho tông mà làm căn bản.

Thời kỳ nầy Chí Tôn đến, lấy Nho tông để chuyển thế và thi thố cho cả toàn cầu vạn quốc một triết lý tối tân, đặng chỉnh đốn sửa đương những tệ tục tồi phong của nhơn loại mà đem vào Thánh chất của con người. Ðức Chí Tôn đã tìm định đến đặng sửa đương. Vậy ta nên tìm hiểu Nho tông là thể nào? Ðã cho ta vật gì? Có đủ phương tiện mà chuyển thế đặng chăng? Trước hết ta phải biết trong tay ta có khí cụ gì rồi mới có đủ can đảm xông pha ra chiến trường quyết thắng, tìm xem coi nhơn loại đang thiếu thốn điều gì và xem coi nhơn loại đang tìm kiếm vật gì, mà vật ấy chúng ta có hay không?

Nói đến Nho tông, thì chẳng còn gì phải biện thuyết nữa, vì đã có chẳng biết bao nhiêu là Hiền môn, Thánh tích để lại từ thử. Kể từ ngày Ðức Khổng Phu Tử giáng thế đã hai ngàn năm trăm (2.500) năm, nếu ta suy xét cao xa hơn nữa thì ta thấy Ðạo Nho phát sanh từ vua Phục Hi là tối cổ hơn hết. Ta không thể tìm đâu xa hơn nữa, duy biết rằng Ðức Khổng Phu Tử học Nho của ông Châu Công, đặng chỉnh đốn lại Ðạo Nho, khi Ngài đến tại thế nầy vậy.


21. CONTINUOUS EXPLANATION FOR SENTENCE

IN DIVINE MESSAGE:

PRESENT NATIONAL RELIGION BECOMES GREAT WAY, VIETNAM’S CUSTOM WILL BECOME THE HUMANKIND’S MANNER

At Holy See, at Mouse time, May Mậu Tý year [11-06-1948]

 Today, Bần Đạo/I continue to explain the sentence in Divine Message of Supreme Being:Vietnam’s custom will become the humankind’s manner” [Nam phong thử nhựt biến nhơn phong]. Last time, Bần Đạo/I clearly explained great service of our human ethics and custom. Now, we study the cause of Vietnam’s custom. Bần Đạo/I explained that I essentially want us practice our Vietnam’s custom, which must appear from the basic of Confucianism.

 In this era, the Supreme Being comes to use the Confucianism to return this life and to show the global nations the newest doctrine in order to amend the present bad custom of humankind staying at the human’s Holy quality. The Supreme Being determined to come to amend. Therefore, we should study how the Confucianism is. What did it give us? Does it have enough means to return the world? Firstly, we have to know what tools we have in hands to help us be brave to rush into the battle for victory. We also study what the humankind is short of, study what the humankind is looking for and compare if we have them or not?

 When mentioning the Confucianism, it is unnecessary to explain more because there are numerous Disciples and stories of Saint handed. From the birth of Confucius, it has been 2,500 years. If we examine more thoroughly, we will see that the Confucianism came from Phục Hi king who was the most ancient. We cannot research more profoundly except we


Ðạo Nho đã làm được những gì? Ta thấy Ðạo Nho của chúng ta có Hội Thánh mà Hội Thánh ấy bí ẩn khéo léo lạ lùng duy có một người có thể kiến thiết quốc phong của một nước mà thôi, chớ không đủ năng lực chuyển cả tâm lý toàn cầu được. Vì sự khuyết điểm ấy, Ðức Chí Tôn mới đến lập Hội Thánh, đền thờ của Ngài kêu là Cao Ðài, danh từ đó chỉ rõ đền thờ cao trọng của Ngài tại thế nầy, tiếng Pháp gọi là Haute Église (nghĩa là đức tin cao trọng).

Hỏi Hội Thánh của Ðạo Khổng lập quốc thế nào? Ta thấy Hội Thánh của Ðạo Khổng trong gia đình làm gia pháp biến sanh ra phong hóa gia nghiêm đó vậy. Người chưởng quản gia đình tức là giáo sư, Hội Thánh của Ðạo Khổng tức là ông cha, nên thiên hạ thường kêu là chủ gia.

Trong hương đảng có Hội Thánh của hương đảng, theo cổ tục thì ông Hương Chủ là chủ của Hội Thánh hương đảng, còn chức Hương Cả và Ðại Hương Cả là người ta mới bày ra sau đây mà thôi. Trong hương lân ngày xưa, chức Hương Chủ là lớn hơn hết vậy. Khởi đầu trong gia đình, rồi mới tới hương lân, rồi mới ra đến quốc gia, người chủ của quốc gia ấy là nhà Vua. Ông cha ta trong gia đình, ông Hương Chủ trong hương thôn, ông Vua trong nước, cả ba người ấy giữ ba giềng mối đạo, phụng thờ ba Tôn giáo. Tổng số ba Tôn giáo ấy lại là Nho tông.

Ông cha trong nhà thì thờ Tiên Tằng Tổ Khảo của Tông Môn, ông là giáo sư, là thầy cả trong gia đình. Ông Hương Chủ thì thờ Chư Thần tức là cả Công Thần vì nước mà hy sanh tánh mạng, được nhà Vua ân tứ làm chủ hương lân, nên trong làng ta chỉ thấy có đình thờ Thần thiên thu phụng tự mà thôi, nên ông Hương Chủ là thầy Cả của làng. Nhà Vua thì thờ Ðức Chí Tôn tức là Ngọc Hoàng Thượng Ðế, ta thấy sự tế


know the Confucius learning Mr. Châu Công in order to amend the Confucianism when He came this earth.

 What did the Confucianism do? We know the our Confucianism having a Sacerdotal Council, which is strangely secret and skillful that one person can construct one national custom only, but he can not have an ability to change the global psychology. Due to this defect, the Supreme Being comes to found the Sacerdotal Council and His temple called as Cao Đài. That noun refers His sublime temple on this earth that the French called “Haute Église” (it means to the sublime belief).

 How did the Confucianism Sacerdotal Council build the nation? We see that the Confucianism Sacerdotal Council in family is a family law creating the strict manner of family. The manager of a family is bishop [Giáo Sư]. The Confucianism Sacerdotal Council is the father, therefore people often call “family master”.

 In party village [hương đảng], there is Sacerdotal Council of party village. Due to old custom, Village Official [Hương Chủ] is the master of Sacerdotal Council of party village. The positions of Village Headman [Hương Cả] and Great Village Headman [Đại Hương Cả] are set up later. In a village, the Village Official position is highest. It begins from family to village and nation. The national master is the King. The father in family, the Village Official in village and the King in nation are three persons holding the morality to worship three Religions. Total three Religions are the Confucianism.

 The father in family worships Ancestor of Ancestry, he is a bishop or eldest teacher in family. The Village Official worship Deity as meritorious Officials dies because of


tự Ðấng Chí Tôn ấy lưu truyền từ đời thượng cổ, nên hằng niên mới có tế Nam Giao, đó là tế Ðức Chí Tôn vậy.

Từ đời lập quốc đến giờ, trong phong hóa nhà Nam không thấy lúc nào sơ thất sự phụng tự, nếu đoán chắc là nhờ âm chất của tổ tiên ta biết phụng thờ Ðức Chí Tôn, cái thâm tình ấy còn lưu truyền lại mà ngày hôm nay Ngài mới đến đặng đền bồi ân nghĩa ấy lại có lẽ. Thế thì Ngài đến vì Tổ tiên ta đã gieo mối thâm tình nồng hậu, chớ chẳng phải vì sự tình cờ mà Ngài đến nước Việt Nam nầy đâu. Trong phong hóa của ta gồm có: Phong hóa của nhà, phong hóa của làng, phong hóa của nước, tức là phong hóa chung của xã hội nhơn quần Việt Nam ta đó. Bây giờ chúng ta khảo cứu coi Nho tông đối với xã hội là gì? Tức nhiên ta thấy là luật pháp, tuy rằng 86 năm nay bị ảnh hưởng của văn minh Âu Châu, chúng ta lãng quên nền phong hóa tốt đẹp của ta mặc dầu, nhưng tự cổ chí kim chưa nước nào có đặng.

Chí Tôn đã đến, Ðạo Nho có Thất thập nhị Hiền, và Tam thiên đồ đệ, Chí Tôn lập Hội Thánh có Nhứt Phật, Tam Tiên, Tam thập lục Thánh, Thất thập nhị Hiền, và Tam thiên đồ đệ, rõ ràng là Hội Thánh của Ðạo Nho đó. Hiện giờ ta nhận thấy Ngài áp dụng nền chánh trị của nhà Châu đặng lập chánh trị của Ðạo, làm cho cả cơ quan yếu thiết của Ðạo Cao Ðài ra thiệt tướng, đặng đủ năng lực chuyển thế, ta không có gì mà nghi ngờ nữa cả.

Gia nghiêm của ta lập thành do phong hóa của tổ phụ để lại có những gì? Căn bản gia nghiêm hay gia pháp do nhơn luân chi Ðạo, nên lấy nhơn luân làm chuẩn đích, mà nói về nhơn luân thì mỗi người đều biết. Khởi đoan là hôn phối, việc vợ chồng đối với nhau để trọn quyền của ông chủ gia định liệu là người chồng, sau quyền chủ gia ấy lại có quyền nội trợ để cho người vợ, hai quyền ấy vô đối. Ta thấy lối 100 năm trước


sacrificing to the nation; the King nominates the village manager in a village. Consequently, in a village, we only see the Deity temple and the Village Official is the highest Master of village. The King worships the Supreme Being as the God. This custom was handed from the ancient time. Therefore, every year there is the Nam Giao sacrifice. It is to sacrifice to the Supreme Being.

 From the state foundation, we have seen that our Vietnam’s custom is never careless in worship. We guess surely that it is due to hidden merit of our ancestor worshiping the Supreme Being. That deep love is still preserved so that nowadays, the Supreme Being comes to repay that deep affection. Therefore, He comes because of our Ancestor’s deep affection, He does not come to Vietnam randomly. In our custom, it contains: family custom, village custom, national custom. Those are the common custom of Vietnam. Now, we research what does the Confucianism do for our society? Obviously, it is the law even our 86 years were affected by Europe civilization. Even we may be forgetful for our good custom, but from the ancient time to present time, there has not yet been any state like Vietnam.

 The Supreme Being has come. The Confucianism had Seventy Two Sages and Three Thousand Disciples. The Supreme Being founds the Sacerdotal Council with one Buddha, Three Immortals, Thirty Six Saints, Seventy Two Sages and Three Thousand Disciples. Clearly, it is the Sacerdotal Council of Confucianism. At this time, we acknowledge that He applies the politics of Châu dynasty to found a Caodaism Politics in a clear conformation containing enough ability to return the world. It is impossible for us to suspect it.

đây, quyền của cha bảo con chết cũng phải chết, không phải bất hiếu như ngày hôm nay của những kẻ học đòi theo lượn sóng tự do văn minh vật chất, rồi còn trở lại muốn làm chủ cha mẹ. Không, Nho pháp không cho có quyền lực ấy bao giờ. Nho pháp không chịu cho cái giọt máu, cái giọt khí huyết, do vật ấy tạo hình, lại muốn làm chủ vật ấy tạo đoan ra nó, như vậy là sái luật thiên nhiên của Chí Tôn dĩ định. Hỏi vậy cái quyền nắm đạo nhơn luân trong tay của ông cha ta quan sát theo con mắt của đời văn minh nầy thì nói là quyền áp bức có phải? Hại thay! Nếu quyền ấy không chỉnh đốn lại phong hóa của con người đem vào khuôn khổ thuần phong mỹ tục thì cả nhơn loại trên mặt địa cầu nầy sẽ chạy theo hưởng ứng với sự tự do mà đi đến địa vị con vật, là mất hết tính chất làm người đó. Tự do kết hôn, tự do định phận, không cần cha mẹ là những người đã trọn kiếp sanh lịch duyệt thế tình, mà sự lịch duyệt ấy còn vốn thiếu; nên ta hằng thấy cảnh tượng của sự tự do định phận ấy, đã làm bại hoại thân hình, tâm lý con người tại thế thể nào rồi, điều ấy không chối cãi được.

Bần Ðạo buổi ấu xuân bị ảnh hưởng của tự do, thấy sự kềm thúc của gia nghiêm lấy làm khó chịu. Khi ấy Bần Ðạo đang học Pháp Văn. Lúc về thăm ông thầy Nho, khi đến đó ông mới tường thuật tình cảnh bối rối gia đình của một vị quan viên bà con xa với Bần Ðạo. Vì vợ làm khổ tâm cho chồng là vị quan viên ấy, đến nỗi gia đình phải tan nát. Ông tường thuật câu chuyện nầy vừa xong thì lại than rằng: "Hại thay! Vì buổi trước không phải cha mẹ định hôn, mà tự do kết hôn nên ngày hôm nay mới ra dường ấy". Thừa dịp ấy Bần Ðạo mới vấn nạn ông, Bần Ðạo hỏi rằng: "Gia pháp của ta nghiêm khắc quá lẽ, đến sự chăn con như chúa ngục chăn tù, nếu không có quyền tự do thì con sẽ tối tăm ngu dốt?". Ông lại trả lời rằng: "Không, không phải gia pháp áp bức làm cho con mất tự do đâu, mà trái lại người có quyền lắm chớ, đến nỗi gia pháp định


What does our strict family regulation founded due to ancestor’s customs have? As the basic of strict family regulation or family law is due to human ethics as Tao, it takes the human ethics as the norm. If mentioning the human ethics, everybody knows it. The started thing is the marriage. The power of a family belongs to the husband completely. After the family master, the housework belongs to the wife. Those two powers are incomparable. About 100 years ago, we saw that if the father power forced his child to die, he had to die. It was undutiful like this stage with free people following the material civilization, who want to be a master their parents. It is impossible! the Confucianism law does not accept the blood drop, which wants to be the master of the person creating them. It is contrary to the natural law determined by Supreme Being. We wonder and observe by our sight of civilization world if power of family human ethics in father’s hands is oppression power, is it right? How harmful! If that power is not amended in human’s manner under habit and customs, the humankind on this earth will rush into the freedom in order to reach the animal position, which loses the human quality. The persons, who follows the free marriage, free decision for destiny without parent’s help are sophisticated persons in their life but that sophistication is still essentially short. Consequently, we always see the results of that free decision, which makes their conformation and humankind’s psychology. We cannot  deny it.

 Bần Đạo/ I was affected by freedom when I was young. I felt unpleasant when I had to suffer the restraint of strict family regulation. At that time, Bần Đạo/I was learning French, when went back to visit the Confucian master, he reported one family’s embarrassed situation of an official having a far relation to me. As the wife tormented the husband


cho mẹ phải tùng con kia mà "tại gia tùng phụ, xuất giá tùng phu, phu tử tùng tử". Quyền của con còn có thể thế cho quyền cha được rồi, thì có áp bức chỗ nào đâu? Chỉ có kềm thúc tâm tình của con cho nó đừng thương ai trước khi thương vị hôn phối của nó, để cho nó đủ đầy tình ái mà thương người vợ tương lai của nó vậy thôi. Muốn định hôn cho con thì trước hết cha mẹ đã lựa chọn tâm lý của vị hôn thê coi có hòa hiệp với tâm tình của con mình không, chứ chẳng phải xem xét tánh đức mà thôi, mà cha mẹ là người lịch lãm thế tình, nên thâm hiểu cả tâm tình của đôi lứa, dầu cho đôi lứa chưa biết nhau trước mà cũng có thể chung khổ cùng nhau, đồng tâm đồng chí thương yêu nhau đặng."

Ðạo nhơn luân khởi thủy từ hôn nhơn, mà Nho phong đã định cho cha mẹ vi chủ, nếu để cho đứa con vi chủ thì chỉ có hư mà thôi, mà gia đình hư tức nhiên sẽ có ảnh hưởng tới xã hội vậy.

Ðây là Bần Ðạo duy mới nói có gia nghiêm mà thôi, vậy bây giờ chúng ta luận về tâm lý. Sự hám vọng tự do quá lẽ, mà đưa tâm lý con người đến mức khả ố, nguy hiểm không thể tả được. Ta thấy nó gieo trên mặt địa cầu nầy một triết lý vô lối là triết lý: Vô phụ, vô quân, không quê hương, không gia đình, bởi vậy ta mới thấy thế tình con sanh ra ngỗ nghịch, không tuân phụ huấn. Thảng như ngoại nhơn có hỏi đến tại sao đã lớn, đã khôn, mà không biết nghe lời phụ huấn cư xử với đời vô để vô nhơn không còn tình thương nhơn phẩm, thì chư Ðạo Hữu biết kẻ bất hiếu kia sẽ trả lời ra sao không? Nó trả lời rằng: Tôi không xin họ sanh tôi, tôi không muốn họ sanh tôi, chẳng qua là họ vì lỡ mà sanh tôi nên họ phải nuôi tôi đó thôi. Ôi! Ân đức thâm sanh thật không còn có nghĩa gì hết.


as that official, their family had to ruin. After his report, he also moaned that: “How harmful! As before the marriage was not decided by parents,  the present situation falls into this sight”. By that way, Bần Đạo/ I questioned him, I asked that: “Our family law is very strict such an extent that the care for children is like a warder keeping the prisoners. If there is no freedom right, the people will be stupid”. He replied that: “No, the family law does not oppress to make people lose the freedom. In contrary, people have many rights such an extent that the family law forces the mother to have to obey her children but because “at home, obey father. Obey husband after marriage. Obey children when husband died”. The children power may replace the husband power. There is no oppression.  It just restrains children so that they do not love anybody before loving their spouse and so that they have enough love for their future spouse”. To want to decide marriage for children, parents have chosen the spouse’s psychology if it psychology is concord with their children. They do not mean to examine the spouse’s character only. They understand their heart-to-heart. Even both sides have not known together but they will be able to suffer together to have a same thought under mutual love.

 The human ethics starts at the marriage that Confucianism appoints parents to master. If family lets children master, the family will be decayed. If the family is decayed, it will affect to the society.

 Bần Đạo/I just mention the strict family regulation. Now, we discuss the psychology. The excessive free desire leads the human’s psychology into the detestation and danger that we cannot describe them. We see that it seeds an incomparable doctrine on this earth: no father, no king, no fatherland, no family. For that reason, we see the situation of


Những tục lệ ấy nếu Ðạo Cao Ðài không xuất hiện đặng chỉnh đốn lại, sợ e cả nhơn loại trên mặt địa cầu nầy sẽ thành ra ác thú.


world that children are wayward not to obey father’s teaching. If someone comes and asks why he can grow up but he does not obey the father’s teaching, but behave impolitely and inhumanely.  Do you know how that undutiful person answers? He answers: “I did not petition them to bear me. I did not want them to bear me. As they just born me accidently, they have to nourish me”. Alas! The deep favor of birth is meaningless.

 For those customs and habits, if the Caodaism does not appear to amend, it is afraid that the humankind on this earth will become cruel animals.


22- BẢO THỦ THUẦN PHONG MỸ TỤC

 Tại Ðền Thánh, 12 tháng 5 năm Mậu Tý (dl. 18-06-1948)

 

Hôm nay, Bần Ðạo tiếp tục khảo cứu phong hóa của dân tộc Việt Nam đối với phong hóa các dân tộc khác, cốt yếu xem coi chúng ta có phương gì chỉnh đốn đạo nhơn luân của họ đặng? Mấy kỳ trước Bần Ðạo đã giảng rằng: Ðạo nhơn luân khởi đoan do chồng vợ, có chồng vợ mới có cha con, có cha con mới có dân tộc lập thành quốc gia xã hội.

Ðương nhiên chúng ta thấy đạo nhơn luân của các sắc dân trên mặt địa cầu buổi nầy đã nghiêng đổ và lung lạc tất cả, nhứt là bên Âu Châu, đạo nhơn luân của họ tồi tệ là thường, Bần Ðạo thấy rất nên bại hoại, từ thử đến giờ chưa nghe ai nói cha lấy con, anh lấy em, mà bên Âu Châu thường có xảy ra điều ấy. Hại thay! Trải qua tám chục năm nay những tánh tình yêu nghiệt ấy lại truyền sang đến nòi giống chúng ta, ngày nay vẫn còn thấy tấn tuồng đó nữa, yêu nghiệt đã biến tướng biểu sao thiên hạ không loạn được. Ðạo nhơn luân đã vậy, tinh thần của con người không còn biết phẩm vị, nhơn cách gì hết, nên hột giống ác nghiệt biến sanh ra mãi thôi. Thành thử nhơn loại ngày nay quá bạo ngược, tương tàn tương sát lẫn nhau, người đối với người còn dữ tợn hơn thú đối với thú nữa, vô nhơn vô đạo, cha không xứng phận cha, con chẳng biết đạo con, anh chẳng ra anh, em chẳng ra em, chồng không nên chồng, vợ không đáng vợ, nền luân lý của nhơn loại trên mặt địa cầu nầy không còn có khuôn khổ gì hết. May thay! Ðạo nhơn luân của tổ phụ chúng ta lưu lại, dầu bị ảnh hưởng của văn minh ngoại bang làm cho ô uế đôi chút, nhưng nhờ Ðức Chí Tôn đến phổ truyền nền Chơn giáo của Ngài nơi đất Việt Nam nầy, có thể còn sửa đương đặng và lại sẽ làm khuôn mẫu cho toàn cả các sắc dân nơi địa cầu nầy bắt chước theo nữa.


22. PRESERVE THE GOOD CUSTOM

At Holy See, 12 May Mậu Tý year [18-06-1948]

 Today, Bần Đạo/I continue to study the Vietnam race’s manner compared with other manners of races to consider essentially if we have a method to amend their human ethics. In previous times, Bần Đạo/I explained: “The human ethic starts husband and wife. Wife and husband bear the relation between father and children. The relation of father and children appear race to found a society nation”.

 We obviously see that the human ethic of races on this earth was decayed all. Especially, the Europe’s ethic is very bad. Bần Đạo/I see that it is very spoiled. We have not heard one father married his child, brothers. However, those cases often happen in Europe. How harmful! The continuous eighty years with those severe loves have been spreading to our race. Nowadays, we still see those plays happening. As the severe love has transformed, the people become incestuous. The human ethic is in that way, the human’s spirit does not nevertheless know position and personality, therefore the severe seed always bears forever. For that reason, nowadays the humankind is very cruel in fighting, killing together. The behavior between people and people is crueler than animals. There is no humanity that father is not worthy for father role, children do not see filial piety, brother is not same a brother, younger brother is not same younger brother, wife is not worthy as wife role, husband is not worthy as husband role. The humankind’s morality did not have any framework. How lucky! Even our ancestor’s human ethics handed are affected by foreign culture to make it dirty a little but Supreme Being comes to preach His True Religion in Vietnam in order to


Ðạo làm chồng, chúng ta có gương xưa tích cũ, nhờ nơi Nho tông rất oai quyền, nghiêm khắc, mặt luật của nó kềm chế tâm lý của con người. Ðạo nhơn luân của nhà Nho ta có cái vẻ đẹp thiên nhiên, ai tiêm nhiễm đến cũng sanh mê mẩn, cảm kích, vậy mới tạo tâm lý theo Nho tông làm hình trạng tinh thần Nho Ðạo, khuôn tuồng đó duy ở Việt Nam mới có, còn các Tôn giáo khác hình tướng lại biến ra làm khuôn mẫu riêng trên sân khấu đời, nên Ðạo Nho tông thâm nhập vào cốt thể của cả thảy con người đặng. Bao nhiêu gương để chỉnh đốn đạo nhơn luân, cốt yếu làm con người biết đạo vợ chồng là trọng, đặng sửa đương cho nhau lập mình lên bực chí Thánh. Như thời xưa vợ ông Châu Công, Ngài là Tể Tướng đầu triều mà bà vợ vẫn lo canh cửi làm ăn nuôi mẹ chồng, một vị mạng phụ phu nhơn mà cư xử được như vậy thật đáng quý. Kịp đến khi ông hồi hưu, buổi già cả vợ chồng đối với nhau như chủ khách. Nước ta lại có bà vợ của ông Phan Thanh Giản. Ông xuất sĩ rồi bận việc triều chánh luôn, hết khi ở Bắc rồi lại vào Trung, không mấy khi vào Nam. Bà mạng phụ ở nhà với cha mẹ chồng lo thủ hiếu thay thế cho chồng, xét ra thì gương ấy cả Âu Châu cũng chưa hề có vậy. Ngày giờ nào, gương mẫu tiết liệt ấy trải ra cho toàn phụ nữ trên mặt địa cầu nầy đồ theo, thì ngày ấy danh thể của phái nữ mới được trọng nể, nhứt là phụ nữ Cao Ðài cần phải làm cho đặng, hầu sửa đương nền phong hóa của Việt Nam trước đã.

Còn về sự tồi tệ thì chúng ta hằng thấy tích xưa điển cũ, như có câu: "Ðố phụ loạn gia". Lạ lùng thay và khéo léo thay! Chẳng phải do ở bọn hàn mặc hoặc thượng lưu trí thức, lại ở nơi một người đàn bà hạng thường, đủ khôn ngoan đạo đức có đủ hạnh kiểm có thể sửa chồng nên phận được.


amend the morality and to become a model for all global races on this earth for their steps.

 For husband moral, we have old examples depending on the strict law power of Confucianism, which restrains the human’s psychology. Our Confucianism’s human ethic has a natural beauty that if whoever acquires it will be dotingly moved. It must be in that way to create Confucianism psychology for Confucianism conformation. This play only appears in Vietnam. The conformation of other Religions transforms into a special example on the secular stage. Consequently, the Confucianism penetrates into His children’s essence and body. Many examples to amend the human ethic are to essentially make people known for connubial moral importantly in order to amend together to raise us to the Great Saint. Formerly, the wife of Châu Công who was a highest Prime Minister of court always earned to nourish her mother in law. The gentlewoman still had that behavior, it is very precious. When he retired, they behaved together as master and guess at their old age. In our nation, there was Phan Thanh Giản’s wife. He entered the administration and got busy in work. He went to the North then went back Middle but came back South rarely. His wife stayed at home to fulfill piety to parents in law. If we consider, in Europe there is no example like that example. Whenever, that remarkable moderation spreads into global womankind to follow, that day is the reputation day of reputation, which will be respected. Especially, the Caodaism womankind needs to execute in order to amend Vietnam’s manner firstly.

About the bad things, we may know old stories such as: “Jealous matron in love makes family disorderly” [Đố phụ loạn gia].


Xưa kia có người lính cầm lọng cho Yến Tử là quan Tể Tướng. Ông nầy thì nhỏ người, còn chú lính cầm lọng thì to lớn kịch cợm. Ông Yến Tử tuy là Tể Tướng đầu triều, nhưng con người có tánh cách nho nhã, nề nếp nhà quan, không kiêu hãnh, gương mặt khiêm hòa, còn chú lính cầm lọng lại vênh mày vênh mặt, bộ tướng tá nghinh ngang, tưởng rằng không phải Yến Tử mà chính anh ta là Tể Tướng đầu triều mà chớ! Lúc Tể Tướng đi ngang qua, người vợ chú lính núp kẹt cửa thấy vậy, nên khi về nhà mới đòi làm tờ để. Anh ta hỏi tại sao? Người vợ nói rằng: "Thiếp núp sau cửa, thiếp thấy chàng đi ngang, Quan Tể Tướng, Ngài thì nhỏ người mà gương mặt nho nhã, tỏ vẻ hạ mình còn chàng thân hình to lớn mà chàng hiên ngang coi trái mắt quá lẽ, vì thế, thiếp lấy làm hổ ngươi không thể ở với chàng nữa". Nhờ vậy, chú lính ấy biết cảm hóa, sau sửa mình lập thân trong hàng ngũ quân binh lên đến bực Tướng. Ấy vậy, đạo nhơn luân nếu biết giữ chặt, thì vợ có thể làm nên cho chồng, dạy chồng nên đạo được. Phụ nữ Cao Ðài cũng thế đã hai mươi ba năm nay tiêm nhiễm đạo đức tinh thần, tạo đầu óc tâm não, vậy tìm phương dạy chồng thế nào!

Có nhiều hạng người được vinh vang thì lên mặt phách xấc, không nhớ đến căn bổn hèn hạ của mình khi trước, phải biết rằng chúng ta đứng đợt với thiên hạ được là nhờ Chí Tôn tô mày vẽ mặt cho đó, hạng nầy rất nhiều, phụ nữ nên để ý sửa dạy cho họ bớt tâm tự kiêu đôi chút.

Ðối với cha con, Nho tông để lại nhiều vẻ đẹp của tổ phụ chúng ta lưu truyền đặng làm chuẩn thằng mà sửa đương xã hội và lập quốc. Cha hiền mới sanh con thảo, con thảo là hột giống để làm một nền móng tương lai, tương lai quý hóa không thể tả, bởi Tiên Nho chúng ta đã nói: "Vua Nghiêu tìm ông Thuấn đặng truyền ngôi, chẳng vì lẽ gì hơn là nghe danh ông Thuấn chí hiếu, mà một khi ta được chí hiếu rồi thì không

It is very strange and skillful! A normal matron not belonging to scholar or upper intellectual has enough wisdom, moral and conduct to amend her husband well. Formerly, there was a soldier holding parasol for Yến Tử as the Prime Minister with a small stature. The soldier had a big and rough stature. Even Yến tử was highest Prime Minister of Court, he had an elegant, cultured person, he was not presumptuous with a humble face while the soldier had a swagger, his appearance was haughty. It seemed that he was not a soldier but a highest Prime Minister of Court. When they passed the soldier’s house, the soldier’s wife hided after doors and saw. When the soldier went back, his wife asked to discontinue their marriage. He questioned the reason. The wife said: “I hided after doors and saw you passing. The Prime Minister has a small stature but he looks elegant and humble while you have a big stature but he looks haughty. It is very shocking to eyes. Thus, I feel ashamed not to continue to live with you”. Due to that, the soldier was converted. After that, he amended to make his reputation in arm and he obtained the General.

Actually, if keeping the human ethic strictly, the wife helps her husband successfully, teaches the husband the morality. It is same to Caodaism women. You have been absorbing the spiritual morality for mind, thus you have to find a method to teach husband.

Many sorts of person in glory assume airs, they do not remember their previous humble situation. We must know that we are honored in front of people’s sight because the Supreme Being beatified. This sort of person is numerous, therefore the womankind should pay attention to amend and reduce their haughty character a little.

For father and child, the Confucianism shows many beauties of our ancestor handed to make a norm to amend


gì sánh bằng. Có hiếu rồi mới có nghĩa, có trung, có cang, có trí, nghĩa là hễ có hiếu rồi thì có thể có đủ hết tính đức khác".

Ngày xưa người ta tầm hiếu, đến tại nơi thôn lân, huyện, phủ, tỉnh lỵ, để hỏi thăm những gương hiếu thuận. Người ta tìm hiếu tức là tìm hiền, do cái hiếu ấy suy độ ra cái hiền của bậc danh thần triều chánh, mà muốn có hiếu thì cha phải có từ vậy. Bần Ðạo thấy quốc dân Việt Nam bị ảnh hưởng của ngoại quốc, con không cần cha, cha không biết đến con, tồi phong tệ tục ấy đã thấy rõ ràng trước mắt. Bởi vậy, trong xã hội có ba người quan trọng: Cha, Chủ, Chúa. Cha là ông chủ của một gia đình, Chủ là ông chủ của một hương đảng, Chúa là ông chủ của một nước, cả ba vị ấy làm đầu từ gia đình lên xã hội. Nếu quyền cha nắm không kham là do người cha bất lực. Truy căn nguyên là do tại tự do kết hôn, chồng không phải chồng, vợ không phải vợ, cập xách với nhau rồi tự lập gia đình, đạo nhơn luân không có chỗ nào ràng buộc, chẳng qua là chơi hoa giỡn nguyệt, không căn bản gì hết, biểu sao khi sanh con ra mà chúng lại không trở nên kẻ vô bổn. Nhứt hạng Việt Nam lai của ta là tối hại.

Bần Ðạo đã nói để cha mẹ định hôn, như thế có lợi hơn vì như ta vẫn thấy, cả kiếp sanh lúc còn nhỏ, cha mẹ còn đủ, đến ông nội, ông cố cũng còn nữa, trộng một chút là ta vẫn cũng còn thấy đông đảo, đó là khi chưa biết khôn, khi đã khởi biết khôn ngoan thì ông nội đã đi đâu rồi, rồi cha mẹ đã già, mà mình cũng già nữa, trong lúc ông bà cha mẹ mất, mình cảm thấy cái quyền trong tâm lý của mình cũng mất.


society and to found state. The good father just bears dutiful children. The dutiful child is a seed as a future foundation, which is very precious without expression because our ancestor of scholar said: The Nghiêu King looked Mr. Thuấn to descend the throne because the King heard that Mr. Thuấn was very filial. When we are very filial, there is nothing comparable. If having a filial character, we will have the uprightness, loyalty, virtue, wisdom. If we have a filial character, we will have all other characters.

Formerly, if people looked filial people, they had to go to hamlet, village, district, province to inquire about filial examples. Looking filial people was to look virtuous people because that filial respect was a basic for them to know the virtue of famous mandarin of court. If wishing the filial respect, we must have charity. Bần Đạo/I see Vietnam race affected by foreign nation’s culture that children do not need their father, father does not care his children under bad custom and manner in front of our sight. Consequently, there are three important persons in society: Father, Master and Lord. Father is master of family. Master is headman of village. Lord is master of nation. Three of them are the head from family to society. If father power is not capable, it is due to father’s powerlessness. If it is traced its cause, it is due to free marriage; husband is worthless and wife is worthless to come together in marriage; the human ethic does not bind them; there is not any basic because of mutual chaser not to avoid bearing undutiful children. Especially, the worst harm occurs to cross-bred Vietnamese.

 Bần Đạo/I tell that the parent’s decided marriage is more useful because we still know that when we was young, we had enough parents, grandfather. When we grew a little, we could see enough. It was the time we were not wise. When we


Cha mẹ là bực cao kỳ trí thức, đáng kính, đáng tôn, khi cưới vợ cho con dầu cho chúng ta chưa có tình thương nồng nàn đi nữa, nhưng thời gian qua chừng nào, nhứt là khi cha mẹ vợ hoặc cha mẹ chồng đã khuất, thì vợ nhận thấy ở chồng là hình ảnh người cha của mình, còn chồng nhận thấy ở vợ là hình ảnh mẹ của mình, nên được khuây khỏa tấm lòng và khắn khít không lìa nhau là vì lẽ ấy. Nói gì trên bộc trong dâu, một đời nếu không có xảy ra điều gì thì thôi, còn nếu có xảy ra điều chi sanh phiền sanh giận, thì chừng ấy không phương thuốc gì trị được cả, tâm lý phải chia lìa thì tình kia phải xa cách, mới dễ bỏ nhau thay chồng đổi vợ, con cái sanh ra thấy tấn tuồng ấy tập tánh học theo, biểu sao tương lai không hư hèn và tánh đức không lạc lầm phàm tâm lìa đạo đức. Làm cha mẹ nếu chúng ta biết Tiên Nho đã đối với con người như thế nào, và toàn cả xã hội Việt Nam, cả nòi giống cưng con như thế nào, đến nỗi trong một Tông đường có đứa con nào ngỗ nghịch cha mẹ định từ bỏ thì chỉ nói ngoài cửa miệng, chớ chưa thấy ai từ con được bao giờ.

Nhớ lại, khi Bần Ðạo đi ngoài Qui Nhơn, gặp một ông già tên là ông Sáu Chèo, vì ông bán chèo nên mọi người kêu như vậy, vô nhà nhìn thấy bàn thờ ông bà không có treo tranh biển gì hết, chỉ để một câu đối, mà chỉ có một vế thôi: "Nhược niệm Cửu Huyền chi bổn, khả năng tu tỉnh ngộ thân", nghĩa là: "Nhớ đến Cửu Huyền thì phải rán gìn giữ thân mình". Bần Ðạo thấy thờ có một câu mà không có sơn thủy gì hết, lấy làm lạ thì ông nói: "Một câu đó đủ nghĩa để dạy con cái biết tuân theo, thành tâm tu chỉnh thì Cửu Huyền sẽ vinh diệu, biết giữ thân mình không bịnh nhược thì sanh con sáng láng mạnh khỏe khôn ngoan". Ðời bây giờ thiên hạ mê đường hoa nguyệt phong tình, sanh con lớn lên thành ho lao, ho tổn, hay tật nguyền, có nhiều sắc dân sanh con thấy tàn tật ghê khiếp lắm, vì cớ mà mấy năm trước đây Hitler thi hành chánh sách của


become wise, our grandfather has gone [died], our parents become old and we are old too. When our grandfathers and parents died, we feel also to lose the power in our psychology.

 Parents are noble respectful intellectuals. When finding a wife for their child, even we have not got passionate love yet, the time gradually passes when our parents in law died, the wife will feel her husband as the image of her father and the husband will also feel his wife as the image of his mother. We will feel a close solace. In the life, it is all right if there is nothing happening. However, if something happens to bear anger and trouble, there will have no solution to solve it at that time. If psychology is separate, the affection will be distant to leave away easily to change wife and husband. Their children see that play and follow those characters. It conducts their future into shameless and base situation, into wrong character, into secular heart without ethics. Being parents, if we know how Confucianism ancestor behaved to other people and society, we may see that how race cherishes their children much such an extent that there is a wayward child in a Family. His parents are going to renounce him but it is just speech, we never see renouncing their children.

 Bần Đạo/I reminisce the time of going to Qui Nhơn. I met an old man with a name of Sáu Chèo [Oar]. As he sold oar, people called him so. When entering his house, there was not any scenery except for a parallel sentence with one side: “Remember Nine Degrees of Relationships [Ancestors], have to try to cultivate self” [“Nhược niệm Cửu Huyền chi bổn, khả năng tu tỉnh ngộ thân”]. As Bần Đạo saw only one side without natural scenery, I got surprised and he answered: “One sentence is enough meaning to teach children to obey instruction to cultivate their self, the Ancestor will be honorable. If we know to care our self without disease, we will


Ðức Quốc Xã xử tử hay là thiến những kẻ tàn tật, bịnh hoạn, lấy lý rằng kẻ ấy chẳng giúp ích gì cho nước, chẳng những thêm một miếng ăn cho xã hội lại còn di hại cho nòi giống nữa, nên giết bỏ đi chỉ chừa lại những dân đinh cường tráng, nhưng vì Ðức Quốc Xã đã làm quá lẽ thành ra tàn ác nghịch đạo làm người.

Tổ phụ chúng ta không thi thố chánh sách ấy, chỉ dùng tinh thần đặng giữ con cho nó tránh khỏi sự bạc nhược đã nói, mà nòi giống Việt Nam nầy không bị tiêu diệt là nhờ khéo giữ đạo nhơn luân từ trước đó vậy.


bear strong, healthy and wise children”. Nowadays, people indulge in sensual love, in amorous. Their children suffer a cough or suffer an invalid body. Many races bear children with a terrible invalid appearance. For this reason, some years ago, the Hitlerism executed the policy of Nazi Germany to kill or neuter invalid and disease people. They expressed the reason that those people were useless for state, the society did not have to nourish one more meal but it also left aftermaths. Consequently, they killed all, just left strong people. However, the Nazi Germany was too cruel against human ethics.

 Our ancestor did not execute that policy, but used spirit to keep their children from feebleness mentioned above. This Vietnamese race is decayed because we have smartly preserved human morality formerly.

 


23- PHONG HÓA VIỆT NAM ĐỐI VỚI PHONG HÓA CÁC DÂN TỘC VẠN QUỐC.

 Tại Ðền Thánh, đêm 19 tháng 5 năm Mậu Tý (dl. 25-06-1948)

            Bần Ðạo giảng tiếp về khảo cứu phong hóa nước ta đối với các dân tộc vạn quốc.

Bần Ðạo đã giảng rằng trong quốc gia xã hội chúng ta có ba quyền: Cha, Chủ, Chúa. Ba quyền ấy cầm cả chánh trị của nước nhà, có khác nhau chăng duy có nhỏ và lớn, chớ chánh kiến vốn đồng với nhau. Ba quyền ấy làm nền tảng cho phong hóa chúng ta vậy.

Hôm nay, Bần Ðạo tiếp giảng về quyền làm cha và triều chánh của ông cha, tức là gia đình liên quan thế nào đối với triều chánh của làng và triều chánh của nước.

Chúng ta thấy trong ba quyền ấy, duy có quyền chúa là trên hết, sau biến tướng đến quyền cha, quyền thầy. Ấy là đạo Tam Cang: Phụ tử, Sư đệ, Quân thần. Bần Ðạo sẽ giảng rành mạch về quyền chúa ấy sau. Bây giờ Bần Ðạo giải rõ quyền cha mà thôi.

Vả chăng chúng ta để ý cho tận tường xem coi xã hội chúng ta thấy có điều đặc sắc riêng biệt không giống với các xã hội khác, là từ khi Ðức Khổng Phu Tử hiệp ba quyền ấy làm Hội Thánh của Ngài. Ông cha tức là thầy của gia đình, ông chủ tức là ông thầy cả của làng, ông vua chúa tức là ông thầy cả của nước. Vì cớ nên hình trạng của ba quyền ấy Bần Ðạo nói rõ là lớn nhỏ khác nhau, mà chánh kiến vẫn là một. Trong gia đình nếu ta không gọi là ông Cha thì gọi là ông Chúa của gia đình, cầm đầu cái triều chánh của ông, bà vợ trong gia đình, người ta còn gọi là Nội Tướng tức là Thủ Tướng của gia đình, cả con cái là Lục Bộ Ðài Quan, tôi tớ hoặc những công nhân giúp việc trong gia đình tức nhiên là toàn dân vậy.


23. VIETNAM MANNER OVER MANNER OF GLOBAL RACES

At Holy See, night of 19th May, Mậu Tý [25-06-1948]

 Bần Đạo/I continue to explain our study on our nation’s manner over manner of global races.

 Bần Đạo/I have explained that we have got three powers in a society of nation: Father, Master, Lord, which hold the nation’s politics. They are only different from superior and inferior but the right view is same. Those three powers are the base for our manner.

Today, Bần Đạo/I continue to explain the power of father and father’s court. It means that how family relates to village’s court and nation’s court.

 We see those three powers, the lord’s power is highest. After that, it turns to father’s power and master’s power. That is the Three Moral Bonds: Father-Child, Master-Student, King-Subject. Bần Đạo/I will explain that lord’s power clearly later. Now, I just explain the father’s power clearly.

 Indeed, we pay attention thoroughly to consider if our society has special thing, which is not same to other societies. It comes from the Confucius uniting those three powers to found His Sacerdotal Council. Father is teacher of family, master is teacher of village and lord is teacher of state. For that reason, Bần Đạo told you their different conformation of three powers with same right view. In family, if we do not call father, we may call lord of family. Please call Household General as Prime Minister in family. Children are departments and mandarins, subjects or workers helping housework in family, as all people.


Ấy vậy, gia đình theo phong hóa Việt Nam ta rất trọng hệ, ông Cha của gia đình cũng như ông Chúa của nước vậy, nên xét ra đến cực điểm phong hóa của ta thì thấy tốt đẹp lạ lùng, chỉ vì ta không quan tâm đến thôi, nếu để ý ta sẽ vui hứng hạnh phúc đặc biệt, bởi không có dân tộc nào giống như chúng ta, kỳ dư nước Tàu cũng chịu một ảnh hưởng văn minh như chúng ta mà cũng không đồng một vẻ hay là giảm bớt thì có. Trọng hệ là gia đình, mà gia đình có được trọng hệ thì ông Chúa của gia đình mới trọng. Vì cớ đạo làm Cha, phong hóa chúng ta kính trọng một cách vô đối. Ðối với xã hội, tổ phụ chúng ta biết con cái lớn lên phải lập gia thất, nên mới lưu truyền món hương hỏa ấy. Lấy gia pháp làm chủ đích, gia pháp ấy biến ra gia nghiêm, mà gia nghiêm chặt chịa kềm thúc con cái chẳng có ý chi khác hơn là dụng oai quyền đó mà tạo một vị Chúa tương lai cho gia đình, nên tổ phụ chúng ta trông nom điều trọng hệ ấy mà hủy bỏ cả hành tàng phụ thuộc ở ngoài là cả sự sanh hoạt của gia đình, chỉ lo bảo thủ lấy tinh thần làm Cha tương lai cho đúng giá trị của nó.

Lạ chi đối với nòi giống của chúng ta thường nghe mọi người nói: "Phụ có từ, tử mới hiếu" mà Bần Ðạo đã nói rằng cả tánh đức của con người đứng đầu trên hết là hiếu, Bần Ðạo cũng đã giảng, đời Thượng cổ người ta đi tầm hiền chỉ do nơi hiếu, nên Vua Nghiêu chọn ông Thuấn kế vị cho Ngài là vì ông Thuấn là bậc chí hiếu, tánh đức hiếu ấy là cái năng lực căn bản của các tánh đức khác, nó là tánh đức của đạo đức tinh thần và nó đi gần tánh chất của loài người. . Con người đã có hiếu thì các tánh đức tốt đẹp khác đều là phụ thuộc, bởi vì khởi đoan của tâm hiếu, không phải biến sanh một ngày, một bữa gì mà kể từ giọt sữa mẹ mà hiện ra làm căn bản môi giới cho các tánh đức khác nảy nở, mà ta đã thấy và định quyết rằng người đã làm được con hiếu thì thế nào cũng sẽ là cha từ. Mà hạng phụ từ rất tối cần, tối trọng cho xã hội vậy.


Actually, the family due to our Vietnam’s manner is very significant. Father of family is same to Lord of state. Consequently, we consider the highest point of our manner that it is extremely good. It is afraid that we do not pay attention. If we pay attention to it, we will feel pleased, happy in its specialty because there is not any race similar to our race apart from that the China is also under influence of civilization as our nation but it does not have a same appearance or it is lower. The importance is at family and if family can be important, Lord of family will be important. Consequently, morality of Father is respected incomparably. For society, as our ancestor knows that their children growing up need a marriage, they hand over wand. The family rule is basic. That family rule creates strict family. Moreover, the strict family is to restrain children so that by that strong power, child becomes future Lord of family. Therefore, our ancestors care that significant thing to cancel actions as family activities in order to preserve the spirit of future Father right as its value.

 It is not strange over our race that people often say: “Benevolent father, filial progeny” that Bần Đạo/I told that the filial piety is in the lead of human conducts. Bần Đạo/I also explained that people in ancient stage looked gentle man depending on filial piety. Therefore, Nghiêu King chose Mr. Thuấn to succeed his throne because Mr. Thuấn was great pious. That pious character is the basic ability of other characters. It is the character of spiritual morality next to the human of humankind. If human has a pious character, other character will be depended on it because the starting point of piousness does not develop within one day. It starting from first drop of mother’s milk is the basic medium for other character developed. We determined surely that the person having a pious progeny, will be a benevolent father.


Ấy vậy, trong gia đình phải có phụ từ, mà tại sao cha phải từ? Phương ngôn nói: "Cha hiền sanh con thảo", lại có câu: "Hiếu thuận huờn sanh hiếu thuận tử, ngỗ nghịch huờn sanh ngỗ nghịch nhi", sách xưa truyện cũ ta thấy còn lưu lại nhiều thành tích rất quí hóa. Ðứa bé thơ kia học ai trước hết? Học cha mẹ nó. Trí óc non nớt của nó chưa có hình trạng gì, bởi lúc sơ sanh không có điều gì ô trược dính vào chung quanh nó, hỏi nó trông vào ai, dòm ai. Dòm cha bắt chước cha, dòm mẹ bắt chước mẹ, dòm anh em bắt chước anh em. Trong gia đình nếu có gương cha lành, thì sự ấy huyền bí thay! Nó sẽ bắt chước như vậy, dầu buổi sơ sanh, đứa con chưa biết nghe, hiểu thấu đáo cho thấu lý, nhiều khi cha mẹ dạy nó không tuân, Bần Ðạo vẫn quả quyết rằng cái phụ giáo và mẫu giáo đó không mất, dầu đứa con có lơ lảng không nghe đi nữa, chớ rồi nó cũng hằng để vào tâm cái huyền diệu vô đoán ấy, chúng ta không thể tưởng tượng được, khi cha mẹ khuất rồi, đứa con sẽ tiềm tàng cái giáo hóa buổi sơ sanh ấy làm căn gốc trong bản tâm của nó.

Làm người cha hiền không biết làm mất tự do của con, trái lại còn trọng nữa, trong xã hội chúng ta như vậy đó. Ðừng thấy hình trạng giáo hóa bề ngoài lấy nghiêm trị làm căn bản mà gọi rằng đối với nòi giống chúng ta cha mẹ áp chế con làm mất tự do của nó. Không phải như vậy đâu! Có lẽ vì nhìn thấy Tông đường hư hoại, nên cha mới nghiêm trị con, đặng bảo thủ tương lai của Tông đường, chớ chẳng phải cố làm cho mất quyền tự do của con.

Bần Ðạo giảng tích này cho cả thảy nghe mà suy gẫm, thì thấy nòi giống chúng ta vốn trọng sự tự do của con cái mà trọng một cách khéo léo.


Otherwise, the sort of benevolent father is extremely necessary and important for society.

 Actually, there must have a benevolent father in family. Why does it need a benevolent father? In proverb: “Gentle father bears pious progeny”, more: “Piety and obedience, will bear pious progeny. Disobedience, will bear naughty progeny”.  We see ancient books handing many precious examples. Whom does young child study firstly? He studies his parents. His young mind is empty because there is not any impure thing acquired in his mind when he was newly born. Whom does he see and look at? He sees his father to imitate father, he sees his mother to imitate mother, he sees his brothers to imitate brothers. In family, if there is good example of father, it is very mysterious. He will imitate his father so even he can not obey, understand reason thoroughly and he does not obey teaching of his parents sometimes. Bần Đạo/I determine that the father’s teaching and mother’s teaching never disappear even he is inattentive to obey those teachings. He always pays attention for infinite mystery in his mind. We can not image that when his parents dies, he will study the beginning teachings as a basic in his heart.

The gentle father does not let child loose freedom. In contrary, he also observes his child. That is the way in our society. We should not depend on the strict appearance teaching as basic to reckon that for our race, parents oppress children to loose children’s freedom. It is not true! As seeing the damaged genealogy perhaps, parents control their children strictly in order to preserve the genealogy’s future, not to loose their children’s freedom.

Bần Đạo/I explain this story so that all of you think and see that our race esteems children’s freedom skillfully:


Ðời Tiền Lê có ông Thừa Tướng đầu triều không có con. Hai ông bà thường đến chùa này miễu kia cầu tự. "Nhơn hữu thiện niệm, thiên tất tùng chi", nên bà vợ hạ sanh được một đứa con trai. Quan Thừa Tướng đã niên cao kỷ trưởng mà có một đứa con trai thì nỗi mừng vui đó không thể luận được. Người Nam mình hay ví trứng mỏng cũng không ví bằng cậu công tử đó nữa. Từ khi nhỏ đến lớn, trong gia đình đối với cậu thì ai cũng là tôi đòi nô lệ hết. Hai ông bà cưng đáo để, lớn lên rồi hễ thấy cưng lại thêm nhỏng nhẻo, rồi du côn, rồi hoang đàng chi địa vô giáo dục. Tấn tuồng xảy ra như vậy mà quan Thừa Tướng và phu nhân cũng không dám động tới, vì quá cưng thì còn ai dám động tới cậu nữa đâu, cậu muốn lên trời hay xuống đất gì cũng được.

Ðến tuổi đi học, cho vào trường thì không ai chịu nổi, con các quan bị cậu đánh luôn, ngày nào cũng có mắng vốn. Thấy tình trạng như vậy, biết con mình bị cưng quá không ai động tới được. Ðến khi trưởng thành 17, 18 tuổi, ôi thôi thanh lâu, tửu quán, trà đình, cờ bạc, không món nào mà cậu không có, ngoài ra còn du côn, du đảng, ai thấy gia đình ấy mà không nói rằng do căn trước tạo nhiều quả nên nay phải thống khổ tinh thần như vậy. Nhưng ông bà cũng vẫn cưng không động gì tới cậu công tử cả, ông chỉ buồn than nói với ông bạn là quan Hình Bộ Thượng Thơ rằng:"Tôi có một đứa con mà con cầu, con khẩn nên nay mới ra cớ đổi", thì ông bạn nói: "Thưa quan Thừa Tướng, nếu Ngài giao quyền trọn vẹn cho tôi đem lịnh lang về ở với tôi đặng tôi giáo hóa thử coi". Quan Thừa Tướng đã hết phương rồi, nên giao cho ông bạn dạy dỗ cũng không được gì hết, cậu công tử vẫn còn buông lung điếm đàng hơn nữa, nên ông định dùng oai quyền mà trị, mới cho quan Thừa Tướng hay: "Tôi phải dụng quyền đối với lịnh lang mà đối với Ngài nữa, việc làm của tôi thế là nhẹ thể Ngài, nếu Ngài vui lòng như vậy, tôi mới sửa lịnh lang đặng". Quan Thừa Tướng
In Lê dynasty, there was a highest Prime Minister having no child. He and his wife often went to pagoda and temple with prayer: “Human has good thought, God will help”. Therefore, the wife born a son. As the Prime Minister was old, his pleasure could not be expressed when he had one son. Our Southern people often compare it as an egg but that egg is not compared with that mandarin’s son. From an early age and adulthood, everyone in family was his salves. His parents cherished extremely. When growing up and seeing excessive love, he became more sniveling, became a hooligan, an uneducated prodigal. That play happened so but his parents did not dare to scold him. As they cherished him extremely, nobody could encounter him. He wanted to go to heaven or to go down freely. When the time of school came, nobody could bear him. He still beat other mandarin’s children. His parents were complained everyday. They saw that situation and understood their child cherished that nobody could encounter. When he was 17, 18 years old, he went everywhere such as prostitution house, cabaret, house of tea, gambling that he had all. Besides, he was a corner-boy that everybody saw situation family and said that it was due to previous karmas and now they had to bear that consequence. However, they still cherished their son and did not blame any thing. He only moaned with his friend as Minister of Justice Ministry: “I have an imploring son, thus the actuality is like that”. His friend said: “Dear Prime Minister, if you agree, you delegate power to me completely to let me take your son to my house to teach him”. As the Prime Minister did not have any solution, he agreed but his friend could not also teach him. The son became very rough and violent. He was going to control by power, he then told the Prime Minister: “I have to use power over your son and you. My action will reduce your honor. However, if


chịu: "Bạn làm sao giúp tôi được thì làm, vì tôi cùng đường hết kế rồi". Quan Hình Bộ Thượng Thơ thả cho cậu công tử ra ngoài đánh lộn, giựt của, làm đủ thứ, rồi bắt bỏ tù, lên án như các tội nhơn khác vậy. Vô khám cậu bị đánh khảo tra tấn chịu không thấu, thông tin về nhà cho Thừa Tướng hay. Ngài làm như tuồng cha đau lòng vì con, ra chịu tội trước triều đình, rồi Ngài và quan Hình Bộ Thượng Thơ đến người nầy người nọ xin tha thứ, đi tới đâu dắt công tử theo tới đó, cậu thấy khổ trạng như vậy nên lương tâm tự hối, biết tội mình làm để lụy đến cha dường ấy.

Về nhà ông rước thầy cho đi học thêm nữa, vì cậu đã biết ăn năn, sợ cha mẹ và chịu ở nhà không dám phóng túng chơi bời nữa. Nhưng, trong gia đình cũng không chiều được cậu chỉ kiêng có cha mẹ thôi, ngoài ra không kể ai cả, nổi giận là cậu đánh đập liền. Ông mới tính một phương thế, lấy cớ là con nhà trâm anh, bắt cậu để móng tay, từ đó cậu ít đi ra ngoài chơi bời, mà cũng hết đánh thiên hạ nữa, là vì cũng bị lật móng tay hai ba lần gì đó, nên hoảng mà thuần nết lại. Ðến khi triều đình mở khoa mục, cậu nhờ trí thông minh sáng suốt lạ thường lại học giỏi nên được chấm đậu Trạng Nguyên. Nhà vua và cả mọi người biết tánh đức của cậu trước như vậy mà nay được như vầy thì ai cũng mừng, trong gia đình còn mừng hơn nữa. Thiết lễ Tân quan, khi vị Tân quan vào bái lễ Từ đường, rồi trở ra hội yến với các quan, quan Thừa Tướng mới kêu con lại nói: "Ngày nay con đã vinh hiển rồi sẽ ra làm quan thì móng tay con không để làm chi nữa, con đưa đây cho cha", ông cắt tử tế, đem vào bàn thờ Từ đường, lấy giấy đỏ gói lại, bao ở ngoài một lớp hàng đỏ nữa, đề bốn chữ "Trấn tâm chi bửu" nghĩa là của báu để trấn tâm, ông đưa lại cho con và dạy rằng: "Từ đây trở đi hoặc sau nầy con có kế chí cha làm đến đầu triều, vật trấn tâm chi bửu này cũng không nên


you are pleased to agree, I am easy to amend your son”. The Prime Minister accepted: “you can do how to help me, it is up to you because I am at end of way without solution”. The Minister of Justice Ministry let him out. He fought freely, snatched property and acted many things. After that, he was arrested and sentenced into prison as other prisoners. In prison, he was beat under torture. He could not sustain that, he inform Prime Minister. The Prime Minister took a play as a father was heart-broken to expiate his son’s crime at court. After that, he and Minister of Justice Ministry went one by one to pardon them. They took his son everywhere, the son saw miserable situation and felt conscience-stricken to acknowledged his crime to let father be miserable in that way.

 When going home back, the Prime Minister invited masters to teach him more because he repented and scared his parents. He stayed at home, did not go out licentiously any more. However, in family he only scared his parents. He ignored everybody by beats if he felt angry. The Prime Minister found a method to allege that as being a son of nobility family, he had to keep his nails long. From that time, he rarely went out and beat other people because of shed nails and therefore he became conduct. When court organized the competition examination, because he was strangely intelligence, lucid and he studied well, he was appointed for first doctoral candidate. The King and everybody knew his previous character but now he became honored, therefore all of them felt pleased and his family felt happier. The banquet organized for new Mandarin and after kowtowing Ancestral Temple, he went back banquet with other mandarins. The Prime Minister called his son and told: “Today, you are honored and you will become a mandarin, it is useless to let your nail long, show me”. He cut kindly, brought to Ancestral


rời con". Thì y như vậy, từ đó về sau, cậu con trai thăng quan tiến chức, kế được chí cha làm đến đầu triều, mà cái gói trấn tâm chi bửu tức là móng tay đó vẫn còn luôn.

Bần Ðạo dám cả gan nói rằng: Nhờ cái phụ giáo như vậy, mà triều chánh Việt Nam ta mới bền bĩ, và chắc chắn rằng người đó là kẻ đem viên đá đầu tiên xây nền độc lập từ trước đến giờ, nhờ cái tinh thần đó mà chúng ta đạt được tinh thần độc lập ngày nay.

Phụ giáo rất cao kỳ quý hóa. Nếu xét tường tận như vậy thì ta chưa đáng phận làm chúa gia đình. Trước khi tạo gia đình, cần suy gẫm coi ta có xứng đáng làm chúa làm nội tướng chăng rồi sẽ tạo, cả khuôn khổ tốt đẹp nòi giống chúng ta đã xao lãng, nào giục tấn, nào cấp tiến, nào văn minh, nào duy tân đáo để thôi. Tấn tuồng duy tân vật chất đưa đến tồi phong bại tục, hiện giờ là hoàn thuốc quá độc hại vậy.

Phong hóa tốt đẹp bị bôi dơ, hỏi vậy chúng ta ngày nay đây, ai dẫn đạo tinh thần mà đã biết như vậy thì nên bỏ hay là phải cố thủ? Phải bảo thủ cái thể chất toàn hảo ấy là điều Chí Tôn mong muốn hơn hết. Ngài không nỡ nói ra, mà Ngài trông cho chúng ta biết phục hồi cái phong hóa của Tổ phụ lưu lại, đặng tạo một văn hóa tương lai cho toàn thể mặt địa cầu nầy vậy.

Nếu Ngài nói ra thì nòi giống Việt Nam sẽ nói là Ngài thủ cựu hay là muốn phá hoại sự tự do của loài người và đời văn minh vật chất này không thể không chỉ trích Chí Tôn với lời lẽ ấy, nên Ngài không nói đó vậy.


Temple, used red paper to pack them, covered a red layer with four words “Trấn tâm chi bửu”. It means that precious object is to rule mind. He gave his child back and taught that: “From this time to next time, if you have a will as me to obtain a highest minister, this precious object can not be far from you”. It was true, the child was continuously promoted to follow his father’s will to obtain a highest position in court but that precious object for mind still existed with him. 

Bần Đạo/I have an audacity to say that: due to that father’s teaching, our Vietnam court was steady. It is sure that the person was first one take a stone to build national independence formerly. Due to that spirit, nowadays we reach the independent spirit.

 The teaching of father is very precious and sublime. If we inspect that issue profoundly, we are not worthy as being a lord of family. Before building a family, we need to consider if we are worthy as being a lord, an external general. All good frameworks of our race have been falling into obscurity except we manage to make a progress, civilization, modernism….The play of material modernism rushes people into the immorality, depraved custom, which is a very poisonous remedy at this period.

The good manner is smeared. It is questioned that nowadays who leads our spirit for our knowledge? Should we cast it or  try to preserve it? Preserving that perfect constitution is the Supreme Being’s foremost wish. He does not have a heat to tell us but He wishes that we restore Ancestor’s manner handed to create a future culture for this earth.

 If He spoke it out, the Vietnam race would consider Him in conservatism or consider that He wanted to cancel humankind’s freedom. People in this material civilization can ot but criticize the Supreme Being with those speeches. Consequently, He did not speak out.


24- PHONG HÓA VIỆT NAM ĐỐI VỚI CÁC CHỦNG TỘC KHÁC. (t.t.)

 Tại Ðền Thánh, đêm 23 tháng 5 năm Mậu Tý (1948)

 

Hôm nay Bần Ðạo tiếp tục khảo cứu nền phong hóa của chủng tộc Việt Nam đối với các chủng tộc khác.

Bần Ðạo đã giảng rõ về đạo làm cha trong xã hội của chúng ta đã tạo thành một nền phong hóa đặc sắc của nòi giống như thế nào rồi. Vậy, Bần Ðạo lần lượt giảng tiếp về cái quyền của cha. Bần Ðạo giảng về đạo và quyền của cha trước rồi sẽ giảng về đạo và quyền của chủ, sau chót mới đến đạo và quyền của nhà vua tức là chúa.

Ai cũng biết điều trọng yếu trong xã hội Việt Nam ta là Tổ phụ là nguồn cội của các Tôn giáo, nên từ Thượng cổ Tổ phụ ta đã lưu lại cho nòi giống ta cái cảnh tượng là biết tôn trọng Cửu Huyền Thất Tổ, dầu quá vãng hay hiện tiền cũng vậy, sự sùng thượng ấy còn tồn tại trong tâm hồn mãi thôi, chẳng hề khi nào quên ông bà của chúng ta được. Nên Tôn giáo chơn thật ấy nó buộc vạn quốc nhìn nhận là một Tôn giáo đặc sắc của một sắc dân chơn thật hơn hết. Thế thì đạo nhơn luân của chúng ta là do truyền nối hương hỏa của Cửu Huyền Thất Tổ đó vậy. Ta chẳng còn luận chi sâu xa hơn nữa, chỉ nói cái nợ máu thịt mà nòi giống Việt Nam nầy xem mắc hơn các nòi giống khác trên mặt địa cầu nầy. Vì bởi Tiên Nho chúng ta đã lưu lại một lý thuyết chánh đáng chuyên nghiệp để cảm tâm lý của nòi giống chúng ta là "Bất hiếu hữu tam vô hậu nhi kế đại". Trọng hệ hơn hết của nền quốc giáo Việt Nam ta, là vô hậu kế đại, tức nhiên thêm vào cái nợ máu thịt mà ông bà ta để lại, nếu không đương nỗi thì phải chịu thất hiếu với cả Tông tộc, Cửu Huyền Thất Tổ. Thất hiếu trọn vẹn, mà đã thất hiếu rồi thì buổi tương lai về cõi Hư Linh không ngó mặt ông bà ta


24. VIETNAM’S MANNER OVER RACES (continued)

At Holy See, night of 23rd May, Mậu Tý [1948]

 Today, Bần Đạo/I continue to study Vietnam race’s manner over races.

 Bần Đạo/I explained clearly father code in our society creating a special manner of our race already. Thus, Bần Đạo/I gradually explain father’s power. Bần Đạo/I explain father’s code and power firstly, explain master’s code and power continuously and lord’s code and power.

 Everybody knows importance in Vietnam society that Ancestor is origin of Religions. Consequently, in the ancient era, our Ancestor handed us one status of respecting Nine generations of genealogical line and Seven generations of Ancestors [Cửu Huyền Thất Tổ = Ancestors] even they were still living or died. The respect and worship are always in mind that we never forget our ancestors. Therefore, the true Religion forces global nations admit as a special Religion of most truthful race. Thus, our human morality comes from inheriting our Ancestor. It is not necessary for us to discuss more profoundly except we mention the blood debt of Vietnam race, which is considered more important than global races. That is because our Ancestors of Confucius handed a legitimate theory in order to hold our race’s psychology: “Within three years, having no progeny to maintain the family continuity is considered as impiety” [Bất hiếu hữu tam vô hậu nhi kế đại]. The most significant thing of our national education of Vietnam is that there is no progeny to maintain the family continuity. It means to add the blood debt over our ancestor. If we can not bear it, we will shoulder the impiety over our Genealogy, Ancestor. We are completely impious. When returning to invisible world, we will be able to see our


đặng. Vì cớ, nên việc hôn nhân nơi nước ta có vẻ nghiêm khắc, truyền lại làm căn bản Tôn giáo trong nước, dùng khuôn khổ trọng nghiêm ấy đặng định luật, thì ta chẳng còn ngạc nhiên, hỏi bởi cớ sao luật nhơn luân lại gắt gao như vậy?

Xưa kia hễ định luật hôn phối với nhau thành chồng vợ rồi thì chủ hướng duy có một điều là nối truyền hương hỏa. Tiếng tục thường nói rằng: "Dài dòng cả họ", nên Tông tộc nào dài dòng cả họ thì hạnh phúc đáo để, trước phong hóa mà được dài dòng cả họ thì được tôn trọng vô đối, tức nhiên buộc đạo nhơn luân phải gắt gao; khi cưới vợ ba năm mà không sanh con trai nối hậu thì đàng trai đặng phép để bỏ và lập thứ. Tại sao? Nếu người đàn ông cả gan vì thương vợ mà không chịu để bỏ thì mang tội bất hiếu với Cửu Huyền Thất Tổ, với cha mẹ kia kìa.

Thấy đạo nhơn luân của chúng ta trọng yếu dường ấy, mà hễ trọng yếu tức nhiên quyền cha vẫn là cái oai quyền cao trọng, quyền cha trong phong hóa chúng ta, nếu con bất hiếu có thể lên án tử hình được, lên án với luật pháp hữu định, bởi vậy nên Tổ phụ ta nói: "Quân xử thần tử, thần bất tử bất trung; phụ xử tử vong, tử bất vong bất hiếu", ấy là luật nhơn luân của ta như vậy đó.

Ðối với các quốc gia, các nòi giống khác, nếu có công kích thì họ nói đó là làm mất quyền tự do, mất nhơn phẩm của con. Bần Ðạo dám chắc rằng họ thèm thuồng lắm mà họ làm không được vì tình trạng phong hóa của ta, các nước Âu Châu không thế đối đặng. Bần Ðạo giảng về cái quyền cha mà chính mắt Bần Ðạo trông thấy hiển nhiên là khi Bần Ðạo mới ra trường đi làm việc, đổi xuống Cái Nhum, có ông Kế Hiền ở làng Chánh An, tên là Kế Hiền Kỷ làm một vị Trưởng tộc trong Tông đường, niên kỷ độ lối 55 tuổi.


grandfathers, ancestors. For this reason, the marriage I our nation seems very strict to hand over the Religious basic in nation so that we use the strict framework to determine the rule. We do not feel surprised any more to ask why the human morality is very strict like that.

 Formerly, after decision of marriage, the unique purpose was to maintain the family continuity. The word in custom: “Lengthy family”, therefore genealogy belonging lengthy family felt extremely happy. Formerly, whoever had a lengthy family was  respected very much. The human morality was obviously strict that after three years of marriage, if having no son to maintain the family continuity, the bridegroom’s family had right to leave that wife to find a concubine . Why is it? If the husband loved his wife not to leave her, he would have an impiety over Ancestor and parents.

 We see the importance of our human ethics. In that importance, the father power was still powerful. In our manner for impiety children, their father could sentence capital punishment, could sentence due to determined law. Therefore, our Ancestor says: “King tries subject to die, disobedience is disloyal. Father tries progeny to die, disobedience is impiety”. Our law of human moral is in that way.

For other states and races, if they criticize, they will say that it loose freedom and progeny’s dignity. Bần Đạo/I am sure that they covet very much but they can do same because Europe states can not be compared with our manner. Bần Đạo/I am explaining father’s power, I remember and see an obvious evidence that after graduating for work, I was appointed to Cái Nhum. Kế Hiền Kỷ in Kế An village was a Patriarch in a genealogy. He was about 55 years old.

 Khi ấy trong nhà thờ Tông đường làm lễ cúng ông Cao Tằng gì đó, mà lệ trong dòng họ, người nào đến giờ tế tự mà vắng mặt thì năm đó mất phần hương hỏa. Sự nghiêm trị rất nhẹ nhàng nhưng mực thước, nên kẻ nào trong năm đó bị phạt ắt cất đầu không nổi, rồi chỉ có khóc lóc lén lút vậy thôi nên cả thảy đều phải đến. Bần Ðạo tọc mạch theo coi nghe tiếng đồn mà đến, chớ trong Tông đường của Bần Ðạo gia phong thì lại khác. Bởi biết ông Kế Hiền Kỷ còn theo Nho lắm, trong lúc ấy Bần Ðạo ngạc nhiên thấy trong con cháu, dầu nhỏ, dầu lớn, dầu trọng, dầu khinh, mỗi đứa đều đem tới một món, đi thôi rần rộ, độ 7 giờ cúng thì lối 5 giờ đi rước ông Trưởng tộc, các con cháu xúm khiêng ông, ba bốn chục người giành mà khiêng, còn bao nhiêu đi theo sau kiệu, tới nhà thờ làm lễ nghinh tiếp, ôi thôi! Bần Ðạo tưởng nhà Vua cũng không bằng. Vô tới giữa điện thờ, con cháu đem bộ áo của ông cố hay ông sơ gì đó mặc vô cho ông, bịt khăn và trao cho cây gậy. Bần Ðạo tưởng tượng đó là ông Vua, ông Chúa của gia đình rõ ràng như vậy.

Còn nếu biết ông trị nghiêm trong Tông đường thế nào thì lại càng cảm mến hơn nữa, vì bởi từ thử chưa hề có một con cháu nhà nào đem nhau tới làng mà kiện thưa một việc chi cả, gia luật thật đáo để đẹp đẽ và nghiêm khắc, như thế mà đã năm sáu đời truyền kế. Tộc phái không kể Nội Ngoại gì cũng kế nghiệp được. Trong Tộc phái ấy có một bộ Tông chi không sót một tên nào mà vẫn còn giữ vĩnh cửu luôn. Ngày giờ nầy các nước ngoại quốc kia nói nhà Nam ta bảo thủ cổ tục ấy, hỏi có ai làm đặng vậy chưa? Nếu có được thì một phần ít thôi, mà cũng không có nữa. Tại sao? Tại tiêm nhiểm văn hóa Âu Châu rồi đem của quý liệng đi hốt của bỏ đem vào, tinh thần đã thành ra bạc nhược, thô bỉ, chạy theo thuyết duy vật của văn minh vật chất, quên hẳn khuôn khổ Tổ nghiệp ta để lại rất đẹp đẽ vô cùng, thâu thập những vật không đáng giá,


One day, one ceremony was organized in Genealogy house for Mr. Cao Tằng. The genealogy regulation was that if whoever was absent at the sacrifice time, would lose the cult-portion of entail in that year. The strict punishment is very light but model. Therefore, whoever was punished would develop and head up, cry stealthily. Thus, everybody had to be present. Bần Đạo/I felt curious due to hearsay to go there. In my genealogy, it is different. Mr. Kế Hiền Kỷ still followed Confucianism. At that time, Bần Đạo/I felt surprised to see superior and inferior descendants taking one sacrifice. They went noisily. The ceremony started about 7pm, they invited the Patriarch. They carried him in bustle. Thirty-forty people scrambled to carry. Other people followed behind sedan. When coming the genealogy house, they had a welcoming ceremony. Bần Đạo/I think that a King is not compared. In the middle of temple, the descendants took a dress of great grandfather to wear for him, to wear a turban and gave him a stick. Bần Đạo/I think that is a King, a Lord of family.

 If seeing how he controlled genealogy strictly, we will admire him more because formerly there has not been any descendant to sue in village. The family’s rule is very precious, perfect and strict lasting five or six generations in that way. In spite of paternal side or maternal side, they could maintain family continuity. In that Genealogy, there was a branch, which did not miss any one but it was still permanent. At this time, those foreign nations say that our Vietnam preserves old custom. Who can do as us? If they can do, there are not numerous but there is not any nation. Why isn’t there? Because they contract the Europe culture, they then cast precious object to gather waste objects. The spirit becomes feeble, coarse because of following the materialism of material civilization to ignore Ancestor’s perfection. They collect invaluable objects


 làm xáo trộn nền phong hóa tận thiện tận mỹ. Hỏi thử ngày giờ gần đây ta thấy cái hại trong nước là tại làm sao chăng? Cả đạo nhơn luân điên đảo, biểu sao không trộm cướp loạn lạc, giặc giã tứ tung cho được!

Nền đạo nhơn luân có đủ năng lực bảo trọng tương lai quốc vận lại đem bỏ đi, lấy cái hoàn thuốc độc của thiên hạ đưa cho, đã thiệt thòi mà cũng còn rán trướng cổ lên mà nuốt, nuốt cho chết.

Quyền hạn của chúng ta, ngày nào chưa bảo thủ cho toàn dân tộc được thì đừng mong gì vĩnh cửu. Trái lại cần phải tô điểm Nam phong do tinh thần Tổ phụ ta để lại làm căn bản mới đủ sức mạnh, đủ cường liệt đứng đợt với toàn cầu vạn quốc. Bằng chẳng vậy thì đừng mong sớm hưởng, còn xa vời lắm.


to make a disorder for extremely perfect culture. Why do we see the damage in nation in recent time? The human moral becomes reverse not to avoid steal, robbery, fight, war everywhere.

 We cast the basic of human moral with ability to preserve the nation’s future destiny in order to a poison remedy given by other one. We get a disadvantage but we try to raise neck to swallow it to receive a death.

 When our power can not preserve all our races, do not wish a eternality. In contrary, we need to beauty the Vietnam’s manner due to our Ancestor’s spirit handed as a basic so that we can have might and power against global nations. If it is impossible, do not wish to enjoy soon. It is still remote. 


25- PHONG HÓA VIỆT NAM ĐỐI VỚI CÁC CHỦNG TỘC KHÁC. (t.t.)

 Tại Ðền Thánh, thời Tý mồng 1 tháng 6 năm Mậu Tý (dl. 07-07-1948)

 

Chúng ta hôm nay tiếp tục khảo cứu nền phong hóa của nước nhà ta đối với các dân tộc toàn thiên hạ.

Bần Ðạo đã giảng về chủ quyền thứ ba của xã hội chúng ta, gọi là quyền giáo sư thứ ba theo Ðạo Nho mà vị chủ quyền về đạo nhơn luân hay là chủ quyền về gia đình ấy tức là ông cha. Bần Ðạo đã giảng về đạo và quyền của người rồi, bây giờ tiếp giảng về ông chủ quyền thứ nhì của xã hội.(*)

Ông chủ quyền thứ nhì mà cũng là giáo sư văn minh Nho Giáo là ông Chủ của Hương đảng. Bần Ðạo đã nói chức Ðại Hương Cả hay Kế Hiền là mới bày đặt sau này, chớ Nho Giáo chỉ định tới Hương Chủ là hết. Ta thấy rằng vị đó cầm quyền hương thôn, mà thật ra người cũng là chủ quyền của xã hội. Ta để tâm nghiên cứu coi cái phong hóa của đệ nhị chủ quyền nắm đó ra thế nào? Bần Ðạo xin nói trước rằng nó tốt đẹp không gì bì đặng, hại thay! Ngày giờ này vì quốc dân xu hướng theo văn minh tân thời mà muốn phế bỏ hủy hoại và cũng do bởi cớ mà Ðức Thanh Sơn để câu thi tự hào rằng:

"Văn hiến bốn ngàn năm có sẵn,
Chi cần dị chủng đến dâng công?"

Nền văn hóa đạt được trải qua bốn ngàn (4.000) năm, không cần ai dâng công tạo văn hiến khác.

Ðạo của vị chủ Hương đảng là coi sóc sự sanh hoạt của dân chúng trong thôn hương, chẳng những nắm chủ quyền sự sanh hoạt mà còn nắm chủ quyền sự chết sống, cầm vận mạng cả thôn hương trong tay nữa. Ðạo của người là Ðạo thường, lo phụng thờ tôn miếu của triều đình. Các đình làng đương nhiên


25. VIETNAM’S MANNER OVER OTHER RACES

(continued)

At Holy See, Mouse time, 1st June Mậu Tý year [07 July 1948]

 Today, we continue to study our manner over other races on this earth.

 Bần Đạo/I explained the third power of our society, called Bishop power due to Confucianism that the power of human ethic or family power is father. Bần Đạo/I explained morality and power of people already. Now, I continue to explain the second power of society.

 The master of second power as Confucianism civilization Bishop is the master of Village. Bần Đạo/I explained Great Headman and Kế Hiền [?] was set up in recent time, the Confucianism appointed the Village Headman as a final position. We may see that he holds village power but he actually holds society sovereignty. We examine how the manner of second power is. Bần Đạo/I wish to say that it is so good. How harmful! As the nation wants to trend to modern civilization, they want to cast it. Consequently, Đức Thanh Sơn a sentence of poem proudly:

                   “Culture in forty years is ready,

            Unnecessary to make merit to create other one”

                  [Văn hiến bốn ngàn năm có sẵn,

                  chi cần dị chủng đến dâng công]

The obligation of Village headman is to care for people’s activities in village. He does not also care for people’s activities but also holds life-death and destiny of village. His obligation is usually to worship court temples. The village temples obviously belong to meritorious official temples


 là Công thần miếu, thờ những vị Công thần bất kỳ nơi nào trong thôn quê đã xuất hiện những vị trung quân ái quốc, vị quốc vong xu, tô điểm giang san, binh vực lợi quyền của xã hội; có công vĩ đại với triều đình, đến khi qui liễu được nhà Vua ân tứ phong cho Thần vị. Ðiều hay hơn hết là vị Công thần đạt vị đó, lại được trong bổn thôn sanh quán của người thờ người. Sự khéo léo ta thấy hiển nhiên, vì cớ vị Hương Chủ trong thôn hương cần nhứt tạo hiền tài; nào là lập trường học, bố thí kẻ côi cúc không phương học vấn, nào là nâng đỡ các gia đình hữu học. Khi đạt đặng khoa mục, khỏi làm xâu, bởi gọi hàng khóa sĩ. Bần Ðạo xin nói rằng chưa nước nào đã làm như nước Nam ta, khi xuất sĩ vị Tân khoa về quê gọi là bái tổ vinh qui, lạy tạ mồ mã Tông đường; ngày đó chẳng cần tả, sự vinh hiển vô đối của họ, nên phương pháp ấy giục tâm toàn quốc cố học, học đặng hành.(*)

Hại thay! Trong thôn hương nhiều nhặt nhiệm nên cũng có sự hay mà cũng có sự dở, là kẻ nào bất tài thiếu học, hay có tánh chất hèn kém, không đủ tinh thần tế thế an bang; làm cục bướu của xã hội, nếu kẻ ấy không lập thân danh đặng thì duy có trốn mà đi chớ không dám ở trong làng mình nữa. Vì cớ cả quốc dân nong nả học hành, chẳng phải học để lập thân danh mà thôi chỉ thấy khuôn khổ nghiêm nghị, dìu dắt chủ hướng người quân tử dù tánh đức tiểu nhơn mà ở trong làng cũng phải sửa nết lại.

Vị Hương Chủ có phận sự bảo vệ sinh mạng nên theo đàng cựu thì trích đất quốc gia làm công điền; hồi cựu trào số đất công điền trong các đất đai của làng rất thặng, vì thuở ấy dân chưa có gia nghiệp tư bản. Những đất hoang vu, ông Hương Chủ khai mở thành công điền, toàn thể dân đinh buộc họ duy có làm xâu mà thôi, mà chẳng phải làm xâu như bây giờ, người nào có làm xâu thì số lúa tư sản của mình được
worshipping any meritorious officials in village. They are loyal patriot sacrificing to the state to beauty the country, to uphold society’s interest, who had a great service over court. When he dies, the King nominates for position of Deity. The best thing is that these meritorious officials are worshipped in their nature soil in village. We may see the cleverness naturally that the village headman trains talent men, builds schools, gives alms the orphaned children having no condition in learning, and supports families following up study. When passing competition examination, they can avoid the labor job because they belong to the candidates of examination. Bần Đạo/I want to say that there has been not nay nation, which could do as our Vietnam. After graduation, new graduate goes back village, it is called “make a thanksgiving to ancestor in honor”, to kowtow genealogy’s grave. At that day, it is unnecessary to describe their extreme honor. Consequently, that method hurries national citizens to try to learn for action. How harmful! In village, there are good things but there are bad things that whoever is incapable, unlettered or has bad character not to have enough spirit in pacifying the country and world as an obstacle of society without reputation, will just escape out village. He does not dare to stay at village. For that reason, all national citizens try to learn hard. The learning is not only because of creating their reputation. They also see the strict framework to guide the honorable man’s will. Even people are small-minded, they have to amend their character when staying in village.

The Village headman was responsible for protecting people’s life in village, public field land was extracted from national land. Formerly, common field land among village’s land was surplus because people did not have capital property. The Village Headman reclaimed desolate land to become


hưởng trọn vẹn, người nào không làm sẽ bị trích mấy phần mười số lúa tư bản của mình đó. Số sản xuất những công điền ấy chia làm ba phần: Hai phần ba (2/3) để vào công nho làng, một phần ba (1/3) nạp cho triều chánh của nhà Vua, nên không có lấy thuế bằng tiền bạc. Nhà Vua buổi nọ muốn thưởng công các quan duy có đong lương mà thôi, vị nào cao cấp mấy hộc, trung cấp mấy hộc, hạ cấp mấy hộc; ngoài ra lương ấy nhà Vua có phương pháp kêu là ban thưởng đặc biệt về công nghiệp vĩ đại, ân tứ cho ngựa bốn cặp, sáu cặp hay mười cặp, hay xe đôi chục, năm chục mà thôi, sự khéo léo của quốc gia là giục tâm cho dân cày cấy, ngoài ra sự chăn nuôi súc vật, rồi vì sau nầy việc canh điền nặng nề thì lại bày ra việc thưởng trâu bò thay thế cho đầu ngựa. Ngày xưa làm quan không ăn tiền chỉ lãnh lương nên tiếng tục gọi là "ăn lương" là vậy.

Một phần ba số lương triều chánh thâu vào thì nhà Vua dùng phát lương cho các quan, năm nào đặng mùa dư dã thì làm kho dự trữ, nơi các Hương đảng cũng đều phải vậy. Thảng như rủi năm nào thất bác, dân đói khó, thì lập tức mở kho ấy phát cho dân gọi là chẩn bần, mà đầu tiên đứng ra tế chẩn là ông Hương Chủ, khởi phát ở kho lúa của làng trước, khi nào thiếu mới lấy thêm ở kho quốc gia.

Sự nong nả chẳng phải tìm phương cho dân cày cấy ruộng nương mà thôi, phải khuyến khích chăn nuôi súc vật, khuếch trương các tiểu công nghệ trong làng, thúc giục dân nuôi tầm dệt vải làm tơ lụa, các nghề thợ mộc, thợ rèn và các kỹ nghệ nào hay khéo mà dân sở tại làm đặng, quyền ấy là quyền của ông Chủ Hương đảng, còn Ban Hội Tề, Hương Sư, Hương Hào, v.v... đều là phụ thuộc vào triều chánh của ông Hương Chủ mà thôi.

 


common field land. All village inhabitants only worked for him, which is not same to present labor. If they worked as forced labor, they would receive their bourgeois rice completely. If someone did work, a part of their bourgeois rice would be extracted. The outcome of common field land was divided into three parts: 2/3 belongs to common property, 1/3 paid tribute to King’s court. Consequently, tax was not collected by money. Formerly, if the King wanted to reward mandarins, he just calculated their salary. Quantity of salary units depend on sorts of mandarins. Besides, the King also rewarded via their salary especially due to their great service by four fairs, six pairs or then pairs of horse; twenty or fifty vehicles. The cleverness of nation was to hurry people to do farm work, to breed animals. Later on, the farm work became hard, reward by buffalo and cow was replaced from horse. Formerly, mandarins did not receive money but receive salary. Therefore, that is the reason why familiar word is often used “receive salary”.

 1/3 property collected by court were used to pay salary for mandarins. In one year, if they had a good harvest, the court put in reserve warehouse. In village, they did too. If they had a poor crop, people were had a hungry problem, they immediately opened warehouses to dispense for people, it is called “give alms to the poor” that the first person doing that was the Village Headman. He dispensed in his scale of village. When it was not enough, the national warehouse would be opened. 

They did not only exert to method to hurry people in farming on fields, but also encouraged to breed animals, developed small industry in village, hurried people to raise silkworms, to weave fabric, to produce silk, woodwork, to train smith or to train jobs which people in village could do.


Cái Ðạo của vị Hương Chủ là thờ Công thần, mà là thờ mạng sống của toàn dân trong hương nữa, nên cổ tục ấy lưu truyền đến ngày hôm nay, sống cũng phải lo cho dân, mà chết cũng phải lo cho dân. Vì cớ đồ âm công phải có sẵn. Hồi cựu trào bất kỳ hạng nào, dầu là một vị quan hồi hưu về ở trong làng cũng vậy, hễ khi có một đám tử, người dân của làng đã được định làm nhưng quan, thì bắt khiêng đám cũng phải đi, không ai khỏi đặng.

Lại nữa, chẳng phải lo việc chết thôi, còn phải lập nhà thương, nhà nuôi trẻ em, trường học, cả cái khuôn khổ văn minh hương đảng lưu lại ngày nay là do nơi chủ quyền của Hương Chủ mà ra vậy.

Hồi lúc Bần Ðạo còn nhỏ, nhớ nhứt là khi xay lương và giả lương, hễ lúa đem về kho rồi thì dân làng nhứt là phụ nữ, xúm lại giả cho trắng đặng nạp về triều kêu là nạp lương, tục ấy mới bỏ trong thời gần đây. Mà xay lương thôi thì đô hội, mệt nhọc mà vui vẻ lạ lùng. Không thể nói hết đặng, câu hò, câu hát còn lưu lại trong dân gian ngày hôm nay là do nguyên cội xay lương đó. Xay giả xong, 1/3 nộp cho triều đình, 2/3 để cho hương đảng.

Còn một điều nữa là ở trong làng hễ có người nghèo khổ cơ hàn, thì Hương Chủ dạy toàn dân làng phải bảo vệ, hễ cưới vợ không được thì xúm nhau chung tiền lại giúp, cất nhà không nổi thì xúm nhau tạo nhà cho, khi có bịnh hoạn thì xúm nhau đến thăm viếng và giúp đỡ, tình liên lạc mật thiết như cốt nhục, mà khuôn tuồng đó ngày nay đã mất rồi, vì chưng tư lợi tư kỷ nhiều quá mà làm cho tiêu diệt hết lòng tương ái tương thân trong hương đảng.


That power belongs to Village Headman. The Local Administration section [Ban Hội Tề], Village Headmaster [Hương Sư], Village Big Shot [Hương Hào],…still belonged to the court of Village Headman.

 The Village Headman’s obligation was to worship Meritorious Official and to worship all people’s life in village. Consequently, that old custom has been handing until now. Even we live and die, we have to care people. Therefore, the secret merit was available. When there was a funeral, all sorts of mandarin retired in spite of a mandarin retire in village had to join that funeral. Nobody could be absent.

 Moreover, they did not only have to care funeral, but also built hospital, children house, school. Whole village civilization handed until now is due to the power of Village Headman.

 When Bần Đạo/I was young, the most noteworthy thing was the time of “grind of salary” [refer rice as tribute after grind]. When rice was delivered to warehouse, people in village, foremost woman gathered to bray rice to make them white in order contribute to court. It is called “hand in salary”, which has been removed in recent time. After grind, they enjoyed festival. It was tired but they felt extremely happy. It is impossible to express happiness over songs circulated in common people. The origin is from the “grind of salary”. After grind, 1/3 of rice was paid tribute to court. 2/3 was kept in village.

There was one more thing that if there were the poor in village, the village headman would teach people to have to protect them. If they could have ability to get married, people in village would contribute to help. If they could not build a house, they also supported. When they got sick, they would


Ta thử nghĩ lại, một ông chủ cầm quyền xã hội dường đó, chánh sách còn bằng mấy Cộng sản, mà là Cộng sản tinh thần, nên Quốc gia chúng ta có Cộng sản thúc nhặt tâm lý làm khuôn phong hóa chung sống cùng nhau, không cướp bóc, không tranh quyền đoạt vị. Ở trong làng, quyền làm chủ hương thôn ấy chỉ có truyền biểu mà thôi, dầu trong triều về đó ở mà dân không tín nhiệm thì cũng không có quyền gì buộc dân đem mình lên đặng. Phần nhiều triều chánh sau nầy mới có tham quan ô lại, chớ thời xưa một người làm quan rất sợ điều đó lắm, là vì hễ đã mang danh tham quan rồi thì về làng không ở với ai được, cả làng mạt sát chịu không nổi, cho nên cả cái bí pháp hằng tâm gìn giữ rất nhặt nhiệm, kẻo buổi về già không chịu nổi sự trích điểm của thôn lân, được vinh quang chừng nào thì lại càng giữ gìn tánh đức. Trong làng mà vị nào vì dân, lo cho dân, đủ tánh đức nuôi dạy dân, thương dân như con đỏ thì dân sanh cử lên, chớ không phải bầu cử hốt mớ, rồi đưa kẻ bất tài thất đức lên được, vì trong triều chánh của ông Hương Chủ, ở dưới có Ban Hội Tề, đi từ mức đào luyện từ cấp, rồi mới lên đến Hương Chủ thì đã sáng suốt mực thước lắm rồi.

Ngoài ra nữa, còn một điều là trong hương đảng coi chủ quyền ấy như ông Tòa, đến bây giờ còn chức tước mà quyền không phải vậy. Ông chủ của làng làm Tòa xử, hòa giải dân tình, nên không có tụng cáo ra triều đình bao giờ, hay là trừ các án tiết trọng hệ, như cường đồ, sát mạng, mới thấu đến luật hình triều chánh. Trong làng có điều gì chinh tâm với nhau thì ông chủ của làng xử trước, nếu bất đồng đem nội vụ ra nhà việc, hễ lỗi nhỏ
visit and help under intimate relation as blood relationship. That framework has been lost. As there were self-interest, selfishness, the mutual intimate compassion was removed in village.

Let us think for the owner holding the society power at that time, the policy was same to communist policy but it was the spiritual communist. Consequently, our nation had the communism to bind psychology with a common manner to live together without robbery, fight for power and position. In village, power of master was to admonish people only even mandarin came to village without confidence of village people, they would not have any power to force village people to promote them. In recent dynasties, corrupt officials appeared. Formerly, a mandarin scares corruption very much because if they had a bad reputation of corrupt official, they would stay with any body in village, would not sustain disparagement of people in village. Consequently, they always kept that secret dharma in heart carefully, otherwise they would not sustain the disparagement of village people. The more honorable, they were, the more they had to preserve their character. In village, if whoever cared people with enough virtue to teach people would be nominated. The election was not done with carelessness to recommend talentless people because in the Village Headman’s court, there was a Local Administration section, who was trained in levels to be recommended to the village headman. Therefore, the village headman was very model.

Moreover, in village they considered him as magistrate. Nowadays, that title still maintains but power is not like previous stage. The master of village as a magistrate mediated people’s issues, therefore there was no proceeding sued to court except serious crimes, cruel tyrant, murders were


thì nạp tiền câu tra, tội lớn thì căng nọc đánh giữa dân làng, không đến nỗi chết mà hễ bị đánh rồi thì về nhà còn có nước trốn đi nơi khác, hoặc đóng cửa đi đâu đi lén lút khổ não lắm vì bị gièm pha nhạo báng xấu hổ chịu không nổi. Còn nói về phụ nữ nhứt là gia đình nào con hát bè, hát bộ, thì có dọn mà đi luôn. Ðến nghiêm luật gái chửa hoang, đẻ lạnh thì cha ông, con cháu, đều bị đòi ra giữa làng hết thảy. Thứ vợ hổn với chồng, chồng hiếp vợ, con bất hiếu, em vô lễ với anh cũng vậy, đặng giữ nghiêm phong hóa xã hội do khởi đoan từ hương đảng ra quốc gia xã hội.

Triều đình cốt yếu làm đầu đặng nắm giềng mối, chớ thật ra cầm quyền xã hội là trong hương đảng, mà quyền trong hương đảng là của Ðệ Nhị chủ quyền, tức là quyền ông Hương Chủ đó vậy.


submitted to court law only. If there was injustice, the village master would judge firstly. If they did not agree, the matter would be submitted to matter house. If it was a light sin, he just paid the penalty. If it was a heavy sin, they fixed piles to beat him. When he was beat, he would only have one way of escaping away because of being ashamed. They could close door to go somewhere stealthily, miserably because he could not sustain disparagement and ridicule. For womankind, the family having children in singing in parts would move to other place. For strict rule over pregnant girl into trouble, parents would be called by village. For insolent wife over husband, husband victimizing wife, impiety children, disrespectful young brothers over brother, they would be called by village too to conserve the society manner strictly. This comes from the level of village to society nation.

The court as a head organ is to govern nation, the head of society actually belongs to village. The village power is the second power belonging to the village headman.

 


26- PHƯƠNG PHÁP TỔ CHỨC TRONG HƯƠNG THÔN VIỆT NAM.

 

Tại Ðền Thánh, thời Tý mồng 5 tháng 6 năm Mậu Tý (dl. 11-07-1948)

            Kỳ trước, Bần Ðạo đã giảng về đạo của vị chủ quyền xã hội chúng ta là ông chủ, nay tiếp thuyết về phương pháp tổ chức xã hội ta trong hương thôn là thế nào và ai cầm quyền ấy.

Ta đã thấy Nho Ðạo ta lấy gia đình làm căn bản, bước từ tiểu gia đình là gia tộc lên đại gia đình là quốc gia, lại thấy sự khéo léo trong gia đình là phương pháp thực hành. Các phần tử trong gia tộc hiệp lại thành Tông đường, một gia tộc nào đủ nhơn nghĩa đạo đức thì Tông đường đó, để mắt nong nả cho có đủ phương pháp thi thố cả sở năng của mình, bởi chỉ trông cậy nơi mình làm cho gia đình đứng đợt được với thiên hạ một cách vinh diệu, mà hễ Tông đường được vinh diệu, tức nhiên người đại diện cho Tông đường ấy khi ra thay mặt cho Tông đường, đã đào luyện trí thức tinh thần, sở năng, sở kiến, đặng thay thế Tông đường cho xứng đáng trước luật quan phép nước. Trong hoàn cảnh kiến thiết xã hội là vậy. Làm đầu Tông đường được, tức nhiên trong hương đảng đã để dành địa vị cho danh thể cao trọng ấy rồi, thanh niên thì vào hàng thành đinh, niên kỷ cao trưởng thì vào hàng kỳ lão, lãnh kiến thiết hương đảng, không bỏ một ai. Tuy vậy, Ban Hội Tề có đông đảo mặc dầu, nhưng Bần Ðạo đã nói rằng Hội Tề bất quá là triều chính của Ðệ Nhị chủ quyền là ông Hương Chủ trong hương đảng vậy thôi.

Ấy vậy, trong hương thôn có mặt nào đứng đợt làm đầu hương thôn, mặt ấy không lẽ triều chính không biết đặng, nên danh nghĩa trong hương đảng liên quan mật thiết với triều đình, mà hễ có liên quan tức nhiên là địa vị triều đình sẽ dành để cho người cầm quyền hương đảng đó vậy.


26. SOCIETY ORGANIZATION METHOD IN

VIETNAM’S VILLAGE

At Holy See, Mouse time, 5th June Mậu Tý [11 July 1948]

 

Last time, Bần Đạo/I explained the village headman’s power as a master in our society. Today, I continue to explain how society organization method in our Vietnam village is, and who holds that power. We see that the Confucianism uses family as basic developing from family as genealogy to big family as nation, we also see the skillfulness of family on execution method. Members in family united became a genealogy. If one family had enough charity, morality and justice, that genealogy would hurry in methods to show their ability because they only wished that they could provoke family to exist with other ones honorably. When the genealogy was honorable, the representative of that genealogy was trained about intelligence, spirit, ability and knowledge in order to represent that genealogy worthily in front of national law. That is the situation of society construction. As being a genealogy head, he had an honorable position in village already. The youths were successful, elderly became old man undertaking the construction role of village. Everyone also had role in village. However, even the Local Administration Section [Ban hội tề] were crowed, Bần Đạo/I  told that it was just a court belonging to the second power with a Village Headman only.

Actually, the court always knew all special aspects in village, therefore the village reputation related to the court


Tổ chức xã hội chúng ta đi từ tiểu gia đình lên đại gia đình là quốc gia, vì cớ nên Tiên Nho chúng ta, dầu cho Ðệ Tam quyền là ông Cha trong gia đình, mà có tội đem ra giữa triều chánh buộc tội là trị đạo bất nghiêm, còn Ðệ Nhị chủ quyền lại là trị dân không nghiêm cũng gọi là trị đạo bất nghiêm. Hình phạt nặng nề sẽ định án cho hai chủ quyền Ðệ Nhị và Ðệ Tam đó không phương chối cãi.

Cái đạo, nói tiếng đạo, mà người cầm quyền trị đạo phải thật hành được đạo, đã không dễ, thì cầm quyền trị đạo lại càng không dễ nữa. Phải làm thế nào thi thố cho dân sự trong bổn thôn thấy tâm Thánh của mình là thay thế Ðức Khổng Phu Tử làm cha mẹ dân, mà chẳng vậy thôi, còn cầm quyền làm thầy trong bổn thôn nữa mà chớ.

Tổ chức xã hội quốc gia chúng ta không mắc mỏ mà thật sự thì khó đáo để. Thuở mà nòi giống nầy còn kêu cha là bố và mẹ là cái, kẻ nào đạt được vị Bố Cái hương đảng, tức là cha mẹ của hương đảng, ấy là lời ban thưởng, tặng khen lớn lao lắm vậy, tức nhiên Ðệ Nhị chủ quyền là quyền của vị Bố Cái hương đảng là vinh diệu hơn hết.

Ấy vậy, Ðệ Nhị chủ quyền làm cha, làm thầy hương thôn, ta suy xét tưởng tượng xem phận sự ấy trọng yếu như thế nào? Coi dân như con đỏ, làng như cha mẹ dân thay thế cho triều đình, mà muốn nên phận cha mẹ dân thì vị chủ quyền đó không tư tâm, tư kỷ, hễ tư tâm tư kỷ tức bốc lột dân, trộm cướp của dân, hiếp bức dân. Ta thấy phương pháp đương nhiên, hiện giờ còn giữ khuôn khổ ấy, chỉ hại một điều là hương đảng đương nhiên xu hướng tân thời đã hết làm cha mẹ dân, dở thói tham quan ô lại, làm cục bướu làm mụt ghẻ tâm lý của dân. Vì cớ nên giá trị của Ðệ Nhị chủ quyền không còn năng lực nữa, mà nếu không còn năng lực tức là hết cầm quyền chuyển tâm
closely. If there was the close relation, position of court would be for holder in village.

Our society organization developed from small family to big family as nation. Therefore, due to our Ancestor’s Confucianism, even the third power as the father of family had a crime, he had to be accused in front of court with a crime “not to fulfill obligation strictly”. The second power as overpowering people was also accused with a crime “not to fulfill obligation strictly”. The serious punishment was for first power and second power without way for denying.

For duty mentioned, the governor had to have ability to execute well. It was not easy. They had to do how to show their holy heart to local people in village in order to represent the Confucius as people’s parents. It was not at all, they had to hold the power of master in village too.

Our national society organization was not very complicated but in order to execute was very difficult. In previous time of that race called father as male, called mother as female, whoever obtained the “parents” in village would be the village parents. It was the praise for very worthy merit. Surely, the second power as the power of village parents was the most honorable.

Actually, for second power as being parents or master of village, we should consider how significant that obligation is. They considered people as newly-born children. The village headman as parents represented the court but they wanted their obligation of parents of people to be good, that master could not be selfish, egoistic. If being selfish and egoistic, it meant to exploit people, to steal and rob people’s property. We still see that method with framework existing now but it is very harm that village headman obviously trends to modern not to be


lý được, biểu thế nào ngăn cản được dân xu hướng theo văn minh mới, mà nhứt là nòi giống Việt Nam nầy hay nghinh tân yểm cựu lắm. Nếu không đủ biệt tài cầm cái khối báu do Chí Tôn để lại mà trau giồi làm cho có giá trị cứ do theo điều mới mẻ ấy thì chỉ có làm cha làm chủ bướng vậy thôi, nên cần phải biết sửa đương lại thì xã hội này sẽ đứng đầu hơn hết. Tại mình làm chủ mà không biết của báu, khinh miệt nên thiên hạ mới khinh miệt nó. Ấy vậy đương thời bây giờ thiên hạ không còn làm cha mẹ, bố cái hương đảng nữa, nên cái vinh diệu của Tiên Nho ta lưu lại đã bị bại hoại thành hình tướng dị hợm lắm rồi.

Vị chủ quyền hương đảng của nhà Nho ta, tuy là tư tưởng tinh thần rất đơn sơ, nhưng nói ít mà làm nhiều, nên vị Hương Chủ hồi cựu trào lãnh làm chủ hương đảng thì triều đình phái một vị quan đến phong quyền cho và thường nói: "Triều chánh cầu xin một điều là vị Hương Chủ làm sao cho xứng đáng phận sự cha mẹ của dân".

Trước ta đã thấy quyền làm cha mẹ trong gia đình khó khăn thế nào rồi, thì vị Hương Chủ lên làm cha mẹ dân trong một làng, lời xưa thường gọi là bá tánh là vì bởi nhiều Tông đường hiệp lại mới thành một làng. Nên việc làm cha mẹ dân trong một làng không phải dễ, dân đói phải lo, dân rách phải lo, dân khổ phải lo, một tên dân đau khổ thì ông chủ quyền phải ở bên mình như cha ở bên mình con vậy, cha nâng đỡ danh thể làm cho con nên thế nào, thì ông chủ quyền của hương thôn cũng phải làm nên cho dân thế ấy. Nghĩa là tâm lý của ông cha cầm quyền gia đình trị con thế nào, thì ông chủ cầm quyền hương lân trị dân cũng như cha trị con vậy.

Nếu từ trước đến giờ còn giữ được khuôn khổ tổ chức của tổ phụ để lại, thì Bần Ðạo tưởng chẳng hề thấy sự tồi phong đương nhiên, và cầm chắc sự thống khổ loạn lạc chẳng hề có đặng. Ngày hôm nay, phong hóa quốc gia xã hội ta


parents of people, to be corrupt official as a bad knob for people’s psychology. Consequently, the value of second power has not contained competence any more but if the competence has not existed any more, it is impossible to hold power of psychology not to avoid people directing to new civilization. Especially, Vietnam race normally supports newness but refuses ancientness. If having an enough special talent to keep the precious object handed by Supreme Being to cultivate and make it valuable not to follow up newness, we will be parents in title only. Therefore, we need to amend this society to be at the head. It is because we are master but we do not see precious object and scorn people, people scorn against us. Actually, in this age, people are not parents or male and female of village. For this, the honor handed by our Confucianist becomes corrupted in strange conformation.

For the village governor due to our Confucianism, although spiritual thought was very simple, their speech was little but their actions were numerous. Consequently, when the village headman assumed his position, the court appointed one mandarin coming to ordain him and he normally said: “The court implore one thing that you [village headman] should do how to be worthy in parents of people”.

 We may see the difficulty of power of precious parents. Thus, the Village Headman as parents of population in village had to face many difficulties. The ancient people often used the population because many families united became a village. Consequently, parent obligation in a village was not easy. Population was hungry, miserable, the village headman had to care them. One inhabitant was miserable, the master had to stay at that people as his parents staying their children. How parents supported their children, the master had to do same things for his population. It means that how psychology of


không còn nguyên hình tướng nữa, đã thay đổi ra thô tục gớm ghiếc quá chừng.

Ðức Lý Giáo Tông lập Bàn Trị Sự, Ngài lập chức Chánh Trị Sự và Phó Trị Sự, rồi Ngài lại biểu Bần Ðạo lập chức Thông Sự. Ngài nói Phó Trị Sự là Giáo Tông em, mà nơi làng có Giáo Tông em thì tức nhiên phải có Hộ Pháp em là Thông Sự nữa chớ. Nếu sự tổ chức hương lân chưa phải cần yếu thì Ðức Lý đã không làm như vậy. Ngài đặt chức Chánh Trị Sự tức là ông Chủ, Ðệ Nhị quyền trong thôn lân về phần Ðạo, hỏi vậy mơ vọng của Ðức Lý để Chánh Trị Sự làm gì? Ðức Lý có ý đem qui cũ Ðạo vào Ðệ Nhị chủ quyền, đặng phục hồi lại y như trước. Ngài quyết định hơn nữa là để vị Chức Sắc ấy nắm quyền Hội Thánh tức là vào Thánh Thể của Ðức Chí Tôn, nghĩa là dự định đặng lên Lễ Sanh, rồi lên Giáo Hữu, tức là vào hàng Thánh Thể đó vậy. Muốn chỉnh đốn xã hội lại, nên luôn dịp để một khuôn khổ trị Ðạo cho dân sanh tỉnh giác, biết vật báu ấy mà gìn giữ, tô điểm, làm cho xã hội thôn lân thêm xinh lịch. Ý muốn là vậy, mà thử hỏi Bàn Trị Sự toàn thể quốc gia ta ngày kia có đủ năng lực và đủ tinh thần đạo đức để chỉnh đốn xã hội ta trong hương thôn, lần lần sửa lại theo tổ chức tối cổ của quốc gia xã hội ta trước được không?

Bần Ðạo dám chắc rằng Ðạo Cao Ðài làm đặng, và nhờ bàn tay của toàn thể quốc dân Việt Nam ta đó. Việc làm bất luận lâu hay mau, miễn đạt được thì thôi, Bần Ðạo sợ e một điều là đầu óc hình thể ta thấy trước mắt, thay vì chỉnh đốn đi ngược trở lại khuôn cũ, rồi lại còn xu hướng theo tổ chức xã hội, làm diệt vong phong hóa; thay vì cứu sống lại cái gia tài, lại làm tiêu cả sự tốt đẹp thọ hưởng đã bốn ngàn (4.000) năm nay còn noi lại. Bần Ðạo mơ ước một điều là toàn con cái của Ðức Chí Tôn trong hương thôn tức là Bàn Trị Sự, biết phận sự trọng yếu của mình để đủ tinh thần làm vừa theo Thánh ý của parents running their family and governing their children were, the master as governor in village would do as parents controlling their children.

 Formerly, if we have kept organization framework handed by our ancestor, Bần Đạo/I believe surely that it would not have become bad in depraved custom and the trouble misery would not have appeared. Nowadays, our national manner of society has not existed with an integral conformation but it has became very crude and loathsome.

 The Đức Lý Giáo Tông [His Holiness Lý Giáo Tông/Ly-Tai-Pei/ Spiritual Pope] founded Bàn Trị Sự [Administrative Section] with Chánh Trị Sự [Chief of Village Administration] and Phó Trị Sự [Deputy Village Administrator], he then asked Bần Đạo to found the Thông Sự position [Village Lawyer]. He said: “Phó Trị Sự/Deputy Village Administrator is Giáo Tông Em [Miniature Pope]. In village, when there is Inferior Pope, it requires Hộ Pháp Em [Miniature Dharma Protector] as Thông Sự/Village Lawyer”. If the village organization has not been necessary yet, He would not have done so. He appointed the position of Chánh Trị Sự [Chief of Village Administration] as Master in Second Power in village for Religious aspect. We wonder what He wished from Chief of Village Administration. Đức Lý wanted to the Religious standard for Second Power to restore previous manner. He decided on him much to let Sub-dignitary hold Sacerdotal Council. It means that He belongs to Supreme Being’s Holy Body by nomination of Student Priest [Lễ Sanh] promoted into Priest [Giáo Hữu]. We need to amend the society, by that way we set framework up for Religious politics so that human beings can awake, can it as a treasure to keep continuously, to beauty to make society, village perfect. That is our wish. Will the national Administrative Section have


của Ðức Lý Giáo Tông và Ðức Chí Tôn. Bần Ðạo mong mỏi cả thảy đem cái quý của Tổ phụ chúng ta lưu lại chỉnh đốn cho đẹp cho xinh đủ oai quyền năng lực, đặng ngày kia đem cho toàn các sắc dân khác đồ theo. Ðương buổi này thiên hạ đương thống khổ tâm hồn, nếu họ thấy chánh sách của ta đạt được, họ sẽ lấy và đồ theo mà lấy trong tay Cao Ðài họ không thẹn mặt.

Cả thảy nam nữ nhớ lời căn dặn, đặng khi thái bình trở lại, lo chỉnh đốn Bàn Trị Sự trong hương thôn, để làm nền móng tổ chức quốc gia ta sống lại đẹp đẽ mỹ mãn và cường liệt, mà quốc gia ta có đẹp đẽ mỹ mãn cường liệt thì nhờ nơi hương đảng tạo ra; nếu mấy người tạo ra thô bỉ thì sự kiến thiết cũng thô bỉ, hễ mấy người tạo ra đẹp đẽ thì sự kiến thiết đẹp đẽ, mạnh mẽ vì bởi khởi đầu đào tạo bằng hột giống mạnh, thì cây lên mạnh, bằng hột giống yếu thì cây sẽ lên yếu.


enough ability and spiritual moral to amend our society in village similar to our ancient national society?

Bần Đạo/I dare to make sure that the Caodaism will be able to do by Vietnamese’s hands. Regardless of achievement obtained soon or late, as long as we can reach it. Bần Đạo/I am afraid of our mind and conformation in front of our sight, instead of amending, we execute against the old framework and trend to society organization to perish the manner. Instead of restoring heritage, we destroy beauty handed for four thousand years. Bần Đạo/I wish one thing that all Supreme Being’s children in village as Administrative Section acknowledge the significant obligation with enough spirit to meet the holy will of Đức Lý Giáo Tông [Spiritual Pope] and Supreme Being. Bần Đạo/I wish that all of you amend the treasure handed by our ancestor how to be beauty with a powerful ability so that one day other races imitate it. At this time, people are miserable for spirit. If they see our achievement, they will take it to imitate it but they take it from Caodaism without being ashamed.

All male and female remember my advice so that peace comes, the Administrative Section in village will be amended to let the foundation of national society relive beautifully and perfectly and powerfully. If our nation may be beautiful, perfect and powerful, it replies on village’s action. If creator is coarse, the construction will be also coarse. If creator is beautiful, the construction will be also beautiful because we start by a strong seed, the tree will grow up strongly. The tree will grow up weakly if it is started by a weak seed.


27- ĐỆ NHỨT CHỦ QUYỀN CỦA XÃ HỘI VIỆT NAM

 Tại Ðền Thánh, thời Tý mồng 9 tháng 6 năm Mậu Tý (dl. 15-07-1948)

 

Ðêm nay Bần Ðạo giảng tiếp về đệ nhứt chủ quyền của xã hội chúng ta. Bần Ðạo đã giảng kỳ rồi về đệ nhị chủ quyền tức là chủ quyền hương đảng, và đã giải rõ ràng cái phương pháp kiến thiết từ thử là lấy gia đình làm căn bản. Tiểu gia đình là trong một nhà liên quan với cả Tông đường gọi là họ, là tánh, trung gia đình tức là tổ chức trong hương đảng của Ðệ Nhị chủ quyền, tới Ðệ Nhứt chủ quyền làm đầu một Ðại gia đình là một nước.

Ta đã tự hiểu Thánh ý của Ðức Chí Tôn sanh ra nòi giống chúng ta, và đã tạo cả tinh thần của nòi giống chúng ta, không biết chừng dìu dắt tinh thần ấy để lập chánh kiến quốc gia, là lấy gia đình làm căn bổn. Ta thấy rõ ràng Chí Tôn muốn cho cả nhơn loại chung hiệp cùng nhau làm một đại gia đình toàn cầu thế giái sau nầy vậy, nếu Ngài định trước cho một quốc dân của Ngài đến lấy tinh thần đạo đức làm căn bổn cho cả tinh thần đạo đức toàn nhơn loại, lấy cả quyền năng lập quốc cho nước Việt Nam, đặng làm khuôn mẫu chuẩn đích tương lai lập chánh trị toàn cầu thiên hạ mà chớ. Nếu không tự tôn, ta cũng nhận thấy rằng điều tưởng tượng ấy không lầm, bởi dầu muốn hay không, quyền năng vô hình cũng xô đuổi dục tấn các dân tộc vạn quốc phải đi đến sự chung hiệp vào đại gia đình của toàn nhơn loại mà thôi.

Ấy vậy, Bần Ðạo thuyết Ðệ Nhứt chủ quyền do Tổ phụ chúng ta tổ chức và lưu lại trong văn hiến tức là nhà vua. Ðệ Nhứt quyền là giáo sư, là ông cha của cả nước. Không lạ gì, chúng ta cũng thấy như ông cha trong tiểu gia đình kia vậy.

27. FIRST SOVEREIGNTY OF VIETNAM SOCIETY

At Holy See, Mouse time, 9th June Mậu Tý [15th July 1948]

Tonight, Bần Đạo/I continue to explain the second sovereignty of our society. Last time, Bần Đạo/I explained the second sovereignty as village sovereignty and explained clearly the construction method that we base on family as a basic. The small family is a home related to whole genealogy as a family. The medium family is an organization in village of second sovereignty related to the first sovereignty in great family as a nation.

We understand ourselves that the Supreme Being’s Holy will creates our race, creates our race’s spirit in order to instruct that spirit in founding a perfect nation by using family as basic. We may see thoroughly that the Supreme Being wants humankind to unite together to create a great global family later. If He determined one national race in advance to take the spiritual morality as basic for whole humankind’s spiritual morality, He would use to set Vietnam up as a standard model for future global politics construction. If we are not conceited, we will still acknowledge that the image is not wrong because the invisible power willy-nilly will push global races to evolve in mutual union in a great family of whole humankind.

Actually, Bần Đạo/I explain First sovereignty handed by our Ancestor in four thousand years of civilization. The First sovereignty belongs to king. The First sovereignty belongs to teacher as a father of nation. It is not strange because we also see one father like the one in small family. The Confucius said: “The principle used to treat people is not different form the principle used for family”. That is His


Ðức Khổng Phu Tử nói: "Ðạo trị dân không khác đạo trị gia đình" ấy đạo của Ngài vậy. Chúng ta thấy trước khi lên cầm quyền vì một sơn hà xã tắc, một nhà đương quyền tại vị, hay đã thoái vị cũng vậy, các vì Vương Ðế thường có nói nơi cửa miệng hoặc di chúc lại, bao giờ cũng mơ ước cho có người kế vị xứng đáng làm cha mẹ của nhơn dân bá tánh, văn hiến của ta tuy đơn sơ mà thâm thúy lắm là nói ít mà làm nhiều, và sự khó khăn trọng yếu chẳng thể tưởng tượng được.

Bần Ðạo nhắc lại một lần nữa là buổi nòi giống An Nam ta đây còn kêu cha là Bố, mẹ là Cái, mà vị Ðế Vương nào lên cầm quyền được dân tặng là Bố Cái, như Bố Cái Ðại Vương, thì sự vinh hiển của triều chánh đó không luận đặng, mà sự vinh hiển của Ðế Vương đó cũng chẳng tả được đối với lòng dân. Nói ít làm nhiều. Văn hiến của ta do văn hiến của Tàu châm chế sửa chữa lại, lấy của người làm của mình. Lấy căn bản chánh gốc của người ta mà làm của cải riêng của mình với tư cách đặc biệt, tưởng không nước nào khéo léo hơn nước Việt Nam ta vậy.

Ta thấy lời một vị Ðế Vương để lại cho con lên truyền kế cho mình như Hớn Chiêu Liệt để lại Hậu Chúa, có câu căn dặn rằng: Nếu nhà cầm quyền nào mực thước trị dân, biết tùng theo thì thiên hạ thái bình, quốc thới dân an, Hớn Chiêu Liệt sắc Hậu Chúa viết: "Vật dĩ thiện tiểu nhi bất vi, vật dĩ ác tiểu nhi vi chi" (nghĩa là ông Hớn Chiêu Liệt căn dặn con truyền kế rằng: Ðừng thấy lành nhỏ gọi nhỏ mà không làm, đừng thấy ác nhỏ gọi nhỏ mà làm). Vì Ðế Vương biết rằng trong tay cầm sanh mạng quốc gia, trị cả bá tánh để lại cho con một di ngôn bất hủ. Nếu cả các Ðế Vương trên mặt địa cầu nầy, cầm sanh mạng quốc gia biết lấy câu ấy làm "trấn tâm chi bửu" cho mình, Bần Ðạo tưởng chắc, nếu thi hành cho đúng thì cả quốc dân đó hạnh phúc vô cùng.

principle. We can see that before governing a state, the present or abdicated Lord often said or had a statement: wish to have a worthy successor as parents of people. Our civilization is even simple, it is very subtle and profound with many actions containing few words that we can not presume its difficulty and importance.

 Bần Đạo/I remind one more time that at the time of that our Vietnam race called father as Dad [Male], called mother as Mum [Female]. Whoever governed and praised “Bố Cái” [Dad and Mum/Parents/ Great King] by people such as “Bố Cái Đại Vương” (布蓋大王) would have great honor from people’s heart and that court would be extremely honorable without comment. They executed much with few words. Our civilization is the China’s civilization amended. We took theirs to change into ours. We took their genuine civilization to change it into our genuine civilization with a special particularity that there has not been any country, which can be cleverer than Vietnam.

We see the King’s teaching handed over his successor such as Hớn Chiêu Liệt instructing Heir to the Throne: “If authority governs people in exemplary, people will have the peace in prosperous state with secure people”. Hớn Chiêu Liệt conferred the Next Heir with speech: “Do in spite of diminutive good, do not do in spite of diminutive bad”. The Lord knew that He was holding his national destiny and gave an immortal last word. If all Lords on the earth holding the national destiny know to use the sentence “meditate by treasure” for them. Bần Đạo/I think that of executing accordingly, the national people will enjoy the joy very much.

 Our ancestor wishes our nation, our people to receive the King’s love of people how to be model, truthful as a


Nhà Vua cốt yếu coi bá tánh như con đỏ, coi nước nhà như đại gia đình, giữ đạo nhơn luân làm trọng hệ, đã có quyền sanh sát, mà nếu quyền ấy không chuẩn thằng, biểu sao dân trong nước không thống khổ. Khi sự thống khổ ấy dân chịu đựng nổi chẳng nói chi, thảng như quá sức không chịu nổi được nữa, sanh loạn lên thì triều chánh và cả nước nhà phải nghiêng đổ.

Sự kiến thiết quốc gia lấy gia đình làm gốc, ta không thể chối rằng không biết gia đình ấy hay là từ bỏ đạo nhơn luân, duy có theo lối vô thần thì mới chối đạo nhơn luân đặng, nếu không chối đạo nhơn luân, tức không chối đạo gia đình, mà không chối gia đình thì cũng không hề chối tương lai vận mạng của tổ quốc mình được. Ấy vậy căn bản của phong hóa Việt Nam ta do nơi đạo nhơn luân, nơi gia đình, dầu ai thuyết minh phong hóa như thế nào đi nữa nguyên căn tinh túy cũng vẫn do nơi gia đình mà thôi; cho nên gia đình, phân làm ba hạng: Hạ, trung và thượng gia đình; thượng gia đình là Quốc gia, trung gia đình là Hương đảng, hạ gia đình là Tông đường, không có chi là lạ, là khó, nhưng căn nguyên ấy ta không sửa đổi đặng bởi ba bực hạ, trung, thượng của cơ tấn hóa thế nào thì gia đình cũng thế ấy. Cả Càn Khôn có Thượng giái, Trung giái, Hạ giái, mặt luật thiên nhiên của sự tiến hóa trật tự ấy không thể tiêu hủy đặng.


father’s things giving to his children. If the King treats people as father treats his children with the love obviously used as power, with justice used as exemplary, there will not have other nation on this earth, which has a better joy. We may see the munity and chaos of nation due to the authority holder, who decides the destiny for nation and people. They just themselves, never care people. We often hear: “Mankind is family” because King lived with people as father over his children, loved people as his beloved children. However, how harmful! they treat people as slave for purpose of property. Instead of considering people as children and family, they consider people as slaves, as their legacy. It means that they have misunderstood framework determined and handed by our ancestor of Confucianism.

 The organization is very skillful. King does not avoid family framework. It is not mentioned for throne succeeded by gentleman. When King handed over their thrones to their children, their family was always next them because they had to protect their family firstly. Their family was the First family in nation. We could see that from the time of that these nations constructed without Confucianism influence, they became declined. Why was it? It was because family control was not strict. The most damaged thing was due to the disorder in imperial court within royal family. It was evident without denying.  Kings were not immoral, the decline of nation could not avoid. The immorality of First family related closely to the immorality of people.

 King should essentially consider people as his beloved children, should state as great family, should keep human ethics significantly with enough murder authority in hands. If that authority was not model, people in nation would not avoid suffering. It would be all right if people could sustain


Tổ chức xã hội của chúng ta khéo léo làm sao đâu, Bần Ðạo dám chắc rằng cao thượng hơn hết. Hại thay! Quốc dân ôm của báu trong tay mà không biết quí trọng, liệng rồi chạy theo ăn mót đồ bỏ của thiên hạ, lấy làm của. Ðức Chí Tôn đến đặng thức tỉnh nhơn sanh, nên mới có câu Ngài nói với nhà Vua: "Nam phong thử nhựt biến Nhơn phong" là thêm ý rằng: Tổ phụ chúng bây để lại cho bây một phong hóa, nó sẽ biến thành phong hóa của toàn nhơn loại vậy.

Ngài cho biết rằng chúng ta vốn có của báu, mà của báu ấy thiên hạ đang tìm kiếm đặng sống.


suffering. If they could not sustain any more, chaos happened, the court and nation would become declined. 

 For national construction by using family as basic, we can not deny not to know that family or remove the human morality. Only atheism denies the human morality. If not denying the human morality, it means not to deny the family ethics. In this case, we can not deny our future destiny of nation. Actually, the Vietnam’s manner basic is due to human ethics, due to family. Although how people explain the national manner, the origin is always from family only. Therefore, family is divided into three ranks: Low, medium and upper family. The upper family is the nation, the medium one is Village, the low family is Genealogy. It is not strange and difficult. However, we can not amend that original basic because how three upper, medium and low ranks of evolution are, the confirmations of family are also same in that way. The Universe has Upper World, Medium World, Low World. The natural aspect order of evolution is never discarded.

 Our society organization is very skillful. Bần Đạo/I assert surely that it is noblest. How harmful! the people holding the precious thing do not esteem it, but cast it to eat people’s waste to use as our property. The Supreme Being comes to awake human beings, therefore He said to King: “Vietnam’s manner will become humankind’s manner one day” implying that: “Your ancestor handed over one manner, which will transform into the manner of humankind”.

 He tells that we essentially have treasure, for which humankind is looking to exist.

 


28- Ý NGHĨA VỀ "NHẠC TẤU HUÂN THIÊN".

 Tại Báo Ân Từ, thời Ngọ rằm tháng 4 năm Mậu Tý (dl. 23-05-1948)

 

Có điều mầu nhiệm nên nay Bần Ðạo giảng về Lễ Nhạc để tránh sự thất lễ khi vô hành lễ, vì không hiểu nghĩa lý, không biết thủ lễ theo phép cho y khuôn khổ khi "Nhạc tấu Huân Thiên".

Bên Á Ðông, trong nền Ðạo Cao Ðài có trống, có chuông, còn bên Âu Châu có chuông mà không có trống là tại sao? Tại sao Á Ðông dùng trống còn Âu Châu dùng chuông? Trống là âm thinh của Ðạo.

Thuở chưa có Càn Khôn Vũ Trụ, Ðạo giáo có dạy: Hai lằn ngươn khí đụng lại nổ ra khối lửa, khối lửa ấy là ngôi Thái Cực. Chủ ngôi Thái Cực là Ðức Chí Tôn. Khi nào trời sét nổ, chúng ta nghe sao? An Nam mình kêu "ầm" cò