ĐẠI ĐẠO TAM KỲ PHỔ ĐỘ

T̉A THÁNH TÂY NINH

 

  

ĐỜI SỐNG

CỦA NGƯỜI

TÍN ĐỒ CAO ĐÀI

  

 

 

 

SOẠN GIẢ

NGUYỄN LONG THÀNH

1974

 

MỤC LỤC

TỰA      

LƯỢC SỬ ĐẠO CAO ĐÀI

NHẬP MÔN        

ĂN CHAY            

THỜ CÚNG         

CÚNG TỨ THỜI

LÀM CÔNG QUẢ              

KINH THẾ ĐẠO

ĐỜI SỐNG HÔN NHÂN   

LUẬT PHÁP ĐẠO              

TỜ KHAI ĐẠO   

BA CON ĐƯỜNG THĂNG TIẾN    

LỜI THỀ CỦA CHỨC VIỆC           

LỜI CẦU NGUYỆN HẰNG NGÀY 

CẦU NGUYỆN  TRONG VIỆC LÀM ĂN

CẦU NGUYỆN TRONG VIỆC HỌC HÀNH THI CỬ

SỨ MẠNG TRUYỀN GIÁO             

XÉT CÂU MINH THỆ      

LỜI KHẤN KHI HẤP HỐI               

TANG LỄ    

KẾT LUẬN         

                 [pdf]    [text]

 

 

 

 

Ṭa Thánh chụp từ trên máy bay

 

 

T̉A THÁNH TÂY NINH

 

 

 

ĐIỆN THỜ PHẬT MẪU

 

 

 

 

TỰA

 

 

    “Tôi nhớ một phen kẻ nghịch Đạo để lời gièm pha biếm nhẽ rằng văn từ của Thầy xem rất thường t́nh. Tôi chấp bút phân phiền cùng Thầy, Thầy dạy rằng: Con ôi! Trong anh em của con phần dốt nhiều hơn hay chữ, đứa ám muội đông hơn đứa thông minh. Thầy đến chăm nom dạy dỗ đứa ngu dốt hơn là đứa hay giỏi, thà là đứa sáng khôn quá hiểu mà chê Thầy hơn đứa dốt nghe Đạo Thầy mà không rơ lư…

    Trên đây là lời của Đức Hộ Pháp Phạm Công Tắc nói cùng chư đạo hữu về cách dụng ngôn từ để dạy Đạo của Đức Chí Tôn. Trong nửa thế kỷ đă trôi qua kể từ ngày lập giáo, xem lại số kinh điển trong Cao Đài vẫn c̣n quá ít, bậc chơn tu giác tánh văn tài lỗi lạc cũng chẳng được bao nhiêu hầu có đủ tay chung sức lập ngôn thuyết giáo cho chúng sanh nhờ hưởng.

    Nh́n lại cách lập pháp của Đức Chí Tôn giao cho Cửu Trùng Đài cầm số mạng nhơn sanh và phân quyền cho Vạn Linh đối cùng Chí Linh, ta mới thấy ḷng từ bi của Thầy thật nên quá lẽ.

    Cái lư nhiệm mầu “Bất ngôn nhi mặc tuyên đại hóa” th́ trời đất kia vẫn xoay chuyển không ngừng, c̣n thân phàm thể ta đây, biết ăn, biết nói, th́ cảnh nào việc ấy mới hợp với cơ thiên. Ấy vậy ngôn từ của con người ta là để nói Đạo cho chơn thần giục tấn, xác thân là hành động giúp đỡ Vạn Linh  t́m đến Chí Linh.

Phép lập ngôn của người theo Đạo Cao Đài thật không mấy khó mà cũng chẳng phải dễ. Đạo th́ bao la vô cùng tậïn, tế vi nhiệm mầu, c̣n ngôn ngữ th́ giới hạn, ư nghĩa lại hàm hồ. Đức Chí Tôn lại dặn phải lấy lời b́nh dị mà đem lư Đạo nhiệm mầu vào tâm năo đám anh em kém hiểu. Ôi! Chẳng khác nào kẻ nghèo phải lănh nợ.

Tuy vậy, Thầy vẫn hằng bố hóa, trót bốn mươi chín năm dư, biết bao kẻ nghèo nàn ngu dốt mà vẫn được làm môn đệ yêu dấu của Thầy. Lời lẽ tuy tầm thường, tấm thân rách rưới, nhưng nơi họ tôi thấy có h́nh ảnh của Chí Tôn.

    Nay vẫn noi theo con đường cũ, kẻ hèn này xin góp nhặt đôi lời chuyện văn cùng chư đạo hữu về những điều thường nhật trong đời sống của người tín đồ Cao Đài. Cầu xin những bậc cao minh chỉ giáo những chỗ sai lầm và các bậc từ tâm thi ơn ấn tống.

Ṭa Thánh Tây Ninh

Ngày 10 tháng 4 năm Giáp Dần

(DL: 01-5-1974)

Soạn giả NGUYỄN LONG THÀNH

 

 

 

  

LƯỢC SỬ ĐẠO CAO ĐÀI

I- LỊCH SỬ LẬP GIÁO

    Đạo Cao Đài là một tôn giáo lớn phát xuất tại Việt Nam từ năm 1926, c̣n có danh gọi là Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ.

1/ Quan phủ Ngô Văn Chiêu là một người có khuynh hướng tu Tiên, thường hay lập Đàn cầu cơ thỉnh Tiên về học Đạo và xin thuốc trị bệnh, ông có gặp được Đức Cao Đài và có thờ Ngài. Đức Cao Đài có hiện h́nh Thiên Nhăn (con mắt) làm một huyền diệu cho ông đủ tin tưởng và lấy đó làm biểu tượng thờ phượng. Sự việc này đă xảy ra tại đảo Phú Quốc trong khi ông đang làm quan cho chính quyền Pháp vào năm 1921. Quan phủ Ngô Văn Chiêu là đệ tử đầu tiên của Đức Cao Đài, sau có thêm một số đệ tử nữa cùng tu hành với ông, nhưng những hoạt động của những vị này chưa phát triển thành một tôn giáo.

 

2/ Từ năm 1924-1925, phong trào xây bàn cầu cơ chấp bút lan rộng và phổ thông hơn trước. Tại Sài G̣n, một số người Việt Nam làm công chức cho Pháp, thường tụ họp nhau lại xây bàn thỉnh vong linh người quá cố về họa thi để tiêu khiển, và hỏi thăm về thế giới vô h́nh cùng tương lai vận mạng của chính ḿnh và dân tộc

Trong số các chơn linh giáng hạ có một chơn linh đến với một điển lực mạnh phi thường, không chịu xưng danh mà chỉ xưng là ông A,Ă,Â. Măi đến đêm Noel 1925 ông A,Ă, mới cho biết chính là Ngài Đức Chí Tôn, là Ngọc Hoàng Thượng Đế, Ngài đến để lập Đạo Cao Đài. Ngài xưng danh như sau:

“Ngọc Hoàng Thượng Đế viết Cao Đài Tiên Ông Đại Bồ Tát Ma Ha Tát Giáo Đạo Nam Phương”.

Từ đó Đức Chí Tôn thường giáng dạy về đạo lư, chỉ biểu cách thành lập Hội Thánh, phong tước phẩm cho những chức sắc buổi ban sơ cùng thâu nhận đệ tử. Các ông Cao Quỳnh Cư, Phạm Công Tắc, Cao Hoài Sang, Lê Văn Trung... và một số bạn bè trong nhóm trở thành chức sắc lớn trong Hội Thánh. Quan trọng hơn hết là vai tṛ của Hộï Pháp Phạm Công Tắc giữ phân nửa quyền hành trong Đạo.

Đến ngày 01-9 Bính Dần (07-10-1926) 28 người đại diện kư tên vào Tuyên Ngôn Khai Đạo gởi lên nhà cầm quyền Pháp. Kể từ đây Cao Đài đă trở thành một tôn giáo về mặt pháp lư tại thế gian.

 

Tóm lại, lịch sử lập giáo Đạo Cao Đài (Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ) có những thời điểm chính như sau:

+ Từ năm 1921 Quan phủ Ngô Văn Chiêu đă biết thờ Đức Cao Đài.

+ 1925 Đức Cao Đài xưng danh là Ngocï Hoàng Thượng Đế và tuyên bố Giáo Đạo Nam Phương.

+ Đạo Cao Đài thành h́nh một tôn giáo, bành trướng mạnh mẽ từ 1926 trở đi, trung ương đặt tại Tây Ninh.

 

II- TỔ CHỨC CAO ĐÀI

    1/- Phân quyền

Cao Đài giáo quan niệm rằng trong cơ trị thế có hai quyền hành là Thiên Thượng và Thiên Hạ.

- Quyền Chí Linh là quyền hành của Đức Chí Tôn và các Đấng trọn lành tức là Thiên Thượng.

- Quyền Vạn Linh là quyền của ba hội: Hội Nhơn Sanh, Hội Thánh và Thượng Hội hiệp lại thể cho Thiên Hạ.

Bởi Đạo Cao Đài là dân chủ nên quyền Chí Linh (tức Thiên Thượng) cho Vạn Linh (tức Thiên Hạ) rộng quyền tự lập luật mà tu hành.

 

    2/ Tổ chức

Về tổ chức có ba đài: một vô h́nh, hai hữu h́nh.

 Bát Quái Đài

Thuộc về vô h́nh, do Đức Chí Tôn và các Đấng trọn lành điều khiển, vận dụng năng lực thần bí trong vũ trụ để thúc đẩy cơ sanh hóa và giục tấn các đẳng chơn hồn.

 Hiệp Thiên Đài

Là cơ quan bán hữu h́nh, v́ nơi đây có chức sắc hữu h́nh làm việc, được thông công với Bát Quái Đài để nhận lệnh hay lời chỉ giáo của quyền Chí Linh.

Đứng đầu Hiệp Thiên Đài là Hộ Pháp. Hiệp Thiên Đài có nhiệm vụ bảo thủ chơn truyền luật pháp của Đạo.

 Cửu Trùng Đài

Là cơ quan hữu h́nh, có nhiệm vụ tổ chức đời sống của tín đồ cho phù hợp với chơn pháp Tam Kỳ Phổ Độ, cầm quyền hành chánh, thi hành luật pháp Đạo, truyền bá đức tin.

Đứng đầu Cửu Trùng Đài là Giáo Tông.

Giáo Tông là Anh cả của mọi tín đồ. Về mặt hữu h́nh, Hộ Pháp là em của Giáo Tông, nhưng về phần Thiêng Liêng th́ đồng vị. Toàn thể chức sắc làm việc trong hệ thống Cửu Trùng Đài hiệp lại thành Hội Thánh Cửu Trùng Đài, có cả nam phái và nữ phái quyền hành phân biệt.

 

Toàn thể chức sắc làm việc trong hệ thống Hiệp Thiên Đài hiệp lại thành Hội Thánh Hiệp Thiên Đài.

 

w Hội Thánh Phước Thiện

Nằm bên Hiệp Thiên Đài và đặt dưới sự lănh đạo tối cao của vị Chưởng Quản Hiệp Thiên Đài là Đức Hộ Pháp.

 

 

Đức Thượng Phẩm - Đức Hộ Pháp - Đức Thượng Sanh

 

 

H̀NH ĐẠI NGỌC CƠ

 

u TỔ CHỨC HỘI THÁNH CỬU TRÙNG ĐÀI

Trung ương đặt tại Ṭa Thánh Tây Ninh, địa phương gồm các tỉnh ở miền Trung và Nam phần Việt Nam, một số tỉnh ở miền Bắc. Ở ngoại quốc cũng có vài nước có cơ sở Đạo Cao Đài như: Pháp, Nhật, Cam Bốt, Congo...

 Tại Trung ương có 9 viện, gọi theo chữ Hán là Cửu Viện chia đều cho 3 phái:

 Phái Thái điều khiển:

- Hộ Viện coi về tài chánh.

- Lương Viện coi về lương thực.

- Công Viện coi về đường sá, dinh thự.

 Phái Thượng điều khiển:

- Học Viện coi về giáo dục.

- Y Viện coi về y tế.

- Nông viện coi về canh nông

 Phái Ngọc điều khiển:

- Ḥa viện coi về an ninh, hoà giải.

- Lại viện coi về hành chánh đạo.

- Lễ viện coi về tế tự, nghi lễ.

 Tại địa phương có:

- Trấn Đạo gồm nhiều Châu Đạo (Tỉnh Đạo)

- Châu Đạo gồm nhiều Tộc Đạo (Quận Đạo)

- Tộc Đạo gồm nhiều Hương Đạo (Xă, Làng Đạo)

- Hương Đạo gồm nhiều Ấp Đạo.

(Tại Châu Thành Thánh Địa, Phận Đạo tương đương với Tộc Đạo).

Đơn vị hành chánh là Hương Đạo, có công cử Bàn Trị sự điều khiển tất cả mọi việc trong Hương Đạo. Những chức vụ trong tổ chức Bàn Trị Sự gồm có:

- Chánh Trị Sự nắm quyền hành chánh và luật lệ trong Hương Đạo.

- Phó Trị Sự nắm quyền hành chánh trong Ấp Đạo.

- Thông Sự nắm quyền luật lệ trong Ấp Đạo.

- Và một số Biện Đạo, Tuần Đạo, Thư Tín...

Theo luật Đạo, tín đồ liên lạc thường xuyên nhất với các chức việc Bàn Trị Sự trong các dịp quan, hôn, tang, tế. Bàn Trị Sự là cơ quan có thẩm quyền xét định và cấp giấy chứng nhận về hạnh kiểm, đức tính của tín đồ. Giấy này rất quan trọng mọi hồ sơ về tôn giáo. Chức việc Bàn Trị Sự có quyền phân xử những vụ tranh chấp giữa các tín đồ với nhau, thường thường dưới h́nh thức ḥa giải, nếu không sẽ đề tŕnh thượng cấp xét định.

 

III- TÔN CHỈ  - MỤC ĐÍCH

Đức Chí Tôn lập Đạo Cao Đài để dạy cho con người làm lành lánh dữ, lập công bồi đức, để trở thành người hiền, người tốt tại thế gian, khi chết chơn linh được trở về ngôi vị cũ trong cơi thiêng liêng hằng sống, tùy theo công đức ít nhiều mà đạt đến địa vị Thần, Thánh, Tiên, Phật. C̣n đối với xă hội, Ngài muốn cho nhơn loại có tư tưởng đại đồng, biết thương yêu nhau, coi nhau như anh em một nhà, thờ một ông Cha chung.

Ngài xác định tất cả các Đạo giáo, các giáo thuyết đă có từ trước đến nay đều do chính Thiên ư Ngài đă lập ra. Sở dĩ có sự khác biệt giữa các đạo giáo là v́ phong tục, tập quán, tŕnh độ dân trí của các dân tộc khác nhau, tùy theo thời kỳ và tùy theo từng vùng đất trên địa cầu.

Nay chính ḿnh Đức Chí Tôn đến, ngài gom góp những cái hay của tất cả Đạo giáo, chỉ dạy thêm những điều mới lạ mà lập thành Tam Kỳ Phổ Độ nên gọi là Quy Nguyên Tam Giáo (Nho Giáo, Phật Giáo, Lăo Giáo), Phục Nhứt Ngũ Chi (Nhơn Đạo, Thần Đạo, Thánh Đạo, Tiên Đạo, Phật Đạo).

 


 

 

 

 

 

Tượng Đức Phật Mẫu & Cửu Vị Nữ Phật

 

 

 

 

 

ĐỨC QUYỀN GIÁO TÔNG

THƯỢNG TRUNG NHỰT

 

NHẬP MÔN

I- NGHI LỄ NHẬP MÔN

Bước đầu tiên để một người thường trở thành tín đồ Cao Đài là phải nhập môn cầu Đạo. Đây là một nghi lễ hữu h́nh nhưng nó có giá trị về mặt tâm linh và Hội Thánh, cũng như hầu hết các tôn giáo đều làm.

Người nhập môn phải quỳ trước Thiên Bàn và nói lên lời minh thệ của ḿnh đại ư như sau:

“Tôi tên là…tuổi, thề rằng: Từ đây biết một Đạo Cao Đài Ngọc Đế chẳng đổi dạ thay ḷng, hiệp đồng chư môn đệ ǵn luật lệ Cao Đài, như sau có ḷng hai th́ Thiên tru, Địa lục”.

Người chứng lễ là một vị Chức Sắc đương quyền hành chánh ở cấp nào cũng được. Tại các địa phương hẻo lánh, không có Chức Sắc hành Đạo th́ vị Chánh Trị Sự cũng được phép chứng lễ nhập môn.

 

II- SỚ CẦU ĐẠO

Sau nghi lễ, người xin nhập môn đă chính thức trở thành tín đồ Cao Đài và được cấp một giấy chứng nhận sọi là “Sớ Cầu Đạo Tạm”. Sau sáu tháng tập sự làm quen với các sinh hoạt tôn giáo như cúng lạy, ăn chay... nếu chứng tỏ được tinh thần hướng thiện của ḿnh, người tân tín đồ sẽ được cấp “Sớ Cầu Đạo Thiệt Thọ” thay cho Sớ Cầu Đạo Tạm.

Sớ Cầu Đạo Thiệt Thọ này sẽ dùng trong suốt cuộc đời ḿnh, khi chết sẽ được đốt đi, ư nghĩa là để gởi theo cho linh hồn người chết sử dụng.

Trên Sớ Cầu Đạo có ghi tên hai người tiến dẫn ḿnh tức là người đă giới thiệu, hướng dẫn ḿnh đi vào cửa Đạo. Hai người tiến dẫn có trách nhiệm suốt đời đối với người mới nhập môn.

Sau này nếu người tín đồ lập được công đức lớn, người tiến dẫn cũng chung hưởng  được một phần công nghiệp, c̣n nếu làm điều đại tội trong cửa Đạo, người tiến dẫn cũng phải chịu một phần trách nhiệm.

Tuy luật lệ hữu h́nh này không ràng buộc nghiêm khắc như vậy, nhưng về mặt tâm linh quả thật có như vậy. Cho nên khi đă kết nghĩa làm bạn Đạo với nhau, phải biết giữ ǵn cho nhau khỏi bị sa ngă, đối xử với nhau bằng sự thành thật tín nhiệm và ḥa hiệp, là những điều căn bản y như lời kinh đă dạy:

 “Đạo gốc bởi ḷng thành tín hiệp…”

 

III- TẠI SAO PHẢI NHẬP MÔN

 Làm lễ nhập môn có ích lợi ǵ?

 Tại sao phải minh thệ?

Về mặt hữu h́nh, trước nhất nó có ư nghĩa của một lời tuyên thệ công khai rằng người tín đồ bằng ḷng đặt ḿnh trong kỷ luật của Hội Thánh. Hành động này hoàn toàn tự do, có ư thức, không ai bắt buộc ḿnh cả. Rồi v́ tự ḿnh khép khuôn trong kỷ luật ấy, v́ danh dự của tập thể, v́ sự tôn trọng lời hứa mà các bạn đạo, chức việc, chức sắc bề trên mới có thể và có quyền can thiệp vào đời sống tư riêng của ḿnh buộc phải sửa đương cho nên hiền, nên Thánh. Thoảng như ḿnh không gia nhập vào Đạo Cao Đài th́ những người kia chỉ là xa lạ, đâu ai có quyền can dự vào đời sống của ḿnh, ngăn cản, khuyên bảo việc dữ, điều lành. Vả lại chung sống với nhau trong đoàn thể, anh ngă em nâng, đâu đâu cũng có bạn hữu là một điều lợi trước mắt về cả tinh thần lẫn vật chất.

C̣n về phương diện vô h́nh, khi người tín đồ lập thệ rồi th́ sẽ được Thần linh theo phù hộ, nếu họ thật tâm cải tà quy chánh. Đây là điểm hệ trọng, con người có thể dối gạt được người phàm nhưng không thể nào dối gạt được Thần linh. Thần linh đến phù hộ chúng ta bằng sự giao cảm, nếu không thiệt tâm tu hành, dầu đă nhập môn cũng chẳng thấy một ân huệ nào cả. Vả lại nếu không dám hứa nhập môn theo Đạo trước mặt Thần linh th́ Thần linh không nhận ḿnh làm đệ tử. Ấy là lẽ đương nhiên.

Lúc mới khai Đạo tại Cần Giuộc, có một Đàn cơ Đức Chí Tôn giảng dạy như sau:

“Quỉ vương đến trước Bạch Ngọc Kinh xin hành xác và thử thách các con, Thầy chẳng cho hành xác, chúng nó hiệp Tam Thập Lục Động toan hại các con, nên Thầy sai Quan Thánh và Quan Âm đến giữ ǵn các con. Nhưng phần đông chưa lập minh thệ nên chư Thần, Thánh, Tiên, Phật không muốn nh́n nhận”  (TNHT.QI. 1969.Tr.37)

 

IV- GIẢI OAN TẮM THÁNH

C̣n một điều ích lợi nữa về mặt thần quyền, là sau khi lập thệ rồi, nếu may duyên gặp được vị Chức sắc có thọ truyền bửu pháp sẽ được làm phép giải oan để rửa sạch tội t́nh oan nghiệt đă gây ra từ  trước. Tâm thần của người tín đồ sẽ cảm thấy nhẹ nhàng hơn trước. Bí pháp này nhằm đem đến cho thể xác ân điển thiêng liêng thanh khiết, xua đuổi tà khí ra khỏi xác thân. Đức Chí Tôn có dạy:

“Chơn thần của các con gặp tà khí th́ khó chịu nên Thầy xuống điển nhiều đặng ngăn tà mị, một đôi khi phải nhập xác v́ điển xuống nhiều. Cũng một lẽ ấy mà mỗi lần lập thệ đều có nhập xác”.

Đối với trẻ sơ sinh, cha mẹ có bổn phận phải đem nó đến Thánh Thất hay Đền Thánh để làm phép Tắm Thánh. Điều thứ 12 chương Thế Luật của Bộ Tân Luật ĐĐTKPĐ ghi rơ:

 “Đứa con nít khi được một tháng sắp lên phải đem đến Thánh Thất sở tại mà xin làm lễ Tắm Thánh và ghi vào Bộ Sanh của bổn đạo”.

Sau nghi lễ này, đứa trẻ được gọi là tín đồ về mặt pháp lư. Nó được cấp giấy chứng nhận được gọi là “Giấy Tắm Thánh”. Cha mẹ phải có bổn phận ǵn giữ giấy này cho đến khi nó trưởng thành. Theo luật lệ hiện hành của Hội Thánh, đến năm 18 tuổi, đứa trẻ được coi là trưởng thành. Nó phải làm lễ nhập môn minh thệ và đem giấy Tắm Thánh đổi lấy Sớ Cầu Đạo Thiệt Thọ. Hội Thánh sẽ ghi tên nó vào Bộ Đạo chính thức từ đây.

Sở dĩ có sự ràng buộc này là v́ khi c̣n bé thơ, cha mẹ đem nó đi Tắm Thánh, nó chưa có ư thức ǵ về hành động này cả. Việc làm hoàn toàn do cha mẹ nó hoàn toàn định đoạt. Giờ đây đứa bé đă trưởng thành, nó có ư thức và trách nhiệm đối với mọi hành động của nó. Nó được hoàn toàn tự do xác định rằng nó muốn theo Đạo Cao Đài hay không tùy ư nó. Thoảng như nó nhất quyết từ chối không theo Đạo, luật lệ của Hội Thánh cũng không buộc tội cha mẹ nó hoặc nó. Nếu không nhập môn, không có Sớ Cầu Đạo th́ kể là không có Đạo.

C̣n về mặt thần quyền, bí pháp Tắm Thánh cũng có nghĩa như phép Giải Oan, nghĩa là đem ân điển thiêng liêng truyền vào cơ thể hài nhi để giúp nó phát triển dễ dàng cả về tâm linh lẫn thể chất theo chiều hướng tốt đẹp. Đối với trẻ người ta coi là vô tội, ít nhất từ khi mới sinh ra, nên dùng chữ “Tắm Thánh” chứ không dùng chữ “Giải Oan” v́ nó chưa gây nên oan nghiệt ǵ cả.

 Tại sao cha mẹ có bổn phận phải đem con đi làm lễ Tắm Thánh?

Khi một chơn linh xuống trần quyết định lựa chọn gia đ́nh có đạo đức để đầu thai làm con, chơn linh ấy xét thấy có nhiều hy vọng để được bậc cha mẹ nuôi dưỡng ḿnh suốt thời kỳ thơ ấu trong nếp sinh hoạt đạo đức, hy vọng được hưởng ân huệ của Đức Chí Tôn ban cho trong Tam Kỳ Phổ Độ này, được Chí Tôn ân xá tội t́nh từ kiếp trước. Nếu bậc cha mẹ không đem trẻ con đi Tắm Thánh, nó sẽ không được hưởng ân lành của Đức Chí Tôn ban cho và con đường tấn hóa của nó có thể gặp trở ngại v́ những quả nghiệp xấu mà nó đă gây ra từ bao kiếp trước và v́ chưa được ân xá nên phải trả theo luật công b́nh thiêng liêng vậy. Trách nhiệm ấy về phần cha mẹ gánh chịu trực tiếp v́ bậc cha mẹ là người hiểu Đạo mà không lo tṛn bổn phận đối với con trẻ, làm chậm trễ bước đường tấn hóa của các chơn linh xuống trần.

 

 

 

 

 

 

ĂN CHAY

I- LUẬT ĐẠO VỀ VIỆC ĂN CHAY

 Điều thứ 12 Bộ Tân Luật của Đạo Cao Đài ban hành kể từ ngày lập giáo đến giờ qui định như sau:

“Nhập môn rồi gọi là tín đồ. Trong hàng tín đồ có hai bực:

Một bực c̣n ở thế có vợ có chồng làm ăn như người thường song buộc phải trai kỳ hoặc 6 hoặc 10 ngày trong tháng, phải giữ ngũ giới cấm và phải tuân theo thế luật của Đạo Cao Đài truyền bá. Bực này gọi là người giữ Đạo mà thôi, vào phẩm hạ thừa.

Một bực đă giữ trường trai, giới sát gọi là vào phẩm thượng thừa”.

 Điều thứ 14 nói rằng:

Chức sắc cai trị trong Đạo từ bậc Giáo Hữu sắp lên phải chọn trong bực người thượng thừa mà thôi.

Ăn chay theo Đạo Cao Đài có nghĩa là nuôi dưỡng cơ thể bằng chế độ thực phẩm gốc thực vật. Người tín đồ không được phép ăn thịt của bất cứ loài động vật nào trong ngày chay lạt từ con thú lớn như thịt ḅ, thịt heo cho đến tôm cua. Nói một cách khác, thực phẩm mà họ dùng không có một vụ sát sanh động vật nào mà có.

Trong thời hạn 6 tháng tập sự kể từ ngày nhập môn, người tín đồ phải cố gắng ăn chay từ 6 ngày mỗi tháng, tập lần đến 10 ngày mỗi tháng, và có thể dừng lại ở mức này cho đến suốt đời nếu không muốn đi xa hơn nữa.

Những ngày ăn chay được tính theo âm lịch:

+ Trai ḱ 6 ngày mỗi tháng là:

Mồng 1, 8, 14, 15, 23 và 30 (tháng thiếu th́ ăn chay ngày 29 thế cho 30).

+ Trai ḱ 10 ngày mỗi tháng là:

Mồng 1, 8, 14, 15, 18, 23, 24, 28, 29 và 30 (tháng thiếu phải ăn chay ngày 27).

Tưởng cũng cần nói rơ nơi đây vấn đề dùng trứng, sữa, tôm khô, cua hay khô mực. Tôm, cá mực, cua là những loài động vật, ăn thịt những loài này, dù khô hay tươi vẫn phải kể là ăn mặn. Sữa gốc ở cơ thể động vật bài tiết ra, nhưng không phải là sát sanh, nên được phép dùng trong ngày chay. Vấn đề trứng phức tạp hơn, hiện nay hai loại trứng thường dùng trong thực phẩm là trứng gà và trứng vịt, thực phẩm này cũng lấy từ  cơ thể động vật mà ra, dù không sát sanh con thú mẹ nhưng nếu có trống, trứng có thể hườn nguyên h́nh một con thú mới. Do đó ăn loại trứng có trống này là gián tiếp ăn thịt một con thú sắp tượng h́nh rồi th́ đương nhiên là đang ăn thịt một con “thú con” vậy không thể nào gọi là ăn chay được.

Nếu trứng không có trống th́ trứng ấy chẳng khác nào một thứ sữa do thú vật bài tiết ra, dù có ấp cũng không nở ra con được, người ăn chay có thể tạm dùng được ngoài 10 ngày ăn chay và trong lúc bệnh hoạn, kém sức.

Nếu phải xếp loại, chúng ta có thể hiểu như thế này: giữa hai hạng người trường trai hoàn toàn (dùng toàn thực phẩm gốc ở thực vật) và hạng ăn mặn (dùng thịt của thú vật) có một hạng ở giữa cũng ăn chay nhưng c̣n dùng sữa thú vật và trứng không trống.

Tóm lại, dùng tôm, cua, khô mực, trứng có trống không thể kể là ăn chay được. Nếu cá nhân người nào c̣n dùng những thức ăn này ấy là v́ cơ thể họ chưa quen được với chế độ trường trai đúng nghĩa, họ đang tập lần, chớ luật Đạo Cao Đài không cho phép dùng những thức ăn này trong ngày chay. Có nhiều người đă hiểu lầm về việc này. Hành động của cá nhân là một việc, không thể nào đồng hóa với luật pháp được.

+ Ăn chay bù:

Vấn đề thứ hai là có thể ăn chay vào một ngày khác hơn ngày ấn định để bù lại v́ đă ăn mặn vào một ngày chay, hay v́ những lư do nào đó, thí dụ: tiệc tùng, hay vị nể lời nói của bạn bè hay chính ḿnh không nhớ ngày ăn chay...

Nhập môn cầu Đạo là hành động tự nguyện, hứa tùng theo luật Đạo cũng là một hành động tự nguyện, không ai bắt buộc ḿnh, nhưng một khi đă cam kết tức phải có sự ràng buộc. Nếu một người đă cam kết điều ǵ rồi chính ḿnh xem lời hứa của ḿnh như không có, c̣n ai có thể tin ḿnh được?  Nhơn vô tín bất lập, cổ nhân vẫn thường nói, v́ vậy mà giáo luật có tính cách bắt buộc người tín đồ phải giữ chay giới trong những ngày đă ấn định. Để tập cho họ có đức tính tốt là luôn luôn phải nhớ lời hứa, chứng tỏ một nghị lực muốn vượt qua những cám dỗ của thể xác và đời sống thế tục, một ư chí muốn tu hành, ít nữa trong phạm vi nhỏ hẹp là sự ăn uống, giữ đúng trai kỳ là một hành động nói lên phần nào tinh thần của người tín đồ quyết tâm làm chủ thân xác và dục vọng của ḿnh. Ăn chay bù lại những ngày không giữ được giới luật là hành động dễ dăi nuông ch́u dục vọng của ḿnh. Nếu không thể giữ được tốt hơn nên can đảm nh́n nhận khả năng của ḿnh đến mức đó, rồi cố gắng khắc phục dần dần những trở ngại chớ không nên t́m cách đánh tráo để cho tâm trí ḿnh được yên ổn.

Trai kỳ đă được ấn định thành qui luật, tức cần phải được tuân theo, chúng ta không nên sửa cải, thay thế ngày chay nầy bằng một ngày chay khác. Đành rằng Đức Chí Tôn có hứa :

“Giữ trai kỳ từ 10 ngày đổ lên trong tháng th́ được thọ truyền bửu pháp”

Thay thế ngày ấy bằng một ngày khác th́ tổng số cũng đủ 10 ngày, song về mặt tâm lư đă tỏ rơ yếu kém, xem lời minh thệ “Ǵn luật lệ Cao Đài” nhẹ hơn lời mời của bạn hữu trong bữa tiệc hay một cơn thèm muốn của vị giác.

Tóm lại đối với vấn đề ăn chay bù này không nên dễ duôi với xác thân, mà cần phải buộc, phải tuân theo kỷ luật tối thiểu của người tu để làm căn bản.

 KHÔNG ĂN CHAY, LÀM VIỆC THIỆN

Tới đây một vấn đề được đặt ra là nếu như một người không ăn chay mà làm việc thiện, có tính tốt với mọi người th́ sao?

Người ta vẫn hỏi như vậy và c̣n có ư so sánh với những kẻ ăn chay nhưng hành động thường nhật rơ ràng chẳng tốt đẹp ǵ. Lẽ dĩ nhiên ăn chay chỉ là một việc nhỏ trong đời sống người tín đồ, c̣n phải làm nhiều việc khác nữa, nhứt là trau giồi tâm linh cho nên hiền, nên thánh. C̣n sự so sánh, chúng ta nên so sánh ḿnh với những bậc mà thiên hạ đều kính yêu để bắt chước điều hay lẽ phải nơi họ chớ đừng nên so sánh với kẻ giả tu làm ǵ. Nếu thấy ḿnh hănh diện khi so sánh với kẻ giả tu hay kẻ có ḷng thành nhưng ở mức độ thấp kém, chúng ta nên hiểu rằng, niềm hănh diện ấy chính là ḷng kiêu ngạo, khoe khoang của chính ḿnh đă biến dạng thành một trạng thái tâm lư như vậy. Nếu thật sự muốn hoàn thiện chúng ta nên dứt bỏ những ư nghĩ so sánh ấy. Dĩ nhiên sự thành thật là điều đáng quí vô cùng trong đời sống của người tín đồ. Cố gắng ăn chay không thôi cũng đáng quư, làm việc thiện cũng đáng quư, mà có được cả hai th́ càng tốt miễn rằng chúng ta thành tâm muốn sửa đổi con người ḿnh luôn luôn.

 

II- Ư NGHĨA CỦA SỰ ĂN CHAY

Hành động ăn chay có ư nghĩa ǵ khiến giáo luật phải buộc nghiêm khắc như vậy?

Chúng ta hiểu rằng chi chi hữu sanh cũng do bởi chơn linh Đức Chí Tôn mà ra, hễ có sống ắt có Ngài trong đó. Ngài là cha của sự sống, ḷng háo sanh của Ngài không cùng tận. Ngài đă phân tánh Ngài mà sinh ra vạn vật là vật chất, thảo mộc, côn trùng, thú cầm, nhơn loại gọi chung là chúng sanh.

Nhơn loại là bậc tiến hoá cao hơn các loài kia th́ vai tuồng chẳng khác người anh cả trong gia đ́nh đối với các em vậy. Kẻ nào làm được hành động phi thường, yêu thương cả chúng sanh như yêu thương chính thân ḿnh vậy, bảo bọc, nâng niu, che chở cho đời sống của muôn loài vạn vật... kẻ ấy đươcï tôn trọng lên hàng Thần, Thánh, Tiên, Phật. Ngược lại, nếu kẻ nào cướp đoạt mạng sống của chúng sanh để béo bổ thân ḿnh ắt phải bị đền bồi mới đúng luật công b́nh tạo hoá. Như thân ta đây lấy từ cát bụi đấp nên h́nh, chết phải trả về cát bụi. Cỏ cây hút phân mà sống, rồi thú vật ăn cỏ cây nên h́nh, người ăn thịt thú và cây cỏ, người chết đi thân thối rữa trở thành phân, đất để cỏ cây đ̣i lại những chất bổ ấy. Người đă cướp mạng sống của cỏ cây giờ đây phải đền mạng, để cỏ cây mọc lại trên thân xác ḿnh vừa biến thể.

Tấn tuồng ấy đă tạo thành ṿng luân hồi triền miên từ tạo thiên lập địa đến giờ. Càng sống lâu càng khôn ngoan, luân hồi nhiều kiếp mới đạt đến địa vị con người là anh cả của thú vật, thảo mộc và vật chất, vốn là anh em do một nguồn gốc với nhau từ một ông cha chung là Chí Tôn mà ra.

Nếu muốn thoát cửa luân hồi, ngừng nghỉ cuộc tử sanh máu đổ thịt rơi chỉ có một cách là mở rộng tâm thần nh́n thẳng vào chúng sanh, sẽ thấy mọi người là ruột thịt với nhau. T́nh thương thiêng liêng ấy sẽ buộc ta dừng tay chém giết lại, ấy là ḷng bác ái, là ư nghĩa của việc ăn chay. Bất sát sanh là lệnh truyền của Đức Chí Tôn và ăn chay là một trong muôn ngàn cách thực hiện lời dạy ấy. Bởi vậy hành động ăn chay phải đi kèm với ư tưởng muốn mở rộng ḷng yêu thương của ḿnh xóa bỏ hận thù với tất cả mọi người, mọi vật.

Thế nhưng ăn chay nào tránh khỏi sát sanh đâu, ăn thảo mộc cũng là sanh vật vậy? Quả nhiên như thế, ai đă đến cơi trần này mang lấy xác thân, ắt có luân hồi vay trả, chưa dễ ǵ không ăn mà sống, nên thôi đành hiệp nhau lại mà làm một điều luật định cho kẻ nào bớt được việc sát sanh, nhứt là đối với những sinh vật thân thích, gần gũi với ḿnh hơn hết, th́ đồng công nhận kẻ đó có được ḷng thương rộng răi nên ban cho phẩm vị học đ̣i theo hàng Thần, Thánh, Tiên, Phật.

Ấy vậy quyền của Vạn Linh đă định kẻ nào chỉ ăn hoa quả, thảo mộc mà sống cũng vào hạng từ tâm, bác ái, cũng đáng gọi là “Bất sát sanh”, tuy rằng chẳng phải nghĩa cho lắm, nhưng xét ra cũng ít người làm được, th́ địa vị kia cũng không có ǵ là quá đáng.

Vậy th́ hành động ăn chay có ư ngĩa là biết thương ḿnh, thương người, thương cả chúng sanh, t́nh thương ấy biểu lộ một cách tích cực trong hành động chớ không phải trong lời nói suông.

 

III- TÁC DỤNG THẦN QUYỀN

Thánh Giáo của Đức Chí Tôn có dạy rằng:

“Mỗi kẻ phàm dưới thế nầy đều có hai xác thân. Một phàm gọi là Corporel (thể xác). C̣n một thiêng liêng gọi là Spirituel (linh hồn ). Mà cái thiêng liêng do nơi cái phàm mà ra nên gọi là bán hữu h́nh, v́ có thể thấy đặng mà cũng không thấy đặng.

Cái xác vô h́nh huyền diệu, thiêng liêng ấy do nơi Tinh Khí Thần mà luyện thành. Nó nhẹ nhàng hơn không khí...”

Đức Chí Tôn gọi xác thân thứ hai này là Chơn thần. Ngài lại dạy:

“Nó vẫn là chất, tức hiệp với không khí Tiên Thiên, mà trong khí Tiên Thiên th́ hằng có điển quang. Cái chơn thần buộc phải tinh tấn, trong sạch mới nhẹ hơn không khí, ra khỏi ngoài càn khôn đặng.”

(TNHT, QI, 1969 trg30)

Một trong những điều kiện dễ làm cho chơn thần nhẹ nhàng tinh tấn, trong sạch là người tu phải ăn chay trường, v́ phải có thân phàm tinh khiết mới xuất chơn thần tinh khiết. Lẽ dĩ nhiên chỉ ăn chay trường không thôi không đủ để làm cho người ta trở nên chí Thánh, chí Tiên, chí Phật.

Nhưng điều kiện này rất cần thiết v́ khi c̣n ăn mặn mà luyện đạo, nếu như hườn h́nh được nhị xác thân th́ chơn thần ấy vẫn c̣n chứa trược khí trong đó, mà trược khí là một chất tiếp điển nên khi chưa ra khỏi lằn không khí đă bị sét đánh tiêu diệt rồi. C̣n nếu như chơn thần khôn ngoan hơn, ẩn núp tại thế, th́ kiếp đọa trần cũng chưa măn.

V́ vậy mà Đức Chí Tôn buộc người tu vào bậc thượng thừa phải trường trai giới sát. C̣n đối với bậc hạ thừa Ngài không buộc trường trai, song nhưng ít nhứt cũng phải giữ đặng 10 ngày chay trở lên mỗi tháng. Ngài có hứa rằng kẻ nào giữa đặng trai kỳ 10 ngày trở lên được thọ truyền bửu pháp và Hội Thánh thực hiện lời hứa ấy bằng cách làm phép xác cắt bảy dây oan nghiệt cho người nào lúc chết c̣n giữ được 10 ngày chay mỗi tháng. Về phần chức sắc đă có thọ phép giải thể, chết về đời, sống về Đạo th́ đặng phép độ thăng, khỏi cắt bảy dây oan nghiệt.

Đức Bát Nương Diêu Tŕ Cung lại c̣n giảng rơ về âm quang như sau:

“... Nơi ấy, là những chốn phạt tù những hồn vô căn, vô kiếp nhơn quả buộc ràng, luân hồi chuyển thế... kỳ thật là nơi để cho các chơn hồn giải thần định trí (một nơi trung gian giữa thiên đường và địa ngục hay là mờ mờ mịt mịt). Ấy là một cái quan ải, các chơn hồn khi qui thiên, phải đi ngang qua đó. Sự khó khăn bước khỏi qua đó là đệ nhứt sợ của các chơn hồn. Nhưng tâm tu c̣n lại chút nào nơi xác thịt con người, cũng nhờ cái sợ ấy mà lo tu niệm. Có nhiều hồn chưa qua khỏi đặng, phải chịu ít nửa đôi trăm năm, tùy chơn hồn thanh trược. Chí Tôn buộc phải trường chay cũng v́ cái quan ải ấy”.

(TNHT, QII, 1970 trg 83)

Lời giải thích đă khá rơ ràng ăn chay có tác dụng làm cho chơn thần được thanh khiết là điều kiện cần thiết để vượt khỏi âm quang về cơi thiêng liêng hằng sống.

Hai tiếng thanh trược nơi đây có một ư nghĩa tương đối, mà thật vậy có ǵ là tuyệt đối trong cơi đời này đâu. Chơn thần của một người được gọi là thanh, xét về phương diện thần quyền, đâu phải chỉ có ăn chay là đủ, mà c̣n phải có muôn vàn điều kiện khác nữa. Đức Chí Tôn có hứa thọ truyền bửu pháp cho kẻ nào giữ trai giới 10 ngày trở lên. Đó là một điều kiện cần thiết trong lănh vực ăn uống, chớ thật ra bao nhiêu ngày chay đó cũng chưa chắc đủ cho chơn thần siêu thoát được. Bởi vậy khi hứa cho tín đồ được phép giữ 10 ngày chay, Đức Chí Tôn đă buộc liền, phải tạo nhiều công đức, rồi công đức ấy cộng với sự trai giới định kỳ làm cho chơn thần tương đối thanh, nó mới có thể nương nhờ ân điển thêng liêng thanh khiết hơn nhiều lắm, núp theo đó mà thăng dần đến các cơi cao siêu tịch diệt. Ấy vậy mới có những giáo pháp không cần đ̣i hỏi tín đồ phải giữ trai giới mà vẫn tạo ngôi Thần, Thánh, Tiên, Phật được. Không giữ trai giới nhưng tạo được nhiều công nghiệp, tâm linh mở rộng, môn đồ của những giáo pháp không ăn chay ấy vẫn tạo được chơn thần thanh theo nghĩa tương đối nên vẫn về được ngôi vị cũ, vẫn được thần linh độ hồn về cực lạc.

Tích cực là tạo công đức, tiêu cực là tŕ tâm giới sát, bù qua sớt lại tới mức nào đó, th́ chơn thần gọi là thanh, đương nhiên được sống nơi cơi phù hợp với trạng thái của nó.

Đạo vẫn như nhiên, pháp linh của trời đất xưa nay vẫn không thay đổi dù giáo pháp của các vị giáo chủ có đổi thay.

Ấy vậy luật pháp Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ cho ăn chay 10 ngày rồi trường chay không có ǵ ngược với bí pháp của Đạo Thánh Kitô, Thích Ca, hay Vô Vi của Lăo Tử... Chúng ta thấy có sự khác biệt ở chỗ có ăn chay hay không, nhưng bí pháp hằng sống của chơn thần chẳng hề khác nếu người ta chịu hiểu cho đến tận cùng giáo lư của các vị giáo chủ ấy, nhứt là nền tảng siêu linh, là phần H́nh Nhi Thượng, chớ đừng hiểu ở ngọn, ở chữ nghĩa của kinh điển.

 

 

 

 

 

THỜ CÚNG

I- CÚNG ĐẠI ĐÀN TẠI THÁNH THẤT

 Tân Luật Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ điều thứ 19

Buộc mỗi tín đồ phải đến Thánh Thất tham dự các đàn cúng vào ngày mồng một và rằm mỗi tháng âm lịch và sau đó nghe giảng đạo. Trường hợp bận việc riêng bất khả kháng th́ được chế giảm.

Để kiểm soát sự siêng năng chầu lễ Đức Chí Tôn của tín đồ, Hội Thánh đă cho áp dụng thể thức chứng sổ lưu niệm mỗi lần dự lễ. Có hai h́nh thức cúng đàn: Đại đàn và Tiểu đàn.

 Nghi tiết cúng Đại đàn tại các Thánh Thất được tóm lược như sau:

- Đến giờ cúng Lễ vụ đánh ba hiệp trống, mỗi hiệp 12 hồi, mỗi hồi 12 tiếng. Giờ cúng được ấn định vào thời Tư (00 giờ) hoặc thời ngọ (12 giờ trưa). Trước khi đánh trống phải đọc câu chú kệ trống ( )

- Xong đến 3 hiệp chuông cũng y như đánh trống ( )

- Khi chuông đổ được hai hiệp, chức sắc, chức việc và tín đồ xếp thành hàng đi vào Thánh Thất, hai tay bắt ấn tư ( ) theo thứ tự nam tả nữ hữu (nh́n từ trong ra ngoài), phẩm lớn trước, phẩm nhỏ sau. Tất cả đứng dọc theo hai bên mặt quay vào nhau.

- Chuông dứt, Lễ vụ khắc ba tiếng chuông báo hiệu nhập đàn, tất cả đều xá một xá, xong bước vào giữa chánh điện, mắt nh́n về phía Thiên Nhăn.

- Nhạc Tấu Huân Thiên: Ban nhạc trỗi bản ḥa tấu rất đặc biệt kéo dài khoảng nửa giờ. Mọi người đều đứng yên tại vị trí của ḿnh, cố gắng giữ tâm hồn cho yên tịnh.

- Niệm Thánh: dứt phần nhạc, nghe theo tiếng chuông của Lễ vụ, tất cả đều xá ba xá, qú xuống đưa tay lên trán niệm “Nam Mô Phật”, đưa qua bên trái niệm “Nam Mô Pháp”, đưa qua bên phải niệm “Nam Mô Tăng”, để tay giữa ngực niệm:

“Nam Mô Cao Đài Tiên Ông Đại Bồ Tát Ma Ha Tát.

Nam Mô Quan Thế Âm Bồ Tát Ma Ha Tát.

 Nam Mô Lư Đại Tiên Trưởng kiêm Giáo Tông Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ.

Nam Mô Hiệp Thiên Đại Đế Quan Thánh Đế Quân.

Nam Mô chư Phật, chư Tiên, chư Thánh, chư Thần”.

Mỗi câu niệm phải cúi đầu kỉnh lễ.

- Đọc kinh: niệm Thánh xong, đồng nhi bắt đầu đọc các bài kinh sau đây:

Niệm Hương:

“Đạo gốc bởi ḷng thành tín hiệp...”

Khi dứt lạy 12 lạy, nghĩa là ba lần cúi xuống, mỗi lần bốn gật (v́ mỗi gật tượng trưng cho một lạy), mỗi lần gật đầu đều niệm chú Chí Tôn: “Nam Mô Cao Đài Tiên Ông Đại Bồ Tát Ma Ha Tát”.

Chú ư: Khi cúi xuống lạy, hai bàn tay x̣e ra úp sát mặt đất, giữ cho hai ngón cái chéo nhau. Khi ngẩng đầu lên th́ bắt ấn tư lại như cũ.

Khai Kinh:

“Biển trần khổ vơi vơi trời nước...”

Khi dứt cúi đầu chớ không lạy.

Kinh Ngọc Hoàng Thượng Đế:

“Đại La Thiên Đế...”

Khi dứt lạy 12 lạy như trên, niệm chú Chí Tôn.

Phật Giáo Tâm Kinh:

“Hỗn độn Tôn Sư...”

 Lạy 9 lạy, nghĩa là 3 lần cúi xuống mỗi lần 3 gật. Niệm chú lạy mỗi gật “Nam Mô Nhiên Đăng Cổ Phật Đại Bồ Tát Ma Ha Tát”.

Tiên Giáo Tâm Kinh:

“Tiên Thiên khí hoá...”

Lạy 9 lạy như trên. Niêm chú: “Nam Mô Thái Thượng Đạo Tổ Tam Thanh Ứng Hóa Thiên Tôn”.

Thánh Giáo Tâm Kinh:

“Quế hương nội điện...”

Lạy 9 lạy. Niệm chú “Nam Mô Khổng Thánh Tiên Sư Hưng Nho Thạnh Thế Thiên Tôn”.

 

Dâng Tam Bửu:

Đồng Nhi đọc các bài thài sau đây:

+ Dâng Hoa: “Từ bi giá ngự rạng môn Thiền...”

+ Dâng rượu: “Thiên ân huệ chiếu giáng thiền minh...”

+ Dâng Trà: “Mai xuân nguyệt cúc vị trà hương...”

Dứt mỗi bài thài lạy 4 lạy, nghĩa là chỉ có một lần cúi xuống, 4 gật.

 

Lời cầu nguyện khi dâng Tam Bửu như sau:

+  Khi dâng hoa: cúi đầu xuống cầu nguyện Chí Tôn như sau:

“Con xin dâng mảnh h́nh hài của con cho Chí Tôn dùng phương nào th́ dùng”.

+ Khi dâng rượu:

“Con xin dâng cả trí thức tinh thần của con cho Chí Tôn dùng phương nào th́ dùng”.

+ Khi dâng trà:

“Con xin dâng cả linh hồn con cho Chí Tôn dùng phương nào th́ dùng”.

Và cầu nguyện luôn câu sau đây:

“Cả linh hồn, cả trí năo, cả h́nh hài con, Thầy đào tạo đó là của Thầy th́ do nơi quyền hành độc đoán của Thầy định ( ).

 

Dâng Sớ :

Sau khi đọc sớ và đốt sớ xong, lạy 12 lạy, niệm chú Chí Tôn.

 

Đọc bài kinh Ngũ Nguyện :

“Nam Mô:

Nhứt nguyện Đại Đạo Hoằng Khai,

Nh́ nguyện phổ độ chúng sanh.

Tam nguyện xá tội đệ tử.

Tứ nguyện thiên hạ thái b́nh,

Ngũ nguyện Thánh Thất an ninh”.

Niệm chú Chí Tôn.

 

Phần nghi lễ cúng tế xong, tất cả đứng dậy xá ba xá, quay ra sau lưng (nhớ quay đồng lượt phía bên vai trái) xá bàn Hộ Pháp một xá (sau Đức Hộ Pháp có chữ "KHÍ") lui về hai bên đàn nội, nam tả nữ hữu (nh́n từ trong ra ngoài).

 Phần thuyết đạo của chức sắc (nếu có)

 Băi Đàn: Lễ vụ đến dọng chuông băi đàn và kệ các câu chú như sau :

+ “Đàn tràng viên măn chức sắc quy nguyên vĩnh mộc từ ân phong điều vơ thuận.

(đánh một tiếng Đại hồng chung)

+ “Thiên phong hăi chúng quốc thới dân an hồi hướng đàn trường tận thâu pháp giái.

(đánh một tiếng Đại hồng chung)

+ “ Án dà ra đế dạ ta bà ha

(đánh một tiếng Đại hồng chung)

Tất cả nghiêm trang xá đàn, đoạn theo thứ tự ra về. (Người đứng phía trong ra trước, ngoài ra sau, y như trật tự khi vào Thánh Thất).

 

II- CÚNG ĐẠI ĐÀN TẠI T̉A THÁNH

Đến tại Ṭa Thánh Tây Ninh là nơi trung ương, nghi tiết cúng đại đàn có phần khác hơn đôi chút ở những điểm sau:

    1/ Hoán Đàn

Khi vào bên trong Đền Thánh vẫn giữ theo thứ tự nam tả nữ hữu (nh́n từ trong ra ngoài). Cả chức sắc, chức việc và đạo hữu của mỗi phái nam nữ đều đi thành ṿng tṛn ngược chiều nhau, nam đi theo nam, nữ đi theo nữ, gọi là đi hoán đàn. Khởi sự từ chỗ bước vào, ngang ngai Hộ Pháp, phái nam đi thẳng lên phía Bát Quái Đài, đi ngang qua Cung Đạo (khoảng trống giữa bàn thờ Đức Chí Tôn và ngai Giáo Tông) ṿng qua bên phái nữ, xuống tận ngai Hộ Pháp, đi ngang qua trước mặt ngai, trở lại vị trí bắt đầu khi năy tức là giáp được một ṿng, rồi mới tiến đến vị trí của mỗi người tùy theo hàng phẩm lớn nhỏ để chờ khởi sự cúng.

Phái nữ cũng đi thành một ṿng như vậy nhưng ngược chiều phái nam.

Ư nghĩa của pháp đi hoán đàn được Đức Hộ Pháp giải thích như sau:

“Tại sao phải hoán đàn nam nữ chen nhau?

Đó là bùa pháp luân thường chuyển.

Tại sao Chí Tôn để bùa pháp luân thường chuyển tại thế này, đặng chi vậy?

"Hiện đă măn Hạ Nguơn tam chuyển, Thượng Nguơn tứ chuyển ta gọi là Khai Nguơn nên phải để cho pháp luân chuyển. Ta đă biết thời Tiên Thiên Khí và Hậu Thiên Khí chuyển làm một mới đạt đạo đặng. Cả thảy đều biết qua Cửu Trùng Đài nầy là Cửu Thiên Khai Hóa, c̣n cung trên kia là Cung Đạo, từ trước đến nay mỗi người măi miết t́m Đạo mà Chí Tôn để giữa đó, trước mắt mà không biết. Đi chín từng Trời để cho phần hồn đi cho cùng tột cửu phẩm Thần, Thánh, Tiên, Phật tức là Phật xuống phàm, rồi phàm trở lại Phật, chuyển luân như vậy, bí pháp gọi là đạt Đạo”.

 (Lời thuyết Đạo. Q.2 tr. 28)

 

    2/ Khi cúng tại Đền Thánh

Được ngồi xếp bằng thay v́ qú như ở các Thánh Thất.

    3/ Chỉnh sát cúng phẩm

Trong thời gian Nhạc Tấu Huân Thiên, khi Ngọc Đàn ( ) xướng “Chỉnh sát cúng phẩm” th́ một vị chức sắc Hiệp Thiên Đài rời hàng ngũ lên lầu Hiệp Thiên Đài quan sát các cúng phẩm có đầy đủ và tinh khiết rồi hành pháp trấn thần các cúng phẩm, xong rồi trở lại vị trí cũ và giao cho sáu vị Lễ Sĩ gồm hai mặc áo vàng, hai mặc áo xanh, hai mặc áo đỏ, đội măo lễ, cầm lồng đèn (màu theo sắc áo của ḿnh) đi từ phía trên lầu Hiệp Thiên Đài xuống trước ngai Hộ Pháp rồi đi theo đường nội tâm chánh điện lên phía Bát Quái Đài. Theo sau là một vị Giáo Sư phái Ngọc mang một cái hộp đựng Tam Bửu (hoa, rượu, trà), sáu Lễ Sĩ và một vị Giáo Sư đi tới ngang phẩm Phối Sư th́ dừng lại đấy, phân ra hai bên chờ tới khi dâng Tam Bửu xong sẽ trở về chỗ cũ.

Khi nhạc tấu Huân Thiên dứt, có một vị chức sắc Hiệp Thiên Đài lên thỉnh hương tại Bát Quái Đài đem xuống ngoại nghi (ngang phẩm Phối Sư), Lễ Sĩ điện hương.

Khi Lễ Sĩ điện dâng hoa lên nội nghi (tại cung Đạo) th́ vị Chánh Phối Sư phái Ngọc tiếp lấy b́nh hoa lên đứng phía sau ngai của Ngọc Chưởng Pháp, ngó ra phía Hiệp Thiên Đài đưa cao ngay trán tŕnh cho chức sắc và tín đồ biết để dâng lời cầu nguyện.

Khi dâng rượu th́ vị Chánh Phối Sư phái Thượng tiếp lấy chung rượu lên tŕnh như Ngọc Chánh Phối Sư, nhưng đứng sau ngai Giáo Tông.

Khi dâng trà th́ Chánh Phối Sư phái Thái tiếp lấy chung trà lên tŕnh như Ngọc và Thượng Chánh Phối Sư, nhưng đứng phía sau ngai Thái Chưởng Pháp.

 

III- SỰ KHÁC BIỆT VỀ NGHI TIẾT CÚNG TIỂU ĐÀN VÀ ĐẠI ĐÀN

    1/ Tại Ṭa Thánh

Tiểu Đàn khác với Đại Đàn ở những điểm sau đây:

- Nhạc đờn 3 bài (thay v́ 7 bài hoặc 5 bài như trong các kỳ Đại Đàn)

- Lễ Sĩ không đăng điện.

- Không lập ngoại nghi.

- Không đi hoán đàn.

 

     2/ Tại Thánh Thất

Tiểu Đàn tại Thánh Thất khác Đại Đàn ở những điểm sau:

- Nhạc đờn 3 bài thay v́ 7 bài hoặc 5 bài.

- Lễ Sĩ không đăng điện.

- Không lập ngoại nghi.

 

IV- CÚNG ĐÀN TẠI ĐIỆN THỜ PHẬT MẪU

Khi vào chầu lễ Đức Phật Mẫu và các Đấng Thiêng Liêng tại Điện Thờ Phật Mẫu, tất cả mọi người đều mặc áo dài trắng, khăn đóng đen đối với nam phái; nữ phái mặc áo dài trắng thường, dầu cho chức sắc cũng vậy. Về phương diện h́nh thức, nơi đây không c̣n phân biệt phẩm tước, mọi người đều b́nh đẳng, ai đến trước qú trước, đến sau qú sau.

1/ Cách Nhập Đàn

Đúng giờ cúng, Lễ viện đổ 3 tiếng Đại Hồng Chung và đọc kệ lần thứ nhứt như sau:

+ Văn chung khấu hướng, huệ trưởng càn khôn. (dọng một tiếng chuông)

+ Pháp giái chúng sanh đồng đăng bỉ ngạn. (dọng một tiếng chuông)

+ Án dà ra đế dạ ta bà ha. (dọng một tiếng chuông)

Kệ chuông vừa dứt chư thiện nam tín nữ sắp đặt chỉnh tề, nam th́ sắp hàng bên bàn thờ chư chơn linh nam phái, nữ th́ sắp hàng hai bên bàn thờ Đức Phật Mẫu và chư chơn linh nữ phái.

Chuông đổ lần thứ hai, cũng 3 tiếng với các câu kệ như sau:

+ Nhứt vi u ám tất giai văn.

+ Nhứt thiết chúng sanh thành chánh giác.

+ Án dà ra đế dạ ta bà ha.

Dứt mỗi câu dọng một tiếng Đại Hồng Chung.

Khi tiếng chuông cuối cùng vừa dứt tất cả xá đàn một xá, bước vào trong sắp thành hàng ngó lên bàn thờ.

 

2/ Nhạc Tấu Huân Thiên

Nhạc đờn 5 bài dứt, Lễ viện khắc chuông mọi người kỉnh ba xá qú xuống.

 

3/ Mật niệm Đức Phật Mẫu và các Đấng Thiêng Liêng

(Nhớ là không có lấy dấu Phật, Pháp, Tăng). Niệm như sau:

+ Nam mô Diêu Tŕ Kim Mẫu Vô Cực Thiên Tôn (xá một xá).

+ Nam mô Cửu Vị Tiên Nương (xá một xá).

+ Nam mô Bạch Vân Động Chư Thánh  (xá một xá).

 

4/ Đọc các bài kinh sau đây

+ Niệm Hương:

“Đạo gốc bởi ...”

Khi đọc dứt kinh lạy 9 lạy (lạy 3 lần, mỗi lần 3 gật, mỗi gật niệm Nam mô Diêu Tŕ Kim Mẫu Vô Cực Thiên Tôn)

+ Khai Kinh:

"Biển trần khổ vơi vơi trời nước …"

Khi đọc dứt câu, cúi đầu chớ không có lạy.

+ Phật Mẫu chơn kinh:

“Tạo Hóa Thiên huyền vi Thiên Hậu...”

Khi đọc dứt câu kinh lạy 9 lạy (lạy 3 lần, mỗi lần 3 gật, mỗi gật niệm Nam mô Diêu Tŕ Kim Mẫu Vô Cực Thiên Tôn).

+ Dâng Tam Bửu (Hoa, Rượu, Trà)

Chú ư: Bài dâng hoa câu thứ tư phải đọc: “Cúi mong Phật Mẫu rưới ân thiên” thay v́ đọc “Cúi mong Thượng Đế rưới ân thiên”.

Dứt mỗi bài thài lạy 9 lạy (lạy 3 lần, mỗi lần 3 gật, mỗi gật niệm Nam mô Diêu Tŕ Kim Mẫu Vô Cực Thiên Tôn).

 

5/ Sớ Văn thượng tấu

Đọc sớ và đốt sớ xong, lạy 9 lạy (lạy 3 lần, mỗi lần 3 gật, mỗi gật niệm Nam mô Diêu Tŕ Kim Mẫu Vô Cực Thiên Tôn).

 

6/ Ngũ nguyện

Nam mô:

Nhứt nguyện Đại Đạo hoằng khai,

Nh́ nguyện phổ độ chúng sanh,

Tam nguyện xá tội đệ tử,

Tứ nguyện thiên hạ thái b́nh,

Ngũ nguyện Thánh Thất an ninh.

Đọc ngũ nguyện xong, lạy 9 lạy (lạy 3 lần, mỗi lần 3 gật, mỗi gật niệm Nam mô Diêu Tŕ Kim Mẫu Vô Cực Thiên Tôn)

Đứng lên xá ba xá trở ra sắp thành hàng tam ban, nam theo nam, nữ theo nữ.

 

7/ Kệ chuông Băi Đàn

(Y như câu kệ tại Đền Thánh và Thánh Thất, cách dọng chuông cũng y như vậy).

Xong mọi người từ từ xá Đàn trở ra.

 

V- NGHI TIẾT CÚNG TỨ THỜI TẠI T̉A THÁNH, THÁNH THẤT VÀ ĐIỆN THỜ PHẬT MẪU

    1/ Tại Ṭa Thánh và các Thánh Thất

Ngoài các buổi cúng đại đàn và tiểu đàn nhằm vào các ngày đại lễ và tiểu lễ (ngày vía, ngày kỷ niệm các bậc chức sắc tiền bối có công lớn với Đạo, ngày mồng một, ngày rằm hàng tháng tính theo âm lịch), tại Ṭa Thánh và các Thánh Thất luôn luôn có các buổi cúng hàng ngày vào các giờ: Tư (0 giờ khuya) – Mẹo (6 giờ sáng) – Ngọ (12 giờ trưa) – Dậu (18 giờ chiều) gọi là cúng tứ thời.

Cúng tứ thời giản dị hơn cúng đại đàn và tiểu đàn, nghi tiết được tóm lược như sau:

Đến giờ cúng, Lễ vụ kệ 3 câu chú ( ) đánh 3 tiếng Đại hồng Chung lần thứ nhứt, chức sắc, chức việc và đạo hữu tuần tự vào chánh điện (nam bên tả, nữ bên hữu theo hướng từ trong nh́n ra), cũng đứng hai bên quay mặt vào nhau, sắp theo thứ tự phẩm trật. Xong Lễ vụ tiếp tục kệ 3 câu chú, đánh 3 tiếng Đại Hồng Chung lần thứ hai ( ), mọi người tiếp tục hành lễ với những động tác giống như phần tŕnh bày ở đoạn trước. Tuy nhiên các phần nghi lễ sau đây không có trong các buổi cúng tứ thời:

- Hoán Đàn.

- Nhạc tấu huân thiên.

- Dâng tam bửu (chỉ dâng một trong ba món và đọc một bài thài tùy theo thời cúng: thời Tư và Ngọ dâng rượu – thời Mẹo và Dậu dâng trà)

- Chỉnh sát cúng phẩm.

- Thuyết Đạo.

Trong lúc đồng nhi đọc kinh, có ḥa tấu nhạc đệm theo.

Cúng xong, lễ vụ kệ ba câu chú ( ) khắc ba tiếng Đại Hồng Chung lần thứ ba và băi đàn.

 

     2/ Tại Điện Thờ Phật Mẫu

Cũng như tại Ṭa Thánh và các Thánh Thất, ngoài các kỳ cúng Đàn, thường nhật cũng luôn luôn cúng tứ thời vào các giờ qui định như trên.

Thể thức hành lễ cũng giống như phần tŕnh bày ở mục IV, tuy nhiên các phần sau đây được giảm chế:

- Nhạc tấu huân thiên.

- Dâng tam bửu (chỉ dâng một trong ba món giống như ở Ṭa Thánh).

- Sớ văn thượng tấu.

Trong khi đồng nhi đọc kinh có nhạc đệm theo.

 

VI- THỜ CÚNG TẠI TƯ GIA

Độc giả nên xem những quyển sách sau đây:

1. Kinh Thiên Đạo và Thế Đạo (Hội Thánh xuất bản)

2. Thiên bàn thờ tại tư gia (GH Thượng Lư Thanh)

3. Ư nghĩa thờ Thiên Nhăn (HT Nguyễn Kim Anh)

 

VII- TẠI SAO PHẢI THỜ CÚNG

Điểm khó khăn hơn hết trong vấn đề thờ cúng không phải là những nghi lễ tế tự phức tạp hay các lời kinh bằng chữ Hán khó hiểu, khó nhớ... Thoạt nh́n người ta có thể cảm nghĩ như vậy, nhưng nghi lễ dù phức tạp đến đâu vẫn có thể quen được như một tập tục, lời kinh dù khó đến đâu đọc măi cũng thuộc. Đó là h́nh tướng bên ngoài ai ai cũng làm được. Chính nội dung, tác dụng của lời kinh tiếng kệ, những giây phút trầm tư mặc tưởng ấy có ích lợi ǵ cho bản thân ta khiến người tín đồ phải thực hành những nghi lễ ấy, đó mới là trọng hệ.

Đây là điểm đệ nhứt khó khăn trong đời sống của người tín đồ v́ nó thuộc về mặt tâm pháp bí truyền. Trong một đàn cúng có đông người tham dự, thường th́ chỉ có một số rất ít người có thể cảm nghiệm được nguồn năng lực sinh động, một cái ǵ lung linh huyền diệu trong “cơi sống thật” đang phủ trùm lấy họ từ bên ngoài cả đến bên trong thân xác. Một khi cả xác thân lẫn tâm hồn đă đắm ḿnh trong ḍng sinh lực ấy, người tín đồ đă thực sự đứng trước ngưỡng cửa của một thế giới không c̣n thuộc “về cơi người ta” nữa. Nguồn năng lực vô biên ấy không thể tả được, nhưng chỉ cần một chút xíu thôi cũng đủ làm cho những kẻ bướng bỉnh nhất trên thế gian nầy thay đổi cuộc sống của họ một cách trọn vẹn. Nhưng không phải ai ai cũng dễ dàng khám phá được.

Một khi đă thực sự sống trong thế giới Thần Tiên ngay bên cạnh “cơi người ta” nầy th́ người tín đồ không c̣n tâm trạng sợ hăi nữa, trái lại với sự tưởng tượng của những kẻ mà đời sống đắm ch́m trong tục lụy, ngồi ở đây mà tưởng tượng vẽ vời ra “thế giới bên kia” mà thực sự họ chưa từng sống ở đó một phút giây nào cả.

Tôi xin nhắc lại lời nói của Thánh Giăng cánh đây gần hai ngàn năm:

“Người nào đă cảm giác được cái tinh thần thiêng liêng của Đấng Chí Tôn không thể lầm lẫn, nghi ngờ hoặc phủ nhận nó. Ôi! Thế gian, ví như các người có đồng thanh phủ nhận Ngài, ta thà từ bỏ thế gian và giữ vững đức tin của ta” (Chơn sư và Thánh Đạo. Leadbeater. Nguyễn Hữu Kiệt dịch).

Các bậc chơn tu xưa nay đă nói rất nhiều về đời sống Thần Thánh nầy nhưng khốn nỗi chính các Ngài cũng không có quyền muốn đem cho ai th́ cho “nguồn sống vạn năng” ấy dù chỉ một chút xíu thôi. Đó định luật tất yếu trong càn khôn vũ trụ. Các Ngài sẵn sàng cho khối gia tài thiêng liêng ấy đến tất cả mọi người, nhưng mà nắm lấy được hay không là do ở chính ḿnh. Thành thử kết quả sau cùng là các Ngài không trọn quyền ban cho ai tùy thích được. Đó là một định luật công b́nh, của báu không bán nài và cũng chẳng phải của riêng ai được quyền nắm giữ dù họ là giáo chủ đi nữa.

Thờ cúng là một trong những cách làm cho thần trí của người tín đồ quen chủ định để dẫn thân xác đến gần thế giới thần linh. Rồi đến một lúc nào đó cả hành vi, tư tưởng, lời nói của người tín đồ đă hiển hiện là những “người Thần”, “người Thánh” trước mắt mọi người th́ tự nhiên cánh cửa “thế giới vô h́nh” sẽ mở hoát ra như một định luật của hữu vô đồng nhất mà người đạo giáo thường gọi là thể pháp và bí pháp tương liên mật thiết với nhau.

Thần, Thánh, Tiên, Phật không phải là những vị mà con người có thể cầu khẩn, van xin đút lót của hối lộ theo kiểu thường làm ở thế gian.

Nghi lễ thờ cúng chỉ là những h́nh tướng biểu lộ bên ngoài của một nội tâm kính trọng và ư muốn cầu thân cùng các Đấng Thiêng Liêng. Dấu hiệu tỏ lộ bên ngoài có thể bắt chước được.

H́nh tướng bên ngoài ấy dùng để dắt dẫn tâm linh nên nó phải thay đổi cho phù hợp với phong tục tập quán và tŕnh độ tấn hóa của con người. Nghi lễ các đạo giáo v́ vậy khác với nhau mới thích ứng được với mọi người, chớ c̣n bên trong, cái khổ, cái sướng hay niềm an lạc trong tâm hồn của con người th́ tự cổ chí kim ai cũng như ai. Thực hành những nghi lễ thờ cúng là để t́m về chỗ thuần nhất ấy, và khi đạt đến rồi th́ người không c̣n phân cách với người nữa, người cũng không c̣n phân cách với Trời, Phật hay Thần, Thánh nữa. Đó là lư do sau cùng khiến người tín đồ phải để tâm đến việc thờ cúng. Đức Quan Thế Âm Bồ Tát có giáng cơ chỉ dạy như sau:

“Các em phải lo cúng kiến thường:

- Một là tập cho chơn thần được gần gũi các Đấng Thiêng Liêng đặng sáng lạn.

¬- Hai là cầu khẩn với Đức Đại Từ Bi tha thứ tội t́nh cho các em và cả chúng sanh.

- Ba là có tế lễ th́ tâm phải có cảm, cảm rồi mới ứng, ứng là lẽ tự nhiên.

- Bốn là tâm có cảm th́ ḷng bác ái mới mở rộng, mà nhứt là khiếu lương tri, lương năng của các em cũng nhờ đó mà lần hồi thành ra mẫn huệ”.

(TNHT QII. 1969. Tr 87)

Sự ngộ nhận ở chữ nghĩa trong kinh điển về lời cầu nguyện, vái van, xin tha thứ tội t́nh, đă làm cho người ta tưởng chừng như các Đấng Thiêng Liêng cũng có nhân cách biết thương yêu, ghét giận như phàm nhân vậy. Sự thật không phải thế, chẳng phải v́ lời cầu khẩn, những tiếng nói xin xỏ ấy thốt ra mà các Đấng thương t́nh tha thứ, nhưng chính v́ tâm hồn của con người trong giờ phút ấy đă mở rộng cửa đón nhận các Đấng Thiêng Liêng mà các Đấng th́ hằng có mặt khắp nơi, nên khi mở cửa tâm hồn th́ đương nhiên gặp, tức là cảm ứng được.

Cũng như bầu sương lam đang phủ trùm cả núi rừng, bác tiều phu mở cửa lều th́ tự nhiên sương tràn vào. Tại hành động mở cánh cửa ra, chứ không phải tại lời nói của bác tiều rằng “tôi mở cửa”, tại cái “khoảng trống” không c̣n ngăn cách giữa phần trong nhà và bên ngoài mà sương tràn vào và cái nhà đầy sương. Sương và nhà lúc bây giờ là một. Sương ở trong nhà và nhà ở trong sương.

Ấy vậy thờ cúng không phải là việc mê tín hay dấu hiệu của những tâm hồn yếu hèn mà mê tín, yếu hèn là tại ḿnh hiểu sai và làm sai vậy. Cho nên sự thành tâm và trúng cách, nghĩa là đúng pháp, rất cần thiết trong việc thờ cúng, bằng chẳng vậy th́ dầu có cúng lạy suốt đời cũng chỉ làm mọi cho khói nhang, cũng hoài công vô ích.

 

 

CHỮ KHÍ

 

 

 

 

 

 

CÚNG TỨ THỜI

Thờ cúng là một sinh hoạt thường nhật trong đời sống của người tín đồ Cao Đài. Đức Quan Thế Âm Bồ Tát dạy phải siêng năng cúng kiến cho thường với những lư do:

- Một là tập cho chơn thần được gần gũi các Đấng Thiêng Liêng đặng sáng lạn.

- Hai là cầu khẩn với Đức Đại Từ Bi tha thứ tội t́nh cho các em và cả chúng sanh.

- Ba là có tế lễ th́ tâm phải có cảm, cảm rồi mới ứng, ứng là lẽ tự nhiên.

- Bốn là tâm có cảm th́ ḷng bái ái mới mở rộng, mà nhứt là khiếu lương tri lương năng của các em cũng nhờ đó mà lần hồi thành ra mẫn huệ. Các em nhớ à".

                                                                (TNHT. QII.1969-trg 87 )

 

Tuy nhiên không phải ai ai cũng dễ dàng đạt đến bốn mục đính trên đây. Hương đăng trà quả, bàn thờ, tiếng chuông, tiếng mỏ hay cúi đầu đảnh lễ tất cả chỉ là h́nh tướng bên ngoài gọi là thể pháp của Đạo. Điều trọng yếu hơn hết là phải biết nương nhờ vào thể pháp ấy đặng đạt đến bí pháp huyền linh là sức sống tâm linh ẩn tàng bên trong.

Vậy bí quyết ấy là ǵ? Ở đâu có?

 

I- BÍ PHÁP CÚNG TỨ THỜI

Trong phép cúng tứ thời hằng ngày tại tư gia hay nơi công cộng như Đền Thánh, Đền Thờ Phật Mẫu... mục đích là để tập cho ḿnh quen gom thần định trí, nghĩa là tư tưởng phải chú định được vào một cái ǵ đó thôi.

Chỗ chú định ấy thường là:

- Lời kinh

- Hoặc h́nh Thiên Nhăn

- Hoặc ư không muốn nghĩ ǵ cả.

Thật sự trong buổi đầu tâm trí của người tín đồ chưa sống được với trạng thái trống vắng hoàn toàn, v́ vậy chỉ yêu cầu gom về điểm một là được. Sau đó mới lần đến chỗ ngừng nghĩ tư duy phàm tục, đón nhận ánh sáng nội tâm tự phát nhịp nhàng với sự trợ thần của các Đấng Thiêng Liêng.

Song đó chỉ là thuật điều chỉnh tư tưởng mà thôi, chỗ yếu nhiệm song song kế đó là trong tâm ḿnh phải có đức tin và ḷng trông cậy vào quyền năng của Bát Quái Đài. Không có đức tin có nghĩa là không sống thực với ḷng ḿnh th́ sự tập trung tư tưởng cầu nguyện, lễ bái không có thần lực của ḿnh phát ra cao độ cũng như máy thu thanh thiếu điện đương nhiên không có cảm ứng, cúng lạy suốt đời cũng chỉ ḷng ṿng với h́nh tướng mà thôi không có bí pháp ứng hiện.

"Đạo gốc bởi ḷng thành tín hiệp..."

Khi bắt đầu đọc kinh đă có sự nhắc nhở như vậy. Có đức tin mới có ḷng thành khẩn và sự kính trọng thật sự trong tâm. Không tin, không kính th́ sự kính trọng làm ra vẻ bề ngoài và những lời vái van lấy lệ trên đầu môi chót lưỡi chỉ là giả tưởng mà thôi, xét trên quan điểm cao tầng huyền linh quả nhiên như vậy, tuy rằng lời thật hay mất ḷng.

Tóm lại cúng kiến, cầu nguyện phải đúng với chơn pháp và phải có đức tin mănh liệt mới có ấn chứng tâm truyền khi ḿnh đủ công đức.

 

II- ĐỌC KINH CẦU LƯ

 

     1/ Ư nghĩa

Đọc kinh cần phải hiểu ư nghĩa của lời kinh v́ lư trí có hiểu đặng ư nghĩa mới điều khiển thân xác hành động theo chánh tín đặng. Quan niệm sống của người tín đồ thể hiện qua tư tưởng và hành động của họ, không hiểu ư nghĩa lời kinh việc sùng tín dễ rơi vào mê tín dị đoan và ḷng nhiệt thành hăng say v́ Đạo dễ bị lạm dụng không đúng chỗ. Ư nghĩa lời kinh trong các tôn giáo thường diễn tả vũ trụ quan và nhân sinh quan của nền triết lư đạo giáo ấy.

Việc cầu lư bao gồm từ thấp đến cao, tùy theo căn cơ và tŕnh độ của mỗi cá nhân người giảng và nghe, cần có những h́nh thức diễn giảng khác nhau mới đáp ứng đủ mọi tŕnh độ hiểu biết của nhơn sanh.

Triết lư của Tam Kỳ Phổ Độ tổng hợp tinh hoa các giáo thuyết đông tây kim cổ gọi là Qui Tam Giáo hiệp Ngũ Chi nên chúng ta không lạ ǵ khi thấy, chẳng hạn một vấn đề ăn chay thôi mà lư giải của nó do những người đi trước truyền đạt cũng không đồng nhất. Người truyền giáo hiểu đến đâu th́ diễn giảng theo mức ấy và người nghe tùy tŕnh độ nhận thức của ḿnh cũng hiểu và tin vấn đề một cách khác nhau. Tinh thần tổng hợp chấp nhận tất cả những sự khác biệt ấy đều hữu dụng cho nhơn sanh tùy căn duyên của mỗi người. Cũng lẽ ấy mà về h́nh thức nghi lễ tất cả các vị giáo chủ cổ kim đều được tín đồ Cao Đài thờ chung trên một bàn thờ dù trước kia chủ trương hành động của họ đối với cuộc đời không đồng nhất khi độ rỗi nhơn sanh. Về phương diện cầu lư phương tu của người tín đồ Cao Đài chủ trương làm người phải t́m hiểu lư đạo sâu xa sửa ḷng ḿnh cho trong sạch khi tụng kinh.

"Làm người rơ thấu lư sâu,

Sửa ḷng trong sạch tụng cầu Thánh Kinh"

 (Trích bài Khai Kinh)

Trong Tân Luật điều thứ hai mươi ba, Chương VI ghi rơ trong Đạo sẽ mở trường dạy chữ và dạy Đạo. Dạy Đạo là giảng dạy về môn giáo lư Cao Đài trong học đường. Điều mong ước ấy của các bậc tiền bối đă ghi thành luật nhưng trên thực tế chẳng thực hiện được bao nhiêu hầu đáp ứng nhu cầu t́m hiểu lư Đạo cho lứa tuổi thanh thiếu niên.

 

     2/ Các h́nh thức cầu lư

Để t́m hiểu ư nghĩa của lời kinh, thông thường người ta áp dụng những h́nh thức sau đây:

a) Truyền giảng trực tiếp bằng lời nói giữa người và người, mặt đối mặt với nhau. H́nh thức nầy trong Đạo Cao Đài gọi là thuyết đạo, thường thấy trong các đàn cúng do chức sắc hay chức việc thực hiện khi vừa măn lễ trước số đông tín đồ tham dự đàn cúng vào các ngày sóc vọng hay lễ vía hoặc ngày thường.

H́nh thức nầy truyền thụ kiến thức một chiều giữa người nói và người nghe. Đôi khi cũng có những buổi thuyết giảng ngoài giờ cúng trong đó người nghe có cơ hội nêu thắc mắc để được giải đáp hay thảo luận.

 

b) Dùng phương tiện sách báo, phim ảnh, băng ghi âm, làn sóng điện truyền thanh truyền h́nh để truyền bá đạo lư trong đó có ư nghĩa lời kinh. Người giảng chỉ nói một lần và lời nói hay văn tự được giữ lại để truyền đạt cho tín đồ nhiều lần về sau.

 

c) H́nh thức học hỏi bằng cách thông công hay tham thiền, sinh hoạt loại nầy thuộc cao cấp và có nhiều nguy hiểm. Các Đấng Thiêng Liêng trợ thần cho người t́m hiểu tự khám phá lấy hoặc giảng dạy trực tiếp trên chơn thần bằng âm thanh hay h́nh ảnh về ư nghĩa của lời kinh và những vấn đề khác. Trong bước đầu tu học người tín đồ nên áp dụng hai phương thức trước dễ dàng hơn. Nghe giảng, đọc sách, tham khảo, tra cứu, tự t́m ṭi bằng lư trí b́nh thường của ḿnh ngoài giờ cúng là lối học hỏi dễ có kết quả. Có nhiều người đốt giai đoạn dùng giờ cúng tứ thời để suy ngẫm ư nghĩa lời kinh tiếng kệ trong khi thần trí chưa quen an tĩnh kết quả chỉ là t́nh trạng đi rong của tư tưởng về văn từ nghĩa lư từ câu nầy sang câu khác, không đạt đến kết qủa cao đặng và dễ bị mơi mệt thần kinh.

Đành rằng Thái Tử Sĩ Đạt Ta đă thành công nhờ thiền định nhưng khi chúng ta chưa đạt đến t́nh trạng tấn hóa như Ngài nên áp dụng phương pháp tu học từ thấp lần đến cao hay hơn chạy nhanh rồi vấp ngă.

 

 

 

  

 

LÀM CÔNG QUẢ

 

I- ĐỊNH NGHĨA

Thế thường người ta vẫn quen gọi đi làm công quả là đi làm công việc cho nhà Chùa, Thánh Thất hay một cơ quan từ thiện và không nhận lương bổng hay thù lao ǵ sau khi làm công việc đó.

Phân tách hiện tượng nầy chúng ta thấy hai tiếng công quả bao hàm những tính chất sau đây:

  Công việc làm có tính cách tự nguyện

Đi làm việc cho nhà Chùa hay cơ quan từ thiện, hành động đó hoàn toàn do ư muốn của ḿnh, khác hẳn với công tác đi làm xâu mà nhà nước cai trị trước đây thời Pháp thuộc thường hay bắt dân làng đi công tác đắp đồn lũy, đốn cây phá rừng, mở đường... cũng không nhận thù lao, nhưng do sự cưỡng bách của quyền lực, nghĩa là không làm sẽ bị một h́nh phạt nào đó.

 Không v́ tư lợi cá nhân

Ư nghĩa rơ rệt nhứt biểu lộ trong hành động người đi làm công việc không hưởng một khoản lương bổng hay thù lao nào sau khi hoàn tất công việc. Chẳng những người làm công quả không nhằm đến mục đích thu lợi cho cá nhân ḿnh mà họ c̣n muốn công việc làm của họ không bị kẻ khác lợi dụng. Họ muốn rằng hành động của họ phải là sự hy sinh đúng nghĩa, đúng chỗ, nghĩa là nhơn sanh phải hưởng nhờ tiện ích do công việc làm của họ tạo nên.

So sánh hành động làm công quả cho nhà Chùa với công việc làm của một người lao công cho một ông chủ hăng buôn không nhận thù lao, chúng ta thấy có sự khác biệt rơ rệt, một đàng nhắm tới lợi tức của một người là ông chủ hăng, một đàng nhắm tới lợi ích của nhiều người tức là nhơn sanh nói chung.

Nhà Chùa, Thánh Thất, Đ́nh, Miễu, Nhà Thờ hay các cơ quan từ thiện xă hội là những tổ chức mà mục đích là phụng sự cho nhơn sanh chớ không phụng sự cho quyền lợi tư riêng của người đang cầm quyền làm chủ. Dù cho trên thực tế, những tổ chức nầy có bị lợi dụng vào mục đích tư lợi cho cá nhân đi nữa, việc ấy xảy ra trong bóng tối chớ ư nghĩa của những tổ chức nầy vẫn là không v́ tư lợi cho cá nhân.

Do đó người ta mới t́m đến các tổ chức tôn giáo, từ thiện để làm công quả, ư nghĩa của sự t́m tới nầy là muốn rằng hành động của họ không bị lợi dụng.

 Ư hướng tu hành

Người làm công quả mang ư  hướng tu hành trong tâm tư của họ, đôi khi chính họ không nhận thức được rơ rệt ư hướng nầy, nhưng bao giờ cũng cảm thấy tính chất thiêng liêng cao thượng trong hành động đó. Họ làm việc với tất cả tâm thành, ư vẹn trong niềm tin rằng hành động của họ sẽ được Thần linh chứng giám, hoặc nếu không rơ rệt như vậy cũng tin tưởng rằng sẽ được đền bù tương xứng theo đúng luật công b́nh, khách quan, vô tư và tự nhiên. Lẽ dĩ nhiên luật công b́nh thiêng liêng ấy phải khá hơn luật công b́nh của ṭa án và cảnh sát do các nhà cai trị tạo nên. Do đó tâm trạng của người làm công quả t́m đến nhà Chùa thường ở trong những trường hợp sau đây:

+ Hoặc để sám hối ăn năn về một việc lỗi lầm nào đó và họ muốn lập công chuộc tội.

+ Hoặc để t́m sự yên ổn trong tâm hồn, tránh sự buồn chán tuyệt vọng v́ một sự thất bại nào đó.

+ Hoặc để tạo những nguyên nhân tốt hầu ngày sau được đền bù bằng những phần thưởng xứng đáng mà họ may mắn gặp trong cuộc sống, tức là có ư hướng cầu phước.

+ Hoặc hơn cả các trường hợp trên đây, họ làm việc v́ đă ư thức được thiên chức của ḿnh, v́ sự thức tỉnh hay giác ngộ th́ chung qui cũng do niềm tin vào định luật tấn hóa tự nhiên của Trời Đất. Ư hướng tu hành trong trường hợp nầy mới là siêu đẳng.

 

II- TẠI SAO PHẢI LÀM CÔNG QUẢ

Ngay từ buổi khai Đạo có nhiều người khi vừa thức tỉnh giấc mộng trần ai, tâm hồn liền hóa ra chán ngán cảnh thế t́nh, muốn bỏ hết chuyện nhơn sự t́m chỗ yên thân tu luyện những mong thành Tiên, hóa Phật cho cá nhân ḿnh. Đức Chí Tôn liền ngăn cản và dạy phải làm công quả trước tiên:

“Trong các con có nhiều đứa lầm tưởng hễ vào Đạo th́ phải phế hết nhơn sự, nên chúng nó ngày đêm mơ tưởng có một điều rất thấp thỏi là vào một chỗ u nhàn mà ẩn thân luyện Đạo.

Thầy nói cho các con biết nếu công quả chưa đủ, nhơn sự chưa xong th́ không thể nào các con luyện thành đặng đâu mà mong. Vậy muốn đắc quả th́ chỉ có một điều phổ độ chúng sanh mà thôi. Như không làm đặng thế nầy th́ t́m cách khác mà làm âm chất, th́ cái công tu luyện chẳng bao nhiêu cũng có thể đạt địa vị tối cao. Các con phải hiểu Thánh ư Thầy mà trau giồi chí lớn. Dầu đi lối nào cũng phải cần cái đèn thiêng liêng chiếu rơ mới đặng vững bước.

Làm Vua, làm thầy, làm công nghệ, làm đạo sĩ cũng cần phải có cái chí lớn mới mong thành tựu đặng. Các nghề dưới thế không có nghề nào là vô dụng, mà vô dụng là tại người không chuyên vậy”.(TNHT QI. 1969. trg.101-102)

 

Đức Chí Tôn lại c̣n xác nhận rằng lập Tam Kỳ Phổ Độ nầy, Ngài đă mở một trường thi công quả cho nhơn sanh đến mà tranh thủ địa vị, Ngài dạy:

“Thầy hằng nói cùng các con rằng một trường thi công quả các con muốn đến đặng nơi cực lạc th́ phải đi tại cửa nầy mà thôi”. (TNHT QI. 1969. trg.34)

 

Rồi Ngài lại chỉ cho cách làm công quả là phải độ rỗi chúng sanh:

“Thầy đă đến chung cùng với các con, các con duy có tu mà đắc Đạo, phải đoái lại bá thiên vạn ức nhơn sanh  c̣n phải trầm luân nơi khổ hải chưa thoát khỏi luân hồi, để ḷng từ bi mà độ rỗi”.(TNHT QI.1969. trg.34)

 

Ngài lại dạy rơ: ít nữa mỗi tín đồ phải độ đặng 12 người.

“Hễ bao nhiêu môn đệ độ rỗi của mỗi đứa th́ là họ hàng của mỗi đứa. Hiểu à! Chừng ấy về đến Bạch Ngọc Kinh th́ gia tộc mỗi đứa đều phân biệt, nếu chẳng độ rỗi th́ về với hai tay không.

C̣n chư môn đệ đă lập minh thệ rồi ngày sau tùy âm chất mỗi đứa mà thăng hay là tội lỗi mà giáng, song buộc mỗi đứa phải độ cho đặng ít nữa là 12 người”.

(TNHT QI.1969. trg.42)

 

Tuy vậy nhiều tín đồ vẫn c̣n sụt sè chưa dám dấn thân tích cực. Đức Chí Tôn lại dạy về sự công b́nh của Tạo Hóa buộc rằng nếu không lập được công quả tại thế gian nầy th́ địa vị Thần, Thánh, Tiên, Phật dầu có thương cũng không ban cho được.

“Thầy đă nói cho các con hay trước rằng : nếu các con không tự lập ở cơi thế nầy là cái đời tạm của các con th́ Thầy cũng không bồng ẵm các con mà đỡ lên cho đặng. Ấy vậy cái vấn đề tự lập là vấn đề các con phải lo đó”.(TNHT QI.1969. trg.105)

 

Về sau Đức Phạm Hộ Pháp có giảng rơ về vấn đề tự lập nầy là phải lập công, lập ngôn, lập đức và coi đó như là ư nghĩa của đời sống con người. Mỗi người đều phải có đủ tam lập ấy mới tṛn thiên chức làm người, khi chết linh hồn sẽ trở về cảnh thiêng liêng hằng sống. Ấy là gia tài, là sự nghiệp thiêng liêng của mỗi người phải biết tạo ra mới có được. Bởi v́:

“Người ở thế nầy muốn giàu có phải kiếm phương thế mà làm ra của. Ấy là về phần xác thịt. C̣n Thần, Thánh, Tiên, Phật muốn cho đắc Đạo phải có công quả”.

(TNHT QI. 1969. trg.27)

 

 

 

Tam Thế Phật (trên nóc Bát Quái Đài)

 

KINH THẾ ĐẠO

I- GIỚI THIỆU CÁC BÀI KINH

Ngoài các bài kinh Thiên Đạo đọc trong các thời cúng tại Thánh Thất hay tư gia mà nội dung ca ngợi công đức của các Đấng Trọn Lành hay kêu gọi đến năng lực thần bí của thế giới thần linh, để hỗ trợ cho các pháp bửu bí truyền được ứng hiện linh diệu, người ta nhận thấy c̣n có rất nhiều bài kinh gọi là Kinh Thế Đạo, dùng để đọc trong những dịp sau đây:

 

     1/ Tang tế

Thí dụ bài kinh dùng để tỏ cái t́nh, cái nghĩa của người c̣n sống với kẻ quá cố. Thuộc loại nầy, nghi lễ Cao Đài đă có những bài kinh sau đây:

- Kinh tụng khi vua thăng hà.

- Kinh tụng khi thầy qui vị.

- Kinh cầu tổ phụ qui liễu.

- Kinh tụng cha mẹ qui liễu.

- Kinh cầu bà con cố hữu qui liễu.

- Kinh tụng huynh đệ măn phần.

- Kinh tụng khi chồng qui vị.

- Kinh tụng khi vợ qui liễu.

Lời lẽ trong bài kinh khác nhau tùy theo mối liên hệ giữa người quá cố và kẻ sanh tiền, nhưng nội dung có điểm tương đồng là ca ngợi công ơn của người đă chết, nhắc nhở vong linh luôn luôn nhớ đến Đức Chí Tôn, và sau cùng là lời cầu khẩn cùng Đức Ngài từ bi cứu độ.

 

     2/ Hôn phối

Chỉ có một bài kinh duy nhứt gọi là kinh Hôn Phối đọc tại Thánh Thất khi đám cưới được Hội Thánh nh́n nhận hợp pháp và có chức sắc làm phép Hôn Phối.

 

     3/ Nhóm họp

Trong các buổi họp đông người, hoặc để thuyết pháp cũng có các bài kinh như:

- Kinh nhập hội đọc lúc khai mạc buổi họp.

- Kinh xuất hội đọc vào lúc bế mạc buổi họp.

- Kinh thuyết pháp đọc trước khi giảng đạo, thuyết pháp.

 

      4/ Các hoạt động thường ngày

Xen vào các hoạt động thường ngày như ăn ngủ, đi đứng có bài kinh sau đây:

- Kinh thức dậy.

- Kinh đi ra đường.

- Kinh khi về.

- Kinh vào ăn cơm.

- Kinh khi ăn cơm rồi.

- Kinh khi đi ngủ.

Và sau cùng là bài kinh cứu khổ dùng để đọc trong những dịp bất thường, khi người tín đồ cần kêu gọi đến năng lực của Thần linh giúp họ vượt qua vài trở ngại nào đó trong cuộc sống, mà xét ra lời yêu cầu rất nên chánh đáng.

Tất cả các bài kinh nầy đều có trong quyển “Kinh Thiên Đạo và Thế Đạo” do Hội Thánh ĐĐTKPĐ Ṭa Thánh Tây Ninh xuất bản.

 

II- CÁCH ÁP DỤNG

Có một điều lầm lẫn rất tai hại là người ta vẫn thường cho rằng các bài kinh Thế Đạo liên quan đến các hoạt động thường ngày như ăn ngủ, đi đứng... chỉ áp dụng cho trẻ con mà thôi, c̣n người lớn th́ đă “hiểu đạo” rồi. Đành rằng khi người ta đă thấm nhuần tư ttưởng cao siêu trong các bài kinh ấy và đă thật sự sống với những điều mà tư tưởng ấy muốn diễn tả, th́ h́nh thức đọc kinh có lẽ cũng không c̣n cần thiết nữa. Kẻ đă qua sông được th́ cần ǵ phải mang chiếc bè trên lưng, thế nhưng nh́n kỹ lại trong hàng tín đồ có bao nhiêu người có được tŕnh độ tâm linh như vậy?  Phải thành thật thú nhận rằng có rất ít người đạt đến mức độ ấy sau nửa thế kỷ truyền giáo.

Cho nên sự áp dụng một cách nghiêm chỉnh những bài kinh Thế Đạo vẫn cần thiết và rất cần thiết như cơm ăn, áo mặc hằng ngày vậy.

Đọc kinh chỉ là làm thể pháp mà thôi, cần đạt đến nội dung là cái tác dụng của lời kinh ấy giúp ích được ǵ cho tâm hồn của chúng ta lắng đọng những tư tưởng trần tục và khơi dậy những tư tưởng thanh cao thánh triết. Cho nên nếu người tín đồ chịu khó suy nghiệm sẽ thấy các áp dụng như sau:

+ Đối với trẻ con cần có sắc tướng âm thanh rơ rệt chúng mới hiểu được nên cần phải đọc ra lời, lại nữa cũng là phương bắt chúng học thuộc ḷng.

+ C̣n đối với người lớn th́ chỉ đọc trong trí mà thôi, nghĩa là tâm ḿnh tưởng đến những lời kinh trước khi ăn cơm, sau khi ăn xong, trước khi nhắm mắt ngủ, khi vừa tỉnh giấc, khi đi ra đường, khi trở về nhà. Phương thức nầy áp dụng được cho tất cả mọi người, mọi nơi, mọi lúc... Bên ngoài dường như không ai hay biết ǵ cả về thế giới nội tâm sinh động của ḿnh. Chỉ thoáng mấy giây đồng hồ chúng ta có thể tưởng xong một bài kinh, nghĩ cũng chẳng khó ǵ, mà ít ai làm được!

 

III- TÁC DỤNG TÂM LƯ VÀ THẦN QUYỀN

Có lẽ nguyên nhân chính của sự lười biếng nầy là người tín đồ không hiểu rơ, và cũng không được chứng nghiệm về tác dụng hữu ích của lời kinh tiếng kệ, do đó không có đức tin vững mạnh đối với Thần linh, những bậc chơn tu đều có một niềm thương xót vô biên đối với chúng sanh khi thấy họ không hiểu ǵ về thế giới thần linh cả. Muốn nắm tay dẫn đến tận nơi, vén bức màn thiêng liêng chỉ cho ngó thấy tận mắt, sợ e v́ kinh hăi mà loạn thần hóa ra ngây dại, c̣n dùng lư lẽ mà nhủ khuyên th́ lư căi lư già đời không hết.

Nếu biết rằng người có xác và hồn, xác biết ăn c̣n hồn chẳng biết ăn sao? Xác biết lựa món ăn ngon c̣n hồn chẳng biết món ăn ngon sao? Chẳng lẽ xác biết lựa cao lương mỹ vị cho béo bổ khỏe mạnh c̣n hồn th́ cho nó ăn những tư tưởng thấp hèn, oán ghét, thù hận, đố kỵ, tham lam, ích kỷ hay sao? Vậy mà con người vẫn thường hay đắm ḿnh trong những tư tưởng hắc ám ấy.

Muốn xua đuổi những tư tưởng oán thù, tham lam, ích kỷ... ra khỏi tâm thần người tín đồ, các bậc Thánh hiền đă đặt ra các bài kinh Thế đạo để ngày ngày áp dụng dường như có một người nhắc nhở bên tai ḿnh vậy. Không chịu áp dụng th́ kể như không c̣n ai nhắc hết. Nghĩ về điều tốt tức là không nghĩ về điều xấu, ít ra cũng trong khoảnh khắc nào đó, rồi những tư tưởng thiện ấy sẽ từ từ hướng dẫn thể xác có những hành động lành. Ấy là một cái phép của Trời đất, phải tập cho con người có suy nghĩ tốt trước đă, rồi ư nghĩ ấy sẽ dẫn dắt hành động trở nên tốt. Tác dụng tâm lư rơ ràng như vậy, muốn cùng chẳng muốn là tại ḿnh làm mà thôi.

Về phương diện thần quyền chúng ta há chẳng thường thấy có những người mà tinh thần bạc nhược, lờ đờ, uể oải, hiện rơ trên nét mặt... người đời chẳng từng gọi họ là những kẻ “không hồn” hay sao? Chẳng cần phải luận giải chi dài ḍng về việc linh hồn có hay không, vậy chớ thực thể sinh động nào làm cho cái xác của con người biết cựa quậy và khôn ngoan, làm cho chúng ta phân biệt được giữa một tử thi và một con người sống? Chúng ta coi đó là dấu hiệu, là chứng tích của một chơn thần đang ngự trị trong xác thân. Người đời vẫn thường gọi linh hồn là tất cả những ǵ của con người khác hơn phần xác chết của họ. Phần linh hồn ấy sẽ rời khỏi xác thân vào lúc mà người ta gọi là chết, và người sống có giao tiếp với nó được.Thuật cầu cơ chấp bút trong Cao Đài được xây dựng trên nền tảng nầy, người sống có thể thông công với người chết (dĩ nhiên với một số điều kiện nào đó không mấy dễ dàng).

Kết quả của sự thông công nầy là Đạo Cao Đài được thành h́nh. Linh hồn của thi hào Lư Bạch, của Thái Tử Sĩ Đạt Ta, của Khổng Tử, Lăo Tử, của Jesus Christ, của Victor Hugo, của Tôn Dật Tiên, Trạng Tŕnh, và biết bao nhiêu người khác nữa mà danh tánh dường như xa lạ, đă đến để nói chuyện với người tín đồ Cao Đài, làm chứng rằng thế giới vô h́nh có thật và linh hồn bất tử. Tất cả những vị nầy đều kính nhường một Đấng mà người ta gọi là Ông Trời, là Thượng Đế, là Đức Chí Tôn. Rồi chính ḿnh Đức Chí Tôn cũng đến nói chuyện với loài người nữa.

Bây giờ chỉ c̣n vấn đề là con người có chịu đặt ḿnh trong mối tương giao mật thiết với Thượng Đế và Thần linh hay không?

Tôi sẽ không bao giờ nói chuyện với bạn nếu tôi nghĩ rằng bạn không có mặt ở trước tôi, hay ít ra sự hiện hữu của bạn không có trong tầm giao tiếp của tôi. Đối với Thượng Đế hay Thần linh cũng vậy, người tín đồ sẽ không thể nào cảm ứng được nếu họ không tin rằng có các Đấng ấy trong thế giới vô h́nh. Đức tin là đầu mối, là điều kiện tối quan hệ để thiết lập tương giao giữa người và Thần linh, ư nghĩa sau cùng của đạo giáo là đặt đời sống con người trong sự ḥa hợp với siêu nhiên, và quyền lực tối trọng kia được mô tả bằng hai tiếng “Thượng Đế”.

Thượng Đế và Thần linh sống động, luôn luôn ảnh hưởng trên đời sống trần tục của con người, và nếu con người thiết lập được tương giao với các Đấng ấy, đời sống của họ sẽ đi đúng trong thiên cơ và sẽ đảm bảo cho họ chân hạnh phúc. V́ vậy đức tin là điều cần phải củng cố trước tiên, v́ người ta không thể tin mà không có chứng nghiệm. Sự cầu nguyện và đức tin sẽ giúp người ta có được những chứng nghiệm, một vài lần trong cả tháng hay đôi khi cả năm, c̣n quá ít nếu không nói là không đủ để bắt gặp đời sống của các Đấng Thiêng Liêng. Tỉ như chiếc radio bỏ túi với vài cục pin bé nhỏ làm sao có thể bắt được những làn sóng điện của anh phi hành gia từ cung trăng gởi về.

Phải có một đức tin rất mạnh mới chứng nghiệm được thế giới vô h́nh, và một khi đặt ḿnh trong mối tương giao ấy, đời sống của người tín đồ sẽ trở nên phi phàm. Tác dụng thần quyền của những bài kinh Thế Đạo là để buộc tâm, thần người tín đồ luôn luôn hướng về Đức Chí Tôn cao cả, ḷng chân thành và tư tưởng của họ là những tín hiệu gởi đến Thần linh lời cầu xin giúp đỡ. Mối tương giao thiết lập được th́ hai thực thể hữu vô sẽ là một. Người tín đồ sẽ trở thành “người Thần”, “người Thánh”, “người Tiên”, “người Phật” trong tất cả mọi hành động của họ, lúc ăn, lúc ngủ, lúc thức, lúc đi ra đường, lúc trở về... họ luôn luôn phối hợp với Thần linh trong mọi hoạt động và những tín hiệu ấy phải được đánh đi đều đều th́ hai thực thể mới không tách rời nhau. Đó cũng là ư nghĩa của tiếng Phật Trời pḥ hộ, hay ban ơn vậy.

 

 

 

 

THÁI TỬ SHIDARTA ĐI TẦM ĐẠO

 

ĐỜI SỐNG HÔN NHÂN

I- LUẬT VỀ HÔN PHỐI

 Hôn phối là việc rất hệ trọng trong đời người, thiết nghĩ ai cũng biết điều đó, nhưng không phải ai cũng đủ khôn ngoan, sáng suốt khi quyết định về hôn nhân. Bởi vậy ngoài yếu tố t́nh yêu, tâm lư của gia đ́nh rất nhiều người c̣n t́m đến những nhà bói toán để xem tuổi với hy vọng sẽ gặp được người phối ngẫu thích hợp với ḿnh. Sự việc bói toán đúng hay sai không bàn nơi đây, nhưng ghi nhận ư nghĩa trong hành động t́m đến bói toán như là một sự đắn đo trước khi quyết định v́ đă ư thức được sự quan trọng của hôn nhân.

Luật Đạo Cao Đài buộc phải chọn người phối ngẫu cùng trong tôn giáo.

“Việc hôn là việc rất quan trọng trong đời người. Phải chọn hôn trong người đồng đạo, trừ ra khi nào người ngoài ưng thuận nhập môn th́ mới kết làm giai ngẫu”.

(Điều 6. Chương Thế Luật. Bộ Tân Luật).

Vấn đề nầy vẫn gây nhiều thắc mắc cho các thanh niên nam nữ. T́nh yêu đâu phải như bài toán có đáp số dễ dàng sau khi đă cộng, trừ, nhân, chia th́ phải ra như vậy. Có biết bao trường hợp cô hay cậu yêu người không phải đồng đạo mới tính sao đây?

Sự ràng buộc của luật pháp có vẻ nghiêm khắc đă được nghiên cứu kỹ lưỡng về mặt tâm lư từ nửa thế kỷ trước và tới nay vẫn c̣n hiệu dụng. Ư nghĩa của hôn nhân là sự ḥa hợp giữa người với người. Sự ḥa hợp ấy đến tuyệt đỉnh khi hai thân xác hiệp làm một, t́nh cảm cũng một, mà tinh thần cũng một. C̣n có tai hại nào hơn khi hai người phải sống chung với nhau suốt đời mà từng giây từng phút mỗi người là một thế giới riêng? Ấy là một kiếp sống cô đơn, quạnh quẽ trong khi thân xác vẫn bị buộc ràng. Xác thân có thể v́ những định luật vật chất buộc nó phải phối hợp với nhau, t́nh cảm cũng có thể v́ những khêu gợi chung quanh nhất thời chia sẻ cùng nhau được, nhưng niềm tin sâu thẳm trong tâm hồn con người th́ không dễ ǵ lay chuyển. Niềm tin về đạo giáo thuộc về loại nầy. Bởi vậy thái độ khôn ngoan là thái độ của người thấy trước được điểm tâm lư khó khăn nầy.

 Đành rằng triết lư Tam Kỳ Phổ Độ vẫn dạy rằng các Đạo giáo vốn từ một gốc sanh ra, nhưng sự hiểu biết lẽ thật của người tín đồ đâu phải ai cũng có tŕnh độ như các hiền triết cả để có thể thông cảm cùng nhau dễ dàng. Thế  nên, tốt hơn nên chọn người đồng đạo với ḿnh, hy vọng sẽ tránh được nhiều phiền toái hơn. Bậc chơn tu khi đặt ra một điều luật cho tín đồ, hẳn đă nghiên cứu kỹ lưỡng rồi.

C̣n việc chọn người ngoài làm phối ngẫu với điều kiện ưng thuận nhập môn, xét về mặt chánh trị đạo là một phương thức dụng t́nh yêu đưa người vào cửa đạo. Ư hướng dụ dỗ tín đồ ở các đạo khác theo đạo Cao Đài bằng ngơ hôn nhân không cần thiết nơi đây. Điều kiện “ưng thuận nhập môn” nầy không nhằm mục đích làm gia tăng số tín đồ, mà chính v́ muốn bảo đảm hạnh phúc cho hai người. Trong Cao Đài giáo, qua hôn nhân, con người không phải là công cụ để củng cố chế độ chánh trị đạo, cũng không phải là phương tiện tranh đấu để bành trướng số tín đồ, hôn nhân có ư nghĩa thiêng liêng của nó, biểu lộ thân phận làm người của người tín đồ.

“Cơ sanh hóa càn khôn đào tạo,

Do âm dương hiệp Đạo biến thiên.

Con người nắm vững chủ quyền,

Thay Trời tạo thế giữ giềng nhơn luân”.

(Kinh Hôn Phối)

 

Chính con người, hạnh phúc trong hôn nhân mới có ư nghĩa nơi đây chớ không phải chánh trị hay chế độ. Sự ràng buộc của luật Đạo tuy có nghiêm khắc thật nhưng là phương thức hữu hiệu, là chỉ dẫn cần thiết cho thanh niên nam nữ. Ngoài điều luật về sự lựa chọn người phối ngẫu trên đây c̣n có các điều luật khác liên quan đến sự đề pḥng gian dối, nghi lễ hôn phối, cưới hầu thiếp, ly dị.

“Tám ngày trước lễ sính, chủ hôn trai phải dán bố cáo nơi Thánh Thất sở tại cho bổn đạo hay sau khỏi điều trắc trở.

(Điều 7. Thế Luật)

“Làm lễ sính rồi hai đàng trai và gái phải đến Thánh Thất mà cầu lễ chứng hôn.

 (Điều 8. Thế Luật)

 “Cấm người trong đạo kể từ ngày ban hành (1927) luật nầy về sau không được cưới hầu thiếp. Rủi có chích lẽ giữa đường th́ được chấp nối. Thoảng như phụ nữ kia không con nối hậu th́ Thầy cũng rộng cho đặng phép cưới thiếp, song chính ḿnh chánh thê đứng cưới mới đặng.

(Điều 9. Thế Luật)

“Trừ ra có ngoại t́nh hay là thất hiếu với công cô, vợ chồng người đạo không được để bỏ nhau.

(Điều 10. Thế Luật)

 

II- PHÉP HÔN PHỐI

Sau khi làm lễ sính hôn rồi, luật lệ buộc hai đàng trai và gái phải đến Thánh Thất cầu lễ “chứng hôn”. Cô dâu và chú rể sẽ qú trước Thiên Bàn, bốn tay nắm chéo lẫn nhau, vai kề vai, đầu chạm đầu trước sự chứng kiến của họ hàng đôi bên. Cử chỉ nầy biểu lộ ư nghĩa tâm đồng ư hiệp và sự phối hợp hoạt động chặt chẽ giữa hai người như một.

Một vị chức sắc chứng lễ đứng trước mặt cặp vợ chồng hành pháp hôn phối trong khi đồng nhi đọc kinh. Bí pháp nầy có tác dụng giải trừ bớt những mầm xung khắc đă có sẵn trong tâm hồn của hai người do tiền khiên nghiệp chướng của họ gây ra, giờ đây sẽ có cơ hội vay trả lẫn nhau trong đời sống vợ chồng. Những mầm mống xung khắc nầy có thể khó nhận thấy v́ trong buổi đầu của cuộc yêu đương sự bồng bột của t́nh yêu có thể lấn lướt và làm lu mờ tất cả các yếu tố khác. Khi yêu nhau thắm thiết người ta tha thứ cho nhau và chiều ư nhau một cách dễ dàng, sẵn sàng kềm chế những thói hư tật xấu của chính ḿnh để làm vừa ḷng người yêu. Thế nhưng sau một thời gian chung sống sự bồng bột trong buổi đầu không c̣n nữa khi sự thật đă hiện nguyên h́nh th́ những xung khắc có cơ hội nổi dậy làm thành một cuộc trả vay khóc cười lẫn lộn ngay trong đời sống yêu đương.

Tác dụng giải trừ bớt nghiệp quả xấu nầy gọi là ban ơn, là sự ân xá của Đức Chí Tôn trong Tam Kỳ Phổ Độ. Nhiều người tín đồ không hiểu rơ về tác dụng thần quyền nầy lại cũng không có đức tin vững mạnh nên đă xem phép hôn phối là một nghi lễ thêm phiền phức, họ quan tâm đến tiệc tùng, lời chúc tụng và sự vui thích trong ngày hôn lễ hơn. Đó là một sự thiệt tḥi rất lớn trong suốt kiếp sanh của họ mà họ không hề hay biết v́ không hiểu đạo. Đức Chí Tôn đă ân xá cho tội t́nh của họ mà họ lại khước từ ân huệ ấy qua hành động từ chối phép hôn phối và dễ ǵ có được cơ hội thứ hai khi dịp may kia đă lỡ rồi.

Hành pháp xong, vị chức sắc sẽ dặn ḍ vợ chồng mới cưới vài lời về cách ăn ở với nhau cho phải đạo làm người. Sau khi bái lễ Đức Chí Tôn, vị chức sắc sẽ nắm tay cô dâu, chú rễ đưa ra Thánh Thất, người đi giữa, cô dâu chú rễ hai bên. Có nhiều trường hợp chẳng may không gặp được vị chức sắc có đủ khả năng hành pháp hôn phối, hai đàng trai và gái vẫn đến Thánh Thất cầu nguyện nhưng không có hành pháp. Dĩ nhiên nếu lời cầu nguyện chân thành vẫn có sự cảm ứng của thiêng liêng nhưng chắc chắn ân huệ sẽ không được đủ đầy như trong trường hợp có hành pháp linh hiển.

 

III- VAI TR̉ CỦA NGƯỜI MẸ ĐỐI VỚI CÁC CHƠN LINH GIÁNG TRẦN

Vai tṛ nầy được ví như “bụng mang đầy quyền phép nắn đời” bởi v́ người mẹ có thể làm cho đời trở nên hiền lương nhưng ngược lại người cũng có thể làm cho đời trở nên quỉ mị. Người mẹ giữ vai tṛ của cơ quan sản xuất ra nhơn loại, phép uốn nắn trẻ thơ nơi tay người không ít. Người có thể sản xuất ra hạng hiền nhân quân tử, tài trí thông minh, nhưng cũng có thể tạo ra hạng đàng điếm lưu manh.

Nếu hiểu được Đạo là máy Trời vi diệu, chúng ta cũng có thể nương theo đó mà thay đổi số kiếp của con người được phần nào. Phép sanh hóa của người mẹ thật hệ trọng đối với các chơn linh giáng trần. Hễ cái máy xấu th́ khó ḷng sản xuất được vật tốt. Một người gọi là tốt th́ phải tốt cả h́nh hài lẫn tâm hồn, hai yếu tố ấy tương liên mật thiết với nhau. Hồn tốt mà xác xấu sẽ không đủ sức làm nổi việc thế gian, xác tốt mà hồn xấu th́ chỉ vụ đường vui chơi. Cái phép sửa đời tệ hóa ra hay của Đạo Cao Đài c̣n ngó đến tận chốn pḥng the trong việc ăn ở với nhau giữa vợ chồng cho phải phép của Đấng Hóa Công th́ mới mong gặp được hạng Thánh Thần giáng thế. Nếu như tâm hồn của người mẹ thấp hèn nhơ nhớp quá, thể xác ô uế, tiều tụy quá làm sao hy vọng có đủ điều kiện sản xuất được h́nh hài tốt đẹp cho các chơn linh cao trọng giáng ngự.

Ấy vậy vai tṛ của người mẹ đă thay nửa quyền Tạo Hóa vẽ nên h́nh tướng của cuộc đời nầy.

 

IV- ẢNH HƯỞNG CỦA ĐỜI SỐNG T̀NH DỤC

Xin tóm tắt nơi đây những lời giảng dạy của Đức Hộ Pháp về vấn đề nầy:

“Hồn và xác của con người tương liên mật thiết với nhau. Tinh thần của người mẹ như thế nào trong khi mang thai th́ đứa con sẽ chịu ảnh hưởng giống như thế đó không ít. Ấy là một phép truyền thần, dầu chẳng linh hiển trọn vẹn, nhưng rất quan hệ. Bởi vậy trong việc ăn ở của vợ chồng, ảnh hưởng tinh thần của cha mẹ rất hệ trọng, cần phải tập đứa con trong tương lai được thông minh bằng cách chính cha mẹ phải sống với tinh thần cao thượng, để tinh thần ấy nhiễm vào bào thai từ từ.

 

Bần Đạo đâu vọng ngữ nói chơi,

Dạy vợ chửa tức thời dạy trẻ.

Những trí thức tinh thần có lẽ,

Nhiễm vào tâm chửa đẻ trọn tinh thần.

Có tinh thần mới có xác thân,

Biến thân đủ tinh thần quán chúng.

Trí cao thượng nhiễm từ trong bụng,

Con đẻ ra chắc đúng bực thông minh.

Tỉ khác nào tấm kiếng chụp h́nh,

Có bóng chói đă in mọi vật.

Đầu mới tượng, óc c̣n thiếu chất,

Phần thông minh lật đật bỏ vào.

Cây hưởng phân, quí sẽ dường bao,

Th́ cha đă thông minh mẫn đạt.

Con chắc là bác lăm quần thi,

Thần mẹ thêm cách vật trí tri.

Con ắt đặng quản tri thế sự,

Dầu vợ dốt hay là hay chữ.

Nghe điều hay cư xử gia đ́nh,

Phép truyền thần dầu chẳng đặng linh.

Việc dạy dỗ vợ ḿnh c̣n chế sửa,

Để ư thấy trẻ thơ nhiều đứa.

Tánh thông minh từ thuở mới lên ba,

Ấy là nhờ tính chất mẹ cha.

Gặp phải phép hiệp ḥa sanh đặng vậy,

(Phương Tu Đại Đạo. Phạm Công Tắc)

 

Ấy là tích cực, c̣n tiêu cực th́ vợ chồng nên tránh giao hoan trong lúc thể xác yếu đau và tinh thần bất ổn như đang lúc say rượu hay là vừa khi nguôi cơn giận. Bởi v́ bào thai của đứa trẻ tượng h́nh do nơi tinh khí của cha mẹ là những chất liệu đầu tiên tạo nên h́nh hài nhục thể nó. Vậy nếu tinh suy nhược, khí rối loạn th́ cha mẹ làm sao tạo được h́nh hài hoàn hảo cho đứa trẻ, vừa ư với những chơn linh cao trọng giáng trần.

Lúc vợ chồng giao t́nh tua để dạ,

Luyện trí thức thông minh ḥa nhă.

Tứ đổ tường chớ khá nên gần,

Hễ thân ḿnh thiếu khí, loạn thần.

Thọ khí bẩm nhâm thần, con dại dột,

Cữ hoa nguyệt, bớt đi th́ tốt.

Tinh khí đầy, hài cốt trẻ tráng cường,

Khi giao hoan có độ, có lường.

Vợ bịnh, yếu chớ thường lân cận,

Đừng nhè lúc vợ chồng đương giận.

Mới vừa vui, vầy trận tam bành,

Cũng đừng quen theo phép dỗ dành.

Ép buộc vợ thỏa t́nh hoa nguyệt,

Khi thấy dáng nhụy hoa quả kết.

Th́ phải toan dứt tuyệt đường ong,

Nghén ba trăng phải gắng gia công.

Dạy con trẻ c̣n trong bụng mẹ".

(Phương Tu Đại Đạo. Phạm Công Tắc)

 

Đành rằng sự tấn hóa của đứa trẻ c̣n tùy thuộc nhiều yếu tố khác nữa như cách dinh dưỡng của người mẹ trong khi mang thai, sự dinh dưỡng của đứa bé từ khi ra đời, sự giáo dục của gia đ́nh trong tuổi ấu thơ, sự giáo dục của học đường, ảnh hưởng của xă hội. Những yếu tố ấy cấu kết với nhau làm thành một phần nào số phận của nó. Thế nhưng, một khi đă hiểu lư đạo nhiệm mầu, con người vẫn có thể chủ định được phần nào tương lai của chính ḿnh bằng thái độ tích cực loại trừ bớt những mầm mống của đau khổ bất kỳ lúc nào có thể làm được.

Đức Hộ Pháp đă nhắc nhở tín đồ cần loại trừ bớt những mầm đau khổ ấy ngay từ trong việc ăn ở của vợ chồng với nhau, tưởng cũng nên để ư lắm vậy.

 

 

 

 

 

 

 

LUẬT PHÁP ĐẠO

Căn bản về luật pháp đạo của Đại ĐạoTam Kỳ Phổ Độ có hai phần chính là Pháp và Luật.

 PHÁP là Pháp Chánh Truyền

Bất di bất dịch, do Đức Chí Tôn chỉ dạy từ buổi mới mở Đạo. Đây là một văn kiện qui định các phẩm vị, quyền hạn, bổn phận, đạo phục của chức sắc. Về sau Đức Hộ Pháp có chú giải thêm nhiều chi tiết rơ ràng hơn, viết thành quyển "Pháp Chánh Truyền chú giải". Lời chú giải này đă được Đức Lư Đại Tiên chỉnh lại.

 LUẬT là Tân Luật và Đạo Luật

Tân Luật đă được Hội Thánh lập thành và Đức Chí Tôn phê chuẩn từ năm 1927. Năm Mậu Dần (1938) quyền Vạn Linh có lập thêm bộ luật nữa gọi là Đạo Luật ban hành ngày Rằm tháng Giêng năm ấy.

Ngoài ra Đức Lư Giáo Tông và Đức Hộ Pháp c̣n kư ban hành sáu Đạo nghị định nữa vào năm 1930, và hai Đạo nghị định nữa vào năm 1934, cộng chung là tám Đạo Nghị Định thường gọi là "Bát Đạo Nghị Định".

Bổn phận của người tín đồ là phải tuân theo luật pháp Đạo và bảo vệ luật pháp ấy để cho đời sống chung trong tôn giáo khỏi bị rối loạn.Chi tiết về các điều luật có đầy đủ trong các quyển:

- Pháp Chánh Truyền Chú Giải.

- Tân Luật.

- Bát Đạo Nghị Định.

- Đạo Luật Mậu Dần (1938).

Tôi chỉ xin ghi lại nơi đây những điều luật căn bản mà bất kỳ người tín đồ nào cũng phải ǵn giữ.

 

I- GIỚI LUẬT CẤM RĂN

    A/ Ngũ giới cấm

Là năm điều cấm, nếu phạm vào tùy theo nặng nhẹ có thể bị phạt từ h́nh thức cảnh cáo qú hương, sám hối, đến bị ngưng quyền chức từ một đến ba năm. (Chương IV. Tân Luật).

 

NĂM ĐIỀU CẤM ẤY LÀ:

1) Nhứt bất sát sanh

Là chẳng nên sát hại sanh vật.

2) Nh́ bất du đạo

Là cấm trộm cướp, lấy ngang, lường gạt của người, hoặc mượn vay không trả, hoặc chứa đồ gian, hoặc lượm lấy của rơi, hoặc sanh ḷng tham của quấy, để ư hại người mà lợi cho ḿnh, cờ bạc gian lận.

3) Tam bất tà dâm

Là cấm lấy vợ người, thả theo đàng điếm, xúi giục người làm loạn luân thường, hoặc thấy sắc dậy ḷng tà, hoặc lấy lời gieo t́nh huê nguyệt (vợ chồng không gọi là tà dâm).

4) Tứ bất tửu nhục

Là cấm say mê rượu thịt, ăn uống quá độ, rối loạn tâm thần, làm cho náo động xóm làng, hoặc miệng ước rượu ngon, bụng mơ đồ mỹ vị.

5) Ngũ bất vọng ngữ

Là cấm xảo trá láo xược, gạt gẫm người, khoe ḿnh, bày lỗi người, chuyện quấy nói phải, chuyện phải thêu dệt ra quấy, nhạo báng, chê bai, nói hành kẻ khác, xúi giục người hờn giận, kiện thưa xa cách, ăn nói lỗ măng, thô tục, chưởi rủa người, hủy báng tôn giáo, nói ra không giữ lời hứa.

 

    B/ Tứ đại điều qui

Là bốn qui điều lớn buộc phải tuân theo:

1) Phải tuân lời dạy của bề trên, chẳng hổ chịu cho bực thấp hơn điều độ. Lấy lễ ḥa người. Lỡ lầm lỗi phải ăn năn chịu thiệt.

2) Chớ khoe tài, đừng cao ngạo, quên ḿnh mà làm nên cho người. Giúp người nên Đạo. Đừng nhớ cừu riêng, chớ che lấp người hiền.

3) Bạc tiền xuất nhập phân minh, đừng mượn vay không trả. Đối với trên, dưới đừng lờn dễ, trên dạy dưới lấy lễ, dưới gián trên đừng thất khiêm cung.

 4) Trước mặt sau lưng cũng đồng một bực, đừng kính trước rồi khi sau. Đừng thấy đồng đạo tranh đua ngồi mà xem không để lời ḥa giải, đừng lấy chung làm riêng, đừng vụ riêng mà bỏ việc chung. Pháp luật phải tuân, đừng lấy ư riêng mà trái trên dễ dưới. Đừng cậy quyền mà yểm tài người.

 Nếu phạm vào một trong bốn điều qui này sẽ bị h́nh phạt thuyên bổ đi nơi khác chỗ ḿnh đang hành đạo. Luật pháp Đạo tuy có nghiêm khắc thật, nhưng đó là phương pháp để kềm chế, sửa trị phàm tâm của chúng ta rất hữu hiệu. Chưa ai có thể bước chân vào ḷng Thánh Điện mà không mang theo những vết nhơ bẩn trên người. Ấy vậy phải thường xuyên xét ḿnh mới tránh khỏi lỗi lầm đáng tiếc.

 

II- PHÁP CHÁNH TRUYỀN

     1/ Nguồn gốc

Pháp chánh truyền là bản văn qui định một cách tổng quát cách thức tổ chức và điều hành tôn giáo Cao Đài, ấn định các phẩm tước, quyền hạn, trách nhiệm, luật công cử của chức sắc các cấp trong Hội Thánh.

Đó là những bài Thánh giáo do Đức Ngọc Hoàng Thượng Đế giáng cơ truyền dạy ngày 20-11-1926 về Cửu Trùng Đài, ngày 13-2-1927 về Hiệp Thiên Đài và bài Thánh giáo do Đức Lư Thái Bạch dạy về nữ phái đồng tử thông công là Đức Hộ Pháp Phạm Công Tắc và Đức Thượng Phẩm Cao Quỳnh Cư.

2/ Nội dung – đặc điểm

Nội dung Pháp Chánh Truyền có ba đặc điểm chính:

a) Không thay đổi

Bởi nguồn gốc Thiêng Liêng của nó không ai có quyền thay đổi bất cứ điều khoản nào trong Pháp Chánh Truyền, khi viết bản pháp chánh truyền Cửu Trùng Đài Đức Chí Tôn đă lập lại bảy lần mệnh lệnh của Ngài.

"Chư môn đệ tuân mạng!" th́ đủ rơ tính chất hệ trọng là dường nào.

b) Số chức sắc có giới hạn

Tổng số chức sắc Cửu Trùng Đài nam phái cầm quyền hành chánh đạo trên toàn thế giới được ấn định 3115 vị cho 6 cấp từ Giáo Hữu đến Giáo Tông kể ra như sau:

_Giáo Tông   1

_Chưởng Pháp          03

_ Đầu Sư         03

_ Phối sư        36

_ Giáo sư       72

_ Giáo Hữu    3000

Riêng cấp Lễ Sanh không giới hạn túc số. Dĩ nhiên trong số 3115 vị này không kể những vị hồi hưu, hàm phong hay bị kỷ luật ngưng quyền. Số chức sắc nữ phái không giới hạn.

c) Qui tam giáo hiệp ngũ chi

Đức Chí Tôn dạy lập Đạo Cao Đài với tôn chỉ qui nguyên Tam Giáo (Phật, Lăo và Nho Giáo), hiệp nhứt ngũ chi (Nhơn Đạo, Thần Đạo, Thánh Đạo, Tiên Đạo, Phật Đạo) có nghĩa là tổng hợp các triết lư, nghi lễ, h́nh thức, tổ chức sinh hoạt của các nền đạo giáo chính đă có trên toàn cầu, xác định lại tất cả các đạo giáo đều có cùng một nguồn gốc là Thượng Đế và các vị giáo chủ là người thay mặt Ngài giáo dân vi thiện.

Ngài chọn lấy tinh hoa của các đạo giáo tổng hợp lại và lập thành đạo Cao Đài.V́ vậy về phương diện tổ chức Đạo Cao Đài là một tôn giáo mới có một nền triết lư tổng hợp của các tôn giáo. Qui Tam Giáo hiệp Ngũ Chi không phải là tổ chức thành một hiệp hội của nhiều tôn giáo.

Tinh thần tổng hợp là gom lại làm một, nên trong Pháp Chánh Truyền không có điều khoản nào cho phép sự phân chia Đạo Cao Đài thành nhiều chi phái, nhiều Hội Thánh hoạt động riêng lẻ. Đức Chí Tôn lập một Đạo Cao Đài cho toàn thể các sắc dân trên thế giới và chỉ có một Giáo Tông cầm quyền gọi là Anh cả.

 

   3/ Chú giải của Đức Hộ Pháp về Pháp Chánh Truyền

Tuân theo Thánh ư của Đức Chí Tôn và Đức Lư Giáo Tông, Đức Hộ Pháp Phạm Công Tắc đă chú giải từng câu từng chữ trong bản Pháp Chánh Truyền cho rơ nghĩa, viết thành bản ''Pháp Chánh Truyền chú giải " đầy đủ chi tiết về sự phân quyền giữa ba đài: Bát Quái, Hiệp Thiên, Cửu Trùng, về quyền hạn Đạo Phục, luật công cử của từng phẩm chức sắc cho cả nam và nữ.

Trong Đạo Nghị Định thứ sáu ngày 3-10 Canh Ngọ (1930) Đức Lư Giáo Tông có nói rơ:

"Nghĩ v́ Pháp Chánh Truyền Lăo đă dạy Hộ Pháp chú giải chẳng thi hành từ thử làm cho Cửu Trùng Đài và Hiệp Thiên Đài phản khắc Đạo quyền gây nên rối loạn chánh giáo Đức Chí Tôn...".

Trong lời chú giải ở nhiều đoạn Đức Hộ Pháp đă cho ghi lại nguyên văn những lời Thánh Giáo Đức Chí Tôn giáng bút chỉ dạy thêm về Pháp Chánh Truyền.

 

III- BỘ TÂN LUẬT

     1/ Nguồn gốc

So với CỰU LUẬT của các tôn giáo đă có từ trước, bộ luật của Đạo Cao Đài mới được thành lập nên gọi là TÂN LUẬT.

Sau khi ban hành Pháp Chánh Truyền phong chức cho chức sắc, Đức Chí Tôn dạy Hội Thánh phải lập TÂN LUẬT để tu hành. Ngài dạy các chức sắc cao cấp Cửu Trùng Đài soạn dự thảo luật đệ tŕnh trước Hội Thánh để bàn thảo và sửa đổi xong sẽ đệ tŕnh lên Giáo Tông.

Ngày 20-11 Bính Dần (1926) Đức Chí Tôn giáng cơ dạy về sự cần ích của Tân Luật như sau:

"Thầy tỏ thật cái luật lệ Thầy khiến các con hiệp chung trí mà lập thành đây nó có ảnh hưởng về đạo đức Tiên phong Phật sắc của các con nên Thầy buộc ḿnh cam chịu vậy. Chẳng luật lệ th́ là trái phép mà trái phép th́ làm thế nào vào Bạch Ngọc Kinh cho đặng. Vậy các con gắng làm phận sự cho hoàn toàn rồi có Thái Bạch giáng cơ sửa luật".

 

     2/ Thủ tục dâng luật

Sau khi hoàn tất bản dự thảo bộ Tân Luật lần đầu tiên các chức sắc cao cấp Hội Thánh Cao Đài được Đức Lư Giáo Tông giảng dạy về thủ tục dâng luật như sau:

Xin trích một đoạn trong Pháp Chánh Truyền chú giải.

"Lại nữa buổi ba vị Chánh Phối Sư dâng luật, Hộ Pháp và Thượng Phẩm pḥ loan cho Đức Giáo Tông giáng sửa (13-12 Bính Dần) Ngài có truyền dạy ba vị Đầu Sư và Chưởng Pháp phải ngự trên ngai đoạn đ̣i ba vị Chánh Phối Sư vào hành lễ rồi kêu Chánh Phối Sư Thượng Tương Thanh mà dạy rằng:

"Hiền hữu coi Lăo hành sự đây mà bắt chước".

 Ngài lại dạy ba vị Chánh Phối Sư mỗi người phải dâng luật thế nào cho đủ sáu bàn tay nâng luật ấy, chẳng nên cho hở đặng dâng lại cho Đầu Sư. Đầu Sư cũng phải cho đủ sáu tay mà dâng lên cho Chưởng Pháp rồi Chưởng Pháp cũng phải đủ sáu tay mà dâng lên cho Ngài.

Khi ấy Ngài dạy phải đi ngay lên Đại Điện đưa qua khỏi đầu Hộ Pháp và Thượng Phẩm, Ngài hạ Ngọc Cơ xuống dưới đặng đi qua cho khỏi Ngài nữa.

Hay... ( )

Chưởng Pháp tiếp luật rồi lại đưa ngay qua khỏi đầu Khương Thái Công và Thánh Chúa Jésus nữa. Sau Hộ Pháp có để lời than cùng Thầy về điều ấy th́ Thầy cười mà phán dạy rằng:

"Mắc Tiên vị của Thái Bạch c̣n ở dưới Thích Ca, Khổng Tử và Lăo Tử bằng chẳng vậy th́ bộ luật cũng đi ngang qua đầu các Đấng ấy nữa v́ nó là Thiên Điều đó con".

Khi dâng luật Ngài lại giải thích ấy là cơ vô vi Tinh Khí Thần hiệp nhứt nếu cả ba chẳng hiệp th́ chẳng hề thành Đạo đặng.

Về phương diện hữu h́nh qua nghi thức ấy chúng ta thấy Thánh ư Đức Chí Tôn buộc cả chức sắc Thiên Phong thuộc ba phái Thái Thượng Ngọc phải chung tâm hiệp trí với nhau trên bước đường hành Đạo và phải tùng luật pháp Đạo mới thành công đặng. Đức Thích Ca Mâu Ni khi thuyết về Di Lạc Chơn kinh cũng có dạy:

"Tùng thị pháp điều Tam Kỳ Phổ Độ tất đắc giải thoát".

 

     3/ Nội dung

Gồm ba phần: đạo pháp, thế luật và tịnh thất.

   a) Về đạo pháp : 8 chương, 32 điều

- Chương 1: nói về quyền hạn, trách nhiệm, luật công cử của các hàng phẩm chức sắc Cửu Trùng Đài.

- Chương 2: về người giữ Đạo, thủ tục nhập môn, trai giới hai bậc hạ thừa và thượng thừa.

- Chương 3: về việc lập họ Đạo, cách cúng kiến tại Thánh Thất địa phương.

- Chương 4: về ngũ giới cấm.

- Chương 5: về tứ đại điều qui.

- Chương 6: về giáo huấn.

- Chương 7: về h́nh phạt. Hội Công Đồng Ṭa Tam Giáo.

- Chương 8: về việc ban hành luật pháp.

  b) Về thế luật: Gồm 24 điều.

 Qui định các bổn phận phải đối xử với nhau giữa người đồng đạo trong sinh hoạt quan hôn tang tế.

  c) Về tịnh thất: Gồm 8 điều.

Cách tổ chức và sinh hoạt nhà tịnh.

 

     4/ Ai có quyền lập luật và phá luật

Qua Pháp Chánh Truyền chúng ta nhận thấy:

- Giáo Tông và Đầu Sư có quyền lập luật.

- Đầu Sư có quyền phá luật.

- Giáo Sư Giáo Hữu có quyền xin chế giảm luật lệ.

 

 

  

 

 

Điện Thờ Phật Mẫu & Bá Huê Viên

 

 

TỜ KHAI ĐẠO

I- AI ĐỨNG TÊN TRONG TỜ KHAI ĐẠO

TỜ KHAI ĐẠO được viết bằng Pháp Ngữ gởi cho quan Thống Đốc Nam Kỳ LeFol ngày 07-10-1926 do 28 người đại diện kư tên kèm theo danh sách 247 người nữa đứng tên trong Tịch Đạo tức là danh sách những người tín đồ khai báo đầu tiên với chính quyền để làm yếu tố pháp lư cho sự thành h́nh của một tôn giáo mới.

Bản văn này do Ngài Thượng Trung Nhựt soạn thảo. Đặc biệt quan phủ Ngô Văn Chiêu mặc dù là môn đệ đầu tiên được Đức Chí Tôn độ rỗi bằng huyền diệu không đứng tên chung trong danh sách 28 người đại diện này. Từ tháng 4-1926 Ngài Ngô Văn Chiêu đă tách rời ra khỏi sinh hoạt của nhóm cầu cơ do quí Ngài Phạm Công Tắc, Cao Quỳnh Cư , Cao Hoài Sang dẫn đầu.

 

II- Ư NGHĨA VÀ NỘI DUNG

Ư nghĩa tờ khai Đạo là một bản tuyên ngôn về sự thành lập một nền tôn giáo mới tại Việt Nam. Nó không mang ư nghĩa của một đơn xin phép mà chính quyền Pháp có quyền cho hay là bác bỏ, nếu cho th́ Đạo Cao Đài thành h́nh không cho th́ Thượng Đế đành bất lực. Thượng Đế đă dùng huyền diệu cơ bút đến khai mở một nền Đạo mới để d́u dẫn buớc đi của con cái Ngài là toàn cả nhơn loại và những môn đệ đầu tiên của Ngài có bổn phận phải thông truyền với nhà cầm quyền tại Việt Nam buổi ấy v́ đó là vấn đề an ninh trật tự trong tổ chức xă hội loài người.

Nội dung tờ khai đạo gồm 4 điều chính:

1. Từ xưa dân tộc Việt Nam vẫn sùng bái cả ba nền tôn giáo là Phật, Lăo và Nho giáo.

2. Xă hội ngày nay mất đi cảnh thái b́nh nguyên nhân do người hành đạo canh cải, làm thất chơn truyền và ḷng người sống xa rời tôn chỉ quí báu của Tam giáo.

3. Đức Ngọc Hoàng Thượng Đế giáng cơ dạy phải hiệp Tam giáo lại lập thành Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ c̣n gọi là Đạo Cao Đài ư nghĩa là đại ân xá lần thứ ba của Thượng Đế, mục đích là làm cho nhơn loại biết thương yêu lẫn nhau, cư xử thuận ḥa, làm lành lánh dữ để cộng hưởng cuộc sống ḥa b́nh như buổi trước.

4. Hai mươi tám người đại diện đă long trọng công bố: "Kể từ ngày nay chúng tôi đi phổ thông Đại Đạo khắp cả hoàn cầu".

(Trích bản dịch Việt Ngữ trong quyển Đạo Sử -Hương Hiếu)

 

III- NGUYÊN VĂN TỜ KHAI ĐẠO BẰNG PHÁP NGỮ

Saigon, le 7 Octobre 1926

Monsieur le Gouverneur,

Les soussignés,

Ont l'honneur de venir respectueusement vous faire connaitre cequi suit:

Il Existait en Indochine trois -Religions (Bouddhisme, Taoisme, Confucianisme). Nos ancêtres pratiquaient religieusement ces trois doctrines et vivaient heureux en suivant strictement les beaux préceptes dictés par les Créateurs de ces religions.

On était, pendant cet ancien temps, tellement insoucieux qu'on pouvait dormir sans fermer les portes et qu'on dédaignait même de ramasser les objets tombés dans la rue (Gia vô bế hộ, lộ bất thập di di, tel est l'adage inscrit dans nos annales)

Hélas! ce bcau temps n'existe plus pour les raisons suivantes:

1. Les pratiquants de ces religions ont cherché à se diviser tandis que le but de toutes les religions est le même: faire le bien et éviter le mal, adorer pieusement le créateur.

2. Ils ont dénaturé completement la signification de ces saintes et précieuses doctrines.

3. La course au confort, à l'honneur, l'ambition des gens, sont aussi des causes principales des divergences d'opinions actuelles.

Les Annamites de nos jours ont completement ABANDONNÉ les bonnes moeurs et traditions de l'ancien temps.

Ecoeurés de cet état de choses, un groupe d' Annamites, fervent traditionalistes et religieux, ont étudié la refonte de toutes ces religions, pour n'en former qu'une seule et unique appelée CAODAISME ou ĐẠI ĐẠO.

Le nom "ĐẠI ĐẠO TAM KỲ PHỔ ĐỘ", qui signifie la troisème Amnistie générale, est donné par L'Esprit suprême qui est vennu aider les soussignés à fonder cette nouvelle religion.

L'Esprit Suprême est venu sous le nom de NGỌC HOÀNG THƯỢNG ĐẾ dit CAO ĐÀI ou "Le Très Haut, DIEU TOUT PUISSANT".

Par l'intermédiaire de médiums écrivant, NGỌC HOÀNG THƯỢNG ĐẾ transmet aux soussignés des enseignements divins ayant pour but de concentrer et d'enseigner les beaux préceptes de ces trois anciennes Religions.

La Nouvelle Doctrine enseignera aux peuples:

1. La haute morale de Confucius;

2. Les vertus dicteés dans les religions bouddhique et taoiqe. Ces vertus consitant à faire le bien et éviter le mal, aimer l'humanité, pratiquer la concorde, éviter totalement la dissention et la guerre.

Les soussignés ont l'honneur de vous soumettre:

1.Quelques extraits du recueil des "Saintesparoles" de NGỌC HOÀNG THƯỢNG ĐẾÙ, paroles estimées plus précieuses que tuot qui existe ici-bas.

2. La traduction de quelques passages du livre de prières que NGỌC HOÀNG THƯỢNG ĐẾ nous a enseigneés.

Le but poursuivi par les soussignés est de ramener les peuples à l'ancien temps de paix et de concorde. On sera ainsi dirigé vers une époque nouvelle tellement heureuse qu'il est difficile de la décrire.

Au nom de très nombreusx Annamites qui ont entièrement approuvé ces études et dont la liste est ci-joite, les soussignés ont l'honneur de venir respectueusement vous déclarer qu'ils vont propager à l'humanité entière cette Sainte Doctrine.

Persuadés d'avance que cette nouvelle religion apportera à nous tous la Paix et la concorde, les soussignés vous prient de recevoir officiellement leur déclaration.

Les soussignés vour prient d'agreér, Monsieur le Gouverneur, l'assurance de leurs sentiments respectueux et dévoués".

 

BẢNG DỊCH TỜ KHAI ĐẠO

Saigon, ngày 07 tháng 10 năm 1926

Kính cùng quan Thống Đốc Nam Kỳ Saigon.

Chúng tôi đồng kư tên dưới đây, kính cho quan lớn rơ:

Vốn từ trước tại cơi Đông Dương có ba nền tôn giáo là: Thích Giáo, Lăo Giáo và Khổng Giáo. Tiên nhơn chúng tôi sùng bái cả ba Đạo ấy, lại nhờ do theo tôn chỉ quí báu của các chưởng giáo truyền lại mới được an cư lạc nghiệp. Trong sử c̣n ghi câu: "gia vô bế hộ, lộ bất thập di", nghĩa là con người thuở ấy an nhàn cho đến đỗi ban đêm ngủ không đóng cửa nhà, c̣n ngoài đường thấy của rơi không ai lượm.

Nhưng buồn thay cho đời thái b́nh phải mất v́ mấy duyên cớ sau:

1. Những người hành đạo đều phân chia ra nhiều phe, nhiều phái mà kích bác lẫn nhau, chớ tôn chỉ của Tam Giáo đều như một là làm lành lánh dữ và kỉnh thờ Đấng Tạo Hóa.

2. Lại canh cải mối chánh truyền của các Đạo ấy làm cho thất chơn truyền.

3. Những dư luận phản đối nhau về tôn giáo, mà ta thấy hàng ngày cũng tại bă vinh hoa và ḷng tham lam của nhơn loại mà ra, nên chi người Việt Nam bây giờ đều bỏ hết những tục lệ tận thiện tận mỹ ngày xưa.

Thấy t́nh thế như vậy mà đau ḷng, cho nên nhiều người Việt Nam v́ căn bổn, v́ tôn giáo đă t́m phương thế hiệp Tam Giáo lại làm một (qui nguyên phục nhứt) gọi là Đạo Cao Đài hay là Đại Đạo.

May mắn thay cho chúng sanh, thiên tùng nhơn nguyện, Đức Ngọc Hoàng Thượng Đế hằng giáng đàn dạy đạo và hiệp Tam Giáo lập Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ tại cơi nước Nam nầy.

Tam Kỳ Phổ Độ nghĩa là đại ân xá lần thứ ba, những lời của Đức Ngọc Hoàng Thượng Đế giáng cơ dạy chúng tôi, đều cốt để truyền bá tôn chỉ Tam Giáo.

Đạo Cao Đài dạy cho biết:

1. Luân lư cao thượng của Đức Khổng Phu Tử.

2. Đạo đức của Phật Giáo và Tiên Giáo là làm lành lánh dữ, thương yêu nhơn loại, cư xử thuận ḥa mà lánh cuộc ly loạn giặc giă.

Chúng tôi gởi theo đây cho Quan Lớn nghiệm xét:

1. Một bổn sao lục Thánh Ngôn của Đức Ngọc Hoàng Thượng Đế.

2. Một bổn phiên dịch Thánh Kinh.

Chủ ư của chúng tôi là muốn làm sao cho nhơn loại được cộng hưởng cuộc ḥa b́nh như buổi trước. Được như vậy chúng sanh sẽ thấy đặng thời kỳ mới mẽ cực kỳ hạnh phúc không thể nào tả ra đặng.

Chúng tôi thay mặt cho nhiều người Việt Nam, mà đă nh́n nhận sở hành của chúng tôi và đă kư tên vào tờ Đạo Tịch đính kèm theo đây, đến khai cho Quan Lớn biết rằng:

Kể từ ngày nay, chúng tôi đi phổ thông Đại Đạo khắp cả hoàn cầu.

Chúng tôi xin Quan Lớn công nhận Tờ Khai Đạo của chúng tôi.

(Trích trong Tiểu Sử Đức Quyền Giáo Tông Thượng Trung Nhựt)

 

 

 

 

GIÁO TÔNG ĐƯỜNG

 

 

BA CON ĐƯỜNG THĂNG TIẾN

Tiến tŕnh tu tập của người tín đồ Cao Đài là nhập môn, giữ ǵn giới luật, thờ cúng, làm công quảû, phổ độ chúng sanh, trau tâm sửa tánh, tự xét ḿnh có đủ tiêu chuẩn tam lập (lập đức, lập công, lập ngôn) mới bước vào giai đoạn tịnh luyện, thiền định để tự giải thoát lấy ḿnh. Tiến tŕnh này liên tục và từng giai đoạn thăng tiến đều có sự hướng dẫn đúng lúc.

Về phương diện hữu h́nh gọi là thể pháp của Đạo: có ba con đường để các chơn linh xuống thế lập vị ḿnh.

 

I- CON ĐƯỜNG THỨ NHỨT

Lấy quyền hành phẩm tước hữu h́nh làm phương tiện hành Đạo, phẩm tước ấy phải do công nghiệp hành Đạo và đức hạnh mới có được. Tùy theo công nghiệp phụng sự vạn linh và tài năng đức hạnh có được nhiều hay ít sẽ được thăng phẩm từ tín đồ lên Giáo Tông, ấy là con đường lập quyền Đạo để nương nhờ vào quyền hành ấy làm phương tiện phổ độ chúng sanh.

Các phẩm tước hữu h́nh trong Hội Thánh chỉ là những nghi thức đối phẩm với các Đấng Thiêng Liêng trong thế giới vô h́nh, nó đ̣i hỏi người thọ nhận phải làm tṛn thiên chức của ḿnh, khi chết linh hồn mới xứng đáng được gọi là Thần Thánh Tiên Phật. Chẳng hạn phẩm Giáo sư, Pháp Chánh Truyền buộc phải lo lắng cho tín đồ như anh ruột lo cho em. Ôi! được bao nhiêu người có tâm đức ấy, chẳng trách nào Đức Chí Tôn định chỉ có 72 Giáo Sư hành quyền trên toàn thế giới. Hay là phẩm Giám Đạo của Hiệp Thiên Đài đ̣i hỏi người chức sắc phải có đủ quyền năng tâm linh để tự ḿnh hay biết những vụ vi phạm về luật pháp Đạo đă hay đang xảy ra ở một nơi nào đó mà về phương diện hữu h́nh chưa lộ tông tích mới đúng nghĩa Giám Đạo, đúng với câu trong Pháp Chánh Truyền "chẳng ai qua luật mà Hiệp Thiên Đài chẳng biết".

V́ vậy phẩm tước hữu h́nh chỉ là giả tạm và trạng thái sống thực của chơn thần có tinh tấn hay không mới là yếu tố quyết định giá trị của hai tiếng đối phẩm. Con đường đó là Cửu Trùng Đài. Khi chết Chơn Thần rời khỏi xác thân trở về cùng Đức Chí Tôn. Con đường thứ nhất này bao gồm cả những chức sắc cấp dưới của Hiệp Thiên Đài mà sở hành của họ cũng lấy quyền Đạo làm phương tiện lập công.

 

II- CON ĐƯỜNG THỨ HAI

Con đường thứ hai là Phước Thiện với thập nhị đẳng cấp thiêng liêng cũng có phẩm tước hữu h́nh để đối chiếu với Thiêng Liêng từ Minh Đức đến Phật Tử.

Sở hành của họ chú ư nhiều đến việc lập đức, tạo ra nhiều của cải vật chất để tế khó trợ nghèo, yểm trợ đời sống hữu h́nh cho chức sắc hành đạo bất kỳ ở cơ quan nào, nuôi nấng binh vực trẻ mồ côi, người già cả, tật nguyền. Cũng phải đợi đến khi chết chơn thần mới rời khỏi thân xác trở về cùng Đức Chí Tôn.

 

III- CON ĐƯỜNG THỨ BA

Con đường thứ ba Đại Đạo là tu chơn, tức là con đường tịnh luyện, thiền định, chú ư tới sự rèn luyện, năng lực sống trong nội thân ḿnh theo tiến tŕnh tinh hóa khí, khí hóa thần, thần huờn hư đến chỗ chơn thần có đủ khả năng rời khỏi xác phàm trước khi chết trở về cùng Đức Chí Tôn được. Đây là con đường đi tắt trong kiếp sanh, dĩ nhiên chơn thần xuất ngoại xác thân được th́ phải trở về được và sống trọn kiếp người của ḿnh theo đúng Thiên ư. Có rất nhiều lầm lạc v́ ảo tưởng ảo giác trong loại sinh hoạt này.

Nếu như ở con đường thứ nhứt và thứ hai người ta có thể lầm lạc chạy theo danh, lợi, quyền trong tôn giáo, cũng là ảo ảnh của cuộc đời, nhầm lẫn phương tiện với cứu cánh làm biến tướng nền chơn giáo thành tả đạo bàn môn th́ ở con đường thứ ba này nhầm lẫn chính là ảo tưởng và ảo giác rất tinh vi.

Trong phép thông công của con người với thế giới thần linh cũng có vô vàn những điều đáng tiếc như vậy xảy ra, hậu quả của nó đối với đời sống tín ngưỡng của một số đông người cũng rất đáng thương tâm.

                                                                          (Trích: "Tu Chơn")

 

 

LỜI THỀ CỦA CHỨC VIỆC

Tên họ ........... Phẩm vị ......... thề rằng

"Giữ dạ vô tư hành đạo dầu cha mẹ, anh em vợ con cũng chẳng đặng phép tư vị, ǵn dạ chơn thành thể thiên hành hóa".

Đây là thủ tục hành chánh và thần quyền mà phẩm Chánh Trị Sự và Thông Sự trong hàng chức việc phải thi hành khi nhận lănh trách nhiệm hành đạo tại một địa phương.

Lễ tuyên thệ được tổ chức tại Thánh Thất sở tại trước Thiên Bàn, trước sự chứng kiến của Thần Linh, chức sắc cấp trên và đồng đạo, dĩ nhiên lời tuyên thệ này phải được phát âm thành tiếng nói rơ ràng, không phải chỉ nguyện trong tâm. Hai phẩm Chánh Trị Sự và Thông Sự bắt buộc phải tuyên thệ như vậy. V́ hai phẩm này có quyền về luật lệ của Đạo do Hiệp Thiên Đài ban cho.

Pháp Chánh Truyền không buộc phẩm Phó Trị Sự tuyên thệ nhưng trên thực tế ở nhiều nơi người ta vẫn tổ chức lễ tuyên thệ luôn cho phẩm Phó Trị Sự v́ xét ra vẫn tốt về phương diện đức tin và tâm lư.

 

LỜI CẦU NGUYỆN HẰNG NGÀY

 

I- NỘI DUNG

Ngoài những bổn phận về thế tục phải làm việc để trả nợ áo cơm đă nương vào nhơn quần xă hội cho thân xác được tồn tại, hằng ngày người tín đồ Cao Đài c̣n có bổn phận về tinh thần phải cầu nguyện năm điều chung sau đây( ):

1. Đạo Cao Đài được truyền bá sâu rộng.

2. Chúng sanh biết thức tỉnh tu hành và giải thoát.

3. Oan nghiệt tội t́nh của đệ tử được ân xá.

4. Thế giới được ḥa b́nh.

5. Nơi thờ phượng Thượng Đế được an ninh.

Những lời cầu nguyện này được dâng lên Đức Chí Tôn và chư Thần Thánh Tiên Phật vào các thời cúng Tư Ngọ Mẹo Dậu (12 giờ khuya, 12 giờ trưa, 6 giờ sáng, 6 giờ chiều). Lời cầu nguyện được đặt sẵn, giống nhau thành lời Kinh Ngũ nguyện là phần chót của kinh cúng Tứ Thời. Những làn sóng tư tưởng phát xuất tự đáy ḷng thành khẩn của người tín đồ Cao Đài ở khắp mặt địa cầu hiệp sức lại, cộng hưởng, tạo thành một sức mạnh tâm linh tác động trên tinh thần của nhơn loại theo chiều hướng thánh thiện. Hiện tượng này cũng giống như chúng ta ghép nhiều cục pin nhỏ lại để có được một ḍng điện mạnh đủ thắp sáng bóng đèn.

Các Đấng Thiêng Liêng nơi Bát Quái Đài đón nhận những làn sóng tư tưởng của khối tín đồ Cao Đài dâng lên như một ḍng thần lực chứa đựng nhơn ư, các Ngài cảm nhận và cho ḥa nhập vào trong tâm thức của ḿnh gọi là chứng ḷng chúng sanh và tức khắc gởi trả ngược lại chúng sanh sau khi cho thêm thần lực của các Ngài làm gia tăng thánh chất chứa đựng nhiều thánh ư trong đó.

Hiện tượng này gọi là sự chuyển pháp của quyền năng thiêng liêng tuy vô h́nh mà có thật và người nào nhận được ân huệ thiêng liêng này sẽ có thêm sức sống tâm linh thánh thiện và đời sống hữu h́nh của thân xác cũng sẽ thay đổi tốt đẹp dần. Sinh hoạt của giới vô h́nh này nối tiếp rất gần với loài người, chỉ cách một xác thân.

Ngoài năm điều chung trên đây thỉnh thoảng cũng có những vấn đề riêng của cá nhân mà sức phàm không giải quyết nổi, người tín đồ cũng cầu nguyện với các Đấng Thiêng Liêng để xin hộ tŕ. Tuy nhiên không phải điều cầu xin riêng tư nào cũng được thỏa măn bởi lư do con người thường hay cầu nguyện theo nhơn dục, mà hễ thuận cùng nhơn dục th́ thường nghịch với Thiên Điều.

 

II- BÍ PHÁP CẦU NGUYỆN

Bí quyết trong phép cầu nguyện là phải thành ư, chánh tâm, có đức tin mạnh mẽ, thần trí phải thật yên tĩnh và lập lại nhiều lần lời cầu nguyện trong một thời gian nào đó và điều cầu xin không quá hơn những ǵ mà định mệnh đă an bày cho mỗi cá nhân trong mỗi kiếp sanh mới có cảm ứng được. Cũng có những kẻ mà đời sống đầy những tham vọng cá nhân phàm tục, không biết lẽ dinh hư tiêu trưởng là ǵ, quên câu luân hồi nghiệp báo tiền khiên vay trả chỉ vụ lấy điều lợi trước mắt, họ đi vào cửa Đạo, lễ bái nhiệt t́nh trong buổi đầu với một thâm tâm mong cầu sự đổi chác có lợi bội phần đối với thế giới Thần Linh. Họ cũng cầu nguyện rất nhiều nhưng chỗ mong cầu vụ lợi phàm tục không được đáp ứng bèn mất đức tin cho rằng Trời Phật không linh. Lợi dụng tâm lư thấp thỏi nầy một số đồng cốt cùng với những tâm linh xấu t́m cách dẫn dụ đức tin của họ xa dần chánh giáo và chung cuộc họ đă lạc bước vào con đường tả đạo bàn môn lúc nào không hay. Thật đáng tiếc và con số tín đồ này cũng không phải là ít.

Lời cầu nguyện chắc chắn được đáp ứng dù ít hay nhiều là những lời cầu nguyện Hội Thánh đă đặt thành pháp trong kinh điển như:

Ngũ nguyện, dâng Tam Bửu, kinh Thế Đạo: trước và sau khi ăn, khi đi ngủ, lúc thức dậy, khi đi ra đường, lúc trở về v.v...

Tất cả đều mang ư nghĩa một tinh thần hướng thượng vô biên, sẵn sàng phụng sự vạn linh sanh chúng để sau một kiếp mang xác phàm chơn thần nhập vào cơi hằng sống được. Chẳng hạn như:

"Nên người con nguyện ra tài lợi sanh"

"Con mong mượn xác đoạt quyền vĩnh sanh"

(Kinh ăn cơm rồi)

"Bước ra một bước cảm hoài căn tu"

(Kinh đi đường)

"Bồng lai cực lạc chỉ chừng

Đẩy đưa xác tục dựa gần cơi linh"

(Kinh đi ngủ)

Hay lời cầu nguyện khi dâng Tam Bửu nội dung tóm tắt như sau:

"Con xin dâng cả h́nh hài, trí năo và linh hồn con cho Chí Tôn dùng phương nào th́ dùng".

(Trích LTĐ của ĐHP Q1 tr 115)

 

III- THỂ THỨC ÁP DỤNG KINH THẾ ĐẠO

Về thể thức áp dụng kinh Thế Đạo trong sinh hoạt hằng ngày của người tín đồ, người ta thường dùng lối tâm pháp nghĩa là chỉ cầu nguyện trong tâm trí của ḿnh bằng tư tưởng, không phát âm thành lời nói.Chẳng hạn như khi ngồi vào bàn ăn để chừng một phút đồng hồ cắt đứt mọi tạp niệm, cầu nguyện trong tâm theo lời kinh ăn cơm, không làm ra vẻ ǵ khác biệt với những người xung quanh về h́nh thức bên ngoài. Ăn xong rồi cũng áp dụng như vậy.

Nếu áp dụng đầy đủ trung b́nh cứ một ngày 24 giờ người tín đồ Cao Đài đánh thức đời sống tâm linh ḿnh 10 lần cứ cách vài tiếng đồng hồ họ lại hướng tâm về Đức Chí Tôn và Thần Thánh một cách sâu kín bên trong: 3 bữa ăn là 6 lần, đi và về 2 lần, ngủ thức 2 lần tổng cộng 10 lần. Sinh hoạt nầy không mấy khó khăn nặng nhọc nhưng đ̣i hỏi phải có đức tin mănh liệt, sự thành tâm, tŕ chí liên tục mới có kết quả tạo được sự cảm ứng thường xuyên với quyền năng thiêng liêng của Đức Chí Tôn và các Đấng. Hiệu ứng rơ rệt nhất của nó là quan niệm sống, tánh t́nh của người cầu nguyện sẽ thay đổi tốt đẹp dần theo chiều hướng thượng.

Điều cần lưu ư về kinh đi đường là không nên cầu nguyện trong lúc đang lái xe để tránh bị phân tâm dễ gây tai nạn, phải cầu nguyện trước khi lái.

Toàn bộ sinh hoạt tâm linh loại này đ̣i hỏi phải sống thật với ḷng ḿnh. Với nội dung, ư nghĩa của lời kinh như nói chuyện với Thần Thánh trước mặt ḿnh vậy. Nếu chỉ áp dụng lấy lệ cho có h́nh thức như trả bài sẽ không có kết quả.

Nguyện kinh Thế Đạo theo lối tâm pháp này dễ dàng áp dụng trong mọi hoàn cảnh, mọi lứa tuổi đều thích hợp v́ nó chỉ diễn ra trong nội tâm của từng cá nhân người cầu nguyện. Tuy nhiên trong những môi trường sinh hoạt thuần tôn giáo và có tính cách cộng đồng như ở tại Thánh Thất, Điện Thờ Phật Mẫu các cháu đồng nhi thường đọc kinh thành lời khi ăn cơm, h́nh thức này c̣n có thêm tác dụng về phương diện truyền giáo, nhưng đối với người lớn không mấy thích hợp v́ nó nặng nề về h́nh thức nên phần đông đều chọn lối tâm pháp nhẹ nhàng hơn. Vả chăng ngoài xă hội trong những sinh hoạt thế tục hằng ngày người tín đồ phải chung đụng với nhiều người không cùng tín ngưỡng th́ h́nh thức cầu nguyện sâu kín bên trong vừa với tâm lư nhiều người hơn.

Tóm lại, dù h́nh thức nào đi nữa khi áp dụng Kinh Thế Đạo trong phép tu thân th́ vấn đề chính là tâm linh của người tín đồ phải có tiến bộ. C̣n nếu như không có tiến bộ ắt phải có một nguyên nhân sai lầm ở một điểm nào đó trong chu tŕnh chuyển hóa nguồn năng lực sống từ tiên thiên đến hậu thiên và từ hậu thiên đến tiên thiên nơi nội thân của mỗi con người. Chẳng hạn đức tin không chánh lư nên thiếu sự trợ thần của Bát Quái Đài hoặc không biết trụ thần khi cầu nguyện hoặc biết trụ thần nhưng cường độ không đủ mạnh v.v... Trong trường hợp đó phải học lại lư đạo cho sâu và điều chỉnh chỗ sai pháp ấy.

 

 

 

 

 

CẦU NGUYỆN TRONG VIỆC LÀM ĂN

I- NỘI DUNG

Trong lănh vực đức tin con người được tự do cầu khẩn với các Đấng Thiêng Liêng nào mà ḿnh tin tưởng và cảm thấy dễ dàng linh ứng. Sự chọn lựa ấy có những lư do sâu xa ở những liên hệ tiền kiếp của linh hồn họ.

Trong công việc làm ăn sinh sống hằng ngày một số người tín đồ Cao Đài vẫn có thói quen cầu khẩn sự pḥ hộ của Thần Linh để giúp họ dễ dàng đạt đến mục đích mà họ mong muốn. Họ thường kêu gọi đến quyền năng Thiêng Liêng của hai phẩm: Thần Thổ Địa và Thần Hoàng Bổn Cảnh.

Nếp sinh hoạt tín ngưỡng dân gian này đă có từ lâu đời trước khi khai mở Đạo Cao Đài và người tín đồ Cao Đài vẫn tiếp tục tin tưởng như thế. Tuy nhiên khi ḥa nhập chung vào nghi lễ của nền tôn giáo mới này, vẫn có vài biến đổi. Chẳng hạn tập tục tín ngưỡng cúng Thần thờ ở các Đ́nh làng tức là Thần Hoàng Bổn Cảnh người ta cúng cả chay lẫn mặn, c̣n người tín đồ Cao Đài chỉ cúng toàn đồ chay mà thôi. V́ vậy đây không phải là một sinh hoạt tín ngưỡng đặc thù của Cao Đài giáo mà là nếp tín ngưỡng dân gian mà người Cao Đài đồng hóa. Họ thường kêu gọi đến sự giúp đỡ của Thần linh trong những trường hợp như: Khởi đầu một công tŕnh xây cất, khai trương một cơ sở làm ăn, mở đầu công việc mùa màng trồng trọt ở một vùng đất mới đặt chân đến đầu tiên v.v...

Nội dung lời cầu nguyện thường gồm bốn điểm chính.

1. Danh tánh và địa chỉ của người cầu nguyện.

2. Công việc đang làm hoặc sắp làm.

3. Yêu cầu Thần linh pḥ hộ cho ḿnh điều chi, về phương diện nào.

4. Để làm ǵ, tức là lời khấn nguyện ḿnh sẽ sống như thế nào với sự giúp đỡ của các Đấng ấy và đây là điều rất hệ trọng.

Không phải tất cả những ǵ cầu nguyện đều được Thần linh pḥ hộ.

 

II- QUAN NIỆM THẦN LINH

Trong sự tín ngưỡng của người theo Đạo Cao Đài, Thần linh là những Đấng tác động trên đời sống của người tín đồ để pḥ hộ cho họ những sinh hoạt về phần xác lẫn phần hồn theo chiều hướng giúp họ biết tu thân lập đức đi đến chỗ giải thoát, thành thử chỉ có những lời cầu nguyện nào mà nội dung phù hợp với trách nhiệm thiêng liêng của các Ngài mới mong được dễ dàng chấp thuận. Trách nhiệm ấy là dạy dỗ dân làng biết làm lành lánh dữ, sống an cư lạc nghiệp, đủ sức chịu đựng sự trả quả mà mỗi cá nhân đă gây ra từ trước. Chỉ có các Đấng ấy mới quyết định chấp thuận những lời cầu khẩn hay không, c̣n người tín đồ chỉ theo những tập tục lâu đời của ông bà để lại họ cầu nguyện một chiều theo ḷng tin của họ. Ở đây chúng ta cần loại bỏ những khía cạnh mê tín dị đoan trong các h́nh thức tín ngưỡng. Chẳng hạn trường hợp sau đây:

Một người sống chủ trương không cần lễ nghĩa chi cả, chẳng cần trí tín ǵ hết, chỉ làm sao có nhiều tiền, nhiều của cải vật chất, thỏa măn được dục vọng giác quan của ḿnh là hạnh phúc rồi. Y cũng theo đạo Cao Đài rồi mở một quán rượu, trịnh trọng cầu khẩn Thần linh pḥ hộ cho ḿnh làm ăn phát đạt. Lấy lư trí b́nh thường của một người chúng ta xét thử trường hợp nầy.

Nếu như lời cầu nguyện của y được giúp đỡ có hiệu lực, nghĩa là bán rượu chạy, th́ sẽ có nhiều người phải say sưa gây ra những bất hạnh cho xă hội. Thử hỏi Thần linh là những Đấng có trách nhiệm dạy dỗ người dân hiền lành hướng thiện có thể giúp cho y đạt được mục đích giàu sang do bán rượu thật chạy để nhiều người phải khổ hay không? Rồi khi có thật nhiều tiền, nhiều vật chất, y lại sống theo dục vọng của giác quan, đời sống của y càng sa đọa và tiếp tục đào tạo con cái ăn chơi hư hỏng. Thử hỏi, đứng ở cương vị Thần linh các Ngài có thể tác động theo lời cầu xin đó để cho linh hồn y tạo nhiều ác nghiệp và đi nhanh vào cơi đọa được không?

Đây chỉ là trường hợp mê tín dị đoan mà thôi. Vận dụng năng lực thần quyền vào công việc làm ăn cần loại trừ khía cạnh mê tín dị đoan nầy. Theo quan niệm của người tín đồ Cao Đài Thần linh là những Đấng vô h́nh đứng trong hàng chánh giáo, khác hẳn với các vong linh thấp. V́ vậy chúng ta không nên khấn nguyện với tâm trạng mong cầu sự đổi chác bằng những lễ vật cúng bái hay nói khác hơn là lo lót để được Thần linh phù hộ.

Trường hợp thứ hai nầy vẫn thấy xảy ra ở một số người tín đồ không hiểu lư sâu của Đạo. Cũng có những lời cầu nguyện rất chính đáng xét về nội dung, rất đáng được giúp đỡ nhưng trạng thái nội tâm của người cầu khẩn chưa có một tâm ư hướng thiện rơ rệt, các Ngài v́ ḷng từ bi cũng độ rỗi trong một thời gian, sau đó xem xét lại. Nếu như chơn thần của y chưa thức tĩnh theo chiều hướng thiện, nghĩa là quên lời khấn nguyện ban đầu, tinh thần rơi vào trạng thái mô tả qua câu kinh sám hối:

"Lâm nguy nguyện vái làm lành

Tai qua rồi lại dạ đành phụ vong"

Các Ngài sẽ ngưng pḥ hộ, công việc làm ăn thấy trôi chảy trong buổi đầu, sau đó mất hẳn đi những phần may mắn, lư do không c̣n sự pḥ hộ của Thiêng Liêng nữa mà chỉ c̣n năng lực của trí phàm con người tranh đấu nhằm đoạt lợi ở thế gian mà thôi.

Tóm lại, theo quan niệm của người tín đồ Cao Đài, Thần linh là những Đấng rất gần gũi với những sinh hoạt của con người, các Đấng ấy luôn giúp đỡ cho người tín đồ thăng tiến trên con đường tu thân lập đức và đủ sức chịu đựng sự trả quả của ḿnh đă gây ra từ trước. V́ vậy họ không ngần ngại vái van cầu khẩn các Đấng này pḥ hộ cho họ trong đời sống hằng ngày.

Về h́nh thức lễ bái không có qui định nào rơ rệt, có khi chỉ đơn thuần là một lời khấn, có khi là một nén hương, có khi là một đĩa trái cây hay một mâm cơm chay. Tuyệt nhiên không dùng đồ mặn trong khi cúng Thần Thổ Địa và Thần Hoàng Bổn Cảnh trong nếp sinh hoạt của người tín đồ Cao Đài. Điều này đă có từ khi mới khai Đạo do lời dạy của vị Thần Hoàng Bổn Cảnh ở làng Mỹ Lộc, quận Cần Giuộc và lời dạy của Đức Chí Tôn về trách nhiệm dạy dỗ dân làng của Thần Hoàng Bổn Cảnh làng Long Thành là nơi Toà Thánh Tây Ninh đang tọa lạc.

Lời dạy của Đức Chí Tôn 1927.

"... Thầy đă ban sắc cho Thần Hoàng Long Thành thăng lên chức Văn Xương vào trấn nhậm làng Hiệp Ninh, dạy dỗ dân làng về Đạo, Thầy ban trọn quyền thưởng phạt đặng răn làng ấy cho đến ngày biết ăn năn cải hóa...

Vậy th́ làng Long Thành, các con khá an ḷng..."

(TNHT .Q I. 1969 Tr 98)

Lời dạy của Thần Hoàng Bổn Cảnh làng Mỹ Lộc ngày 18-01-1927.

"Từ thuở Ta vâng chiếu chỉ đến trấn nhậm nơi đây, Ta một ḷng lo cho lê thứ đặng an cư lạc nghiệp, thạnh vượng mùa màng mỗi mỗi đều lo lắng cho chúng sanh nơi phần trách nhiệm...

Từ đây Ngọc Đế truyền lịnh cho Ta phải theo pḥ chư Cao Đạo hữu, nên Ta lo lắng bội phần hơn khi trước, mỗi khi có việc chi tai biến hay là có những bịnh truyền nhiễm th́ đến đây Ta sẽ dạy cho mà lánh những điều tai hại.

C̣n việc tế lễ cúng, Ta muốn dùng đồ chay hay là cây trái, chớ sát sanh.

Tế tự là tại sao ?

Phàm có ḷng tin mới cúng chớ, cúng là lấy có lễ đó, gọi là kỉnh trọng. Chớ Thần Thánh nào ăn của ai. Bởi thế nên ai dùng vật thực mà cúng tốt hơn nên dùng trái cây. Ai có ḷng tế lễ chi chi Ta cũng chẳng trách đặng v́ cựu lệ bày đến ngày nay..."

(TNHT QI 1969 Tr 87-88)

Chúng ta cần phân biệt cho rơ ràng trong thế giới vô h́nh cũng có những chơn linh thấp kém xấu xa sống lẫn lộn với những chơn linh cao trọng. Hai cấp bực Thần Thổ Địa và Thần Hoàng Bổn Cảnh mà người tín đồ tin tưởng là những chơn linh tốt, biết thương yêu chúng sanh, sẵn sàng pḥ hộ giúp đỡ cho đời sống nhơn sanh phát triển theo chiều hướng thánh thiện khác hẳn với những vong linh thấp kém mà đôi khi nhập vào xác những đồng cốt đ̣i hỏi người ta cúng cho ḿnh ăn vật nọ, vật kia theo những ảo giác của chơn thần họ đang diễn ra. Thành thử khi vận dụng năng lực pḥ hộ của Thần linh trong công việc làm ăn hằng ngày cần phải thận trọng. Nếu trong tâm của người khấn nguyện dù không nói ra bằng lời rơ rệt mà có ư đổi chác song phương, "Nếu Ngài pḥ hộ cho tôi, tôi sẽ cúng Ngài một đĩa trái cây" chẳng hạn, đó là một điều thất lễ.

Đối với các vị Thần linh phải hết sức tránh chỗ tâm ư thấp thỏi này do ḷng mê tín của con người để khỏi phải làm phiền ḷng các Đấng ấy. V́ thương đời mà phải gần gũi với những sinh hoạt trần tục của chúng sanh và phải nghe những điều bất chánh trong tâm của kẻ cầu nguyện.

Các Đấng ấy làm việc một cách vô tư v́ trách nhiệm thiêng liêng của ḿnh tại mỗi địa phương, không phải v́ các phẩm vật cúng tế. C̣n lễ và kính trọng là bổn phận của người tín đồ hiểu lư sâu của Đạo, một h́nh thức sinh hoạt theo hướng Trời Người hiệp nhứt.

 

 

 

 

 

 

 

CẦU NGUYỆN TRONG VIỆC HỌC HÀNH THI CỬ

 

Trong công việc học hành thi cử người tín đồ Cao Đài đặng phép cầu khẩn với quyền năng thiêng liêng của Đức Chí Tôn khai mở khiếu thông minh cho ḿnh để học hành mau tiến bộ, đến nơi đến chốn, thi cử đỗ đạt, hầu mai sau khi ra đời sống một đời sống có nghĩa nhân, biết thương yêu bạn đồng môn, thương yêu sanh chúng trên đường công danh, biết làm lành lánh dữ, nghĩa là sống đời sống của hàng chánh nhân quân tử trong xă hội. Lời cầu khẩn ấy được cô đọng trong câu:

"Cầu khẩn Đấng chơn linh nhập thể

Đủ thông minh học lễ học văn

May duyên gặp hội Long Vân

Thuyền thơ ngọn gió Các Đằng xuôi đưa "

(Kinh nhập học)

    Về phương diện tâm lư, nội dung của lời cầu nguyện có tác dụng hướng dẫn con người sống theo hướng thánh thiện.

    Về phương diện thần quyền, mỗi con người đều có một linh hồn, linh hồn hiện ra nơi thân thể trong yếu tố gọi là Thần của Tam Bửu. Thần là sự sáng suốt của tâm linh ngự trị nơi phàm thể con người điều khiển khí và tinh. Cầu khẩn chơn linh nhập thể là thúc giục năng lực thánh thiện của Thần biểu lộ nơi trí năo của con người cho được nhanh chóng và cao độ. Năng lực sáng suốt của Thần nơi con người có 2 tác dụng:

+ Đối với quá khứ, nhớ lại được những kư ức đă ghi nhận do sự hiểu biết từ trước và dường như bị chôn vùi đi theo thời gian. Khi Thần linh hoạt nó sẽ nhớ lại được những kư ức nầy, tức là những kiến thức đă học được từ tiền kiếp hay là ở trong kiếp này hiện ra nhanh chóng khi cần vận dụng đến.

+ Đối với tương lai, năng lực của Thần sẽ làm gia tăng tính sáng tạo của con người để t́m ṭi khám phá thêm những qui luật của sự sống mà Đức Chí Tôn đă đặt để nơi con người và ở thiên nhiên biết biến cải môi trường sống cho ḿnh được tồn tại, tấn hóa trên ḍng thời gian.

Đó là nói về nguyên lư của sự sống một cách tổng quát, c̣n chi tiết hơn khi người tín đồ trong công việc thi cử, học hành phải cầu nguyện đến quyền năng của các Đấng Thiêng Liêng hỗ trợ cho ḿnh th́ có phải là việc làm mê tín hay không?

    Tất cả những tri thức của con người c̣n đọng lại trong phần gọi là kư ức của tinh thần người ấy, với thời gian quá lâu những kư ức ấy có thể bị phai mờ đi, ḿnh gọi là quên. Nhưng thật ra tất cả những ǵ ḿnh đă nghĩ, đă làm trong quá khứ đều lưu trữ lại ở trong sự sáng suốt của chơn linh ḿnh. Sau khi thân xác này chết đi những kư ức vẫn tồn tại trong chơn linh người đó. Khi đi đầu kiếp chơn linh mang một h́nh xác mới những kư ức ấy vẫn c̣n nhưng ở một trạng thái tiềm ẩn và chính nó làm thành sức thông minh bẩm sinh nơi đứa bé. Dinh dưỡng đầy đủ và giáo dục đúng cách sẽ làm tăng trưởng sức thông minh qua từng kiếp sống.

    V́ vậy một người đă qua nhiều lần chuyển kiếp, học hỏi được nhiều kinh nghiệm sống trong quá khứ, năng khiếu thông minh nơi trí năo của họ thường thường cao độ.

Đó là những ǵ có tính cách bẩm sinh nơi một con người, nếu chúng ta biết đánh thức nó dậy th́ sự biểu lộ của nó về phương diện hữu h́nh đo lường bằng hệ số thông minh của trí năo con người sẽ đạt đến mức cao hơn là không biết đánh thức.V́ vậy phải có kho tàng kiến thức cũ nằm ở dạng tiềm ẩn, khi một chơn linh con người đi đầu kiếp th́ sự thông minh bẩm sinh cao nơi đứa bé mới có được. Không có trường hợp linh hồn của một con thú đă tấn hóa nhập vào h́nh xác của một con người nhờ ăn uống đầy đủ mà có trí thông minh bẩm sinh cao được.

Lời cầu nguyện trong kinh nhập học:

"Đại Từ phụ xin thương khai khiếu" là chiếc ch́a khóa Thần quyền để khơi dậy kho tàng tâm linh của kư ức tiền kiếp biến đổi nó thành sức thông minh hiện tại để học và hiểu nhanh chóng những vấn đề mà trí năo của con người đang đối diện.

Một khi người tín đồ đă hiểu được chơn pháp của đạo một cách sâu xa và biết vận dụng những lời kinh tiếng kệ một cách khôn ngoan sẽ tạo cho ḿnh một chánh tín. Cho nên cầu nguyện trong việc học hành thi cử rất cần thiết để cho vai tṛ của chơn linh ḿnh dạy dỗ được trí phàm biết sống theo tánh linh sẵn có nơi mỗi người.

Đức Chí Tôn dạy:

"Nơi thân phàm các con, mỗi đứa Thầy đều cho một chơn linh ǵn giữ cái chơn mạng sanh tồn... Đấng chơn linh ấy vốn vô tư... nhứt nhứt điều lành và việc dữ đều ghi chép không sai, đặng dâng vào Ṭa phán xét... Các chơn linh ấy tánh thánh nơi ḿnh đă chẳng phải ǵn giữ các con mà thôi mà c̣n dạy dỗ các con..."

(TNHT- TG 1928)

    Chơn linh tức là linh hồn của con người, nơi tích lũy những kư ức qua nhiều kiếp sống tức là sự sáng suốt, khôn ngoan tiềm ẩn nơi một con người. Biết dùng phép cầu nguyện để khơi dậy kho tàng quí báu của kiến thức cũ trong quá khứ đó biến đổi thành trí thông minh của hiện tại là biết sống với lẽ Đạo, biết sống với quyền năng cao diệu mà Đức Chí Tôn đă ban cho con người. Nói riêng về quá khứ gần trong một kiếp sanh của con người, lời cầu nguyện có được sự may mắn trong việc học hành thi cử có nghĩa là ǵ ?

+ Trước nhứt, năng lực Thần quyền do các Đấng Thiêng Liêng bố hóa cho người cầu nguyện sẽ làm cho Thần của họ thêm linh hoạt nhớ lại những ǵ đă học hỏi từ trước để trong công việc thi cử trả lời cho đúng. V́ vậy trong kho tàng kư ức của họ phải có những kiến thức do việc học hành lưu lại, nhờ sự pḥ hộ của quyền năng thiêng liêng sẽ làm cho ḿnh nhớ lại trọn vẹn và trả lời đúng, tức nhiên là thi đậu.

+ Thứ hai, vận dụng được sự sáng tạo của trí thông minh ḿnh trả lời những vấn đề khi người ta đ̣i hỏi phải biết, phải có những sáng kiến mới giải đáp được.

+ Thứ ba, là những điều kiện sinh hoạt ở xung quanh ḿnh không gây trở ngại trong việc thi cử như sức khỏe tốt, phương tiện di chuyển an toàn, thời gian không trễ nải v.v...

    Tóm lại phải có sự chăm chỉ học hành từ trước, lời cầu nguyện may mắn mới có ư nghĩa trong sáng của nó. Khía cạnh mê tín dị đoan thường nằm ở chỗ không chịu học hành mà muốn Thần Thánh pḥ hộ giúp đỡ cho ḿnh đỗ đạt.

 

 

 

 

SỨ MẠNG TRUYỀN GIÁO

I- SỨ MẠNG CÁ NHÂN

Từ những lời cầu nguyện hằng ngày:

- Nhứt nguyện Đại Đạo hoằng khai.

- Nh́ nguyện phổ độ chúng sanh.

Là sinh hoạt thuộc quyền năng tư tưởng có sự chuyển pháp của các Đấng Thiêng Liêng hộ tŕ về phần vô vi sang lănh vực hữu h́nh. Đức Chí Tôn dạy mỗi tín đồ phải có sứ mạng truyền bá đạo lư của Ngài cho người khác hiểu và hành động theo Thánh ư.

"C̣n chư môn đệ đă lập minh thệ rồi, ngày sau tùy âm chất mỗi đứa mà thăng hay là tội lỗi mà giáng, song buộc mỗi đứa phải độ cho đặng ít nữa là mười hai người".

(TNHHT QI Tr 42)

Mỗi lần tái kiếp trong một gia đ́nh nào đó linh hồn sẽ có thêm họ hàng thân thích, tạo thành gia tộc hữu h́nh và bởi t́nh yêu thương, nợ khí huyết vay mượn của tổ phụ lưu truyền, khi thoát xác chơn thần của những người thân ấy có những liên hệ ràng buộc với nhau, bởi vậy mới có phép điều chỉnh nghiệp quả.

"Chờ con lập đức giúp huờn ngôi xưa"

(Kinh cầu cha mẹ qui liễu)

T́nh đồng đạo cũng vậy, khi chúng ta độ rỗi một người nào nhập môn vào Đạo phải có trách nhiệm d́u dắt lẫn nhau anh trước em sau mà đến nơi Bồng Đảo. T́nh yêu thương và trách nhiệm tâm linh ấy nối kết các chơn thần khi thoát xác trở thành họ hàng gia tộc nơi cơi thiêng liêng.

Đức Chí Tôn dạy:

"Hễ bao nhiêu môn đệ độ rỗi của mỗi đứa th́ là họ hàng của mỗi đứa hiểu à!

"Chừng ấy về đến Bạch Ngọc Kinh th́ gia tộc mỗi đứa đều phân biệt, nếu chẳng độ rỗi th́ về với hai tay không".

Ấy vậy sứ mạng truyền giáo để phổ độ chúng sanh đặt nền tảng trên bổn phận của từng cá nhân người tín đồ. Không phải chỉ có chức sắc hay chức việc mới có bổn phận truyền giáo mà mỗi

người tín đồ đều có bổn phận ấy.

 

II- PHƯƠNG TIỆN GIÁO QUYỀN

Khi mở Đạo Cao Đài tại Việt Nam Đức Chí Tôn có tiên tri.

"Nam Bắc cùng rồi ra ngoại quốc

Chủ quyền chơn Đạo một ḿnh Ta"

(TNHT. TG 15. 9 Bính Dần)

Làm thế nào để ứng hiện lời tiên tri ấy?

Trên th́ có các Đấng Thiêng Liêng chuyển pháp khai mở năng khiếu tâm linh của con người, những ai hữu duyên cùng Đạo trên khắp mặt địa cầu, dưới th́ có quyền hành Hội Thánh là phương tiện để độ rỗi nhơn sanh. Phép tu hành nhằm đạt đến sự giải thoát Chơn Thần con người, c̣n quyền hành áo măo, chức tước chỉ là phương tiện để xác thân làm việc. Hai phương tiện truyền giáo hữu hiệu nhứt là nơi thờ phượng Thượng Đế và các Đấng Thiêng Liêng để nuôi dưỡng đạo tâm v́:

"Lễ bái thường hành tâm Đạo khởi" và kinh điển để truyền bá đức tin hiểu đạo lư cho chính đáng, tránh lạc lầm vào chỗ mê tín dị đoan.

Ngoài ra c̣n có việc truyền bí pháp thuộc phần sinh hoạt cao cấp không tiện nói ra trong quyển sách nhỏ bé nầy.

Các phương tiện truyền thông đại chúng như truyền thanh, truyền h́nh, báo chí, h́nh ảnh, ghi âm đă giúp ích rất nhiều trong việc truyền giáo. Nhưng phương tiện dù tối tân đến đâu, kinh điển dù cao siêu thế mấy, trên hết mọi sự con người mới là chính. Đời sống của người tín đồ, sự sinh hoạt thể xác và tinh thần, nếu c̣n nặng mang nhiều nét phàm tục trước mắt chúng sanh th́ nền Đạo đang có dấu hiệu qui phàm. Trong một nền tôn giáo nếu thiếu những tấm gương sáng chói về đạo đức của con người ở cơi tục nầy th́ việc truyền giáo cũng mất đi phần hữu hiệu.

 Kinh điển giải bày lư đạo cao siêu, truyền thông đại chúng rộng răi, đó chỉ là lư thuyết; c̣n thực hành th́ đời sống của người tín đồ ra sao mới là kết quả. Ấy vậy việc tu thân của mỗi cá nhân người tín đồ là nền tảng của cơ phổ độ.

Lấy thí dụ cụ thể chẳng hạn:

- Muốn khuyên người nào chay lạt đặng giảm bớt nghiệp sát sanh.

- Hay từ bỏ rượu thịt say sưa cho chơn thần an tĩnh.

- Muốn khuyên đừng cờ bạc đặng bỏ tánh gian tham.

- Hay xa lánh gió trăng cho gia đ́nh đừng nghiêng đổ.

Trước hết phải tu chỉnh bản thân ḿnh để làm gương cho người khác th́ lời khuyên mới có giá trị và mới hy vọng cảm hóa đặng ḷng người. Ấy vậy tu thân là chính trước khi sử dụng giáo quyền thi hành sứ mạng phổ độ mà Đức Chí Tôn giao phó.

 

 

 

Đức Phật Di Lạc trên nóc Hiệp Thiên Đài

 

 

 

XÉT CÂU MINH THỆ

I- PHÉP XÉT M̀NH

Vào giai đoạn chót của đời sống người tín đồ Cao Đài người ta cho áp dụng phương thức xét ḿnh bằng cách gọi tên người sắp qui vị và thúc giục:

"Ớ (tên họ người qui vị) thành tâm cầu nguyện.

Nguyện Chí Tôn linh hiển độ sanh

Ăn năn sám hối tội t́nh

Xét câu minh thệ gởi ḿnh cơi thăng"

(Kinh cầu hồn)

Đức Thất Nương Diêu Tŕ Cung khi giáng cơ giải thích về cơi Âm quang có dạy rằng:

"Chớ chi cả nhơn sanh biết xét ḿnh trước khi thoát xác th́ tự nhiên tránh khỏi Âm quang".

(TNHT QII Tr 92)

Đức Chí Tôn cũng nhắc nhở môn đệ Ngài phải biết xét ḿnh hằng ngày trên bước đường tu học và hành Đạo.

"Phải thường hỏi lấy ḿnh khi đem ḿnh vào lạy Thầy buổi tối, coi phận sự ngày ấy đă xong chưa mà lương tâm có điều chi cắn rứt chăng? Nếu phận c̣n nét chưa rồi, lương tâm chưa đặng yên tịnh th́ phải biết cải hóa, ráng sức chuộc lấy lỗi đă làm th́ các con có lo chi chẳng b́ bực Chí Thánh..."

                                                                     (TNHT 24.12.1926)

Phép xét ḿnh không phải là điều mới lạ, từ ngàn xưa các bậc Thánh hiền đă truyền dạy, các Đấng Thiêng Liêng trong Đạo Cao Đài chỉ nhắc nhở tín đồ, Đức Hộ Pháp gọi đây là phép hồi quang phản chiếu, lấy ánh sáng tâm linh soi rọi trở lại hành tàng của ḿnh đă thi thố từng ngày, từng tháng, từng năm và cả kiếp sanh, xem xét chỗ dở chỗ hay để định bước tương lai cho đúng theo Thánh ư. Nó bao gồm nhiều vấn đề trong cuộc sống nhưng nơi đây chỉ nhắc đến vài lời tâm nguyện mà thôi.

Trước hết xin đề cập đến lời minh thệ nhập môn.

 

II- Ư NGHĨA NỘI DUNG LỜI MINH THỆ NHẬP MÔN

Tên họ ........... thề rằng:

"Từ đây biết một Đạo Cao Đài Ngọc Đế chẳng  đổi dạ đổi ḷng, hiệp đồng chư môn đệ, ǵn luật lệ Cao Đài, như sau có ḷng hai th́ Thiên Tru Địa Lục".

Tất cả tín đồ Cao Đài đều phải qua thủ tục minh thệ nầy khi nhập môn cầu Đạo. Lời minh thệ phải được phát âm thành tiếng nói rơ ràng trước sự chứng kiến của Thần linh và giới chức sắc có thẩm quyền về hành chánh Đạo, thấp nhứt là cấp Chức Việc Bàn Trị Sự.

Đây là một nghi lễ hữu h́nh có ba tác dụng:

+ Về hành chánh Đạo: Để có đủ yếu tố pháp lư cấp giấy chứng nhận tín đồ gọi là Sớ Cầu Đạo.

+ Về tâm lư cá nhân: Để người tân tín đồ biết sợ h́nh phạt của Thiêng Liêng mà giữ ǵn giới luật của kẻ tu hành.

+ Về thần quyền: Để được các Đấng Thiêng Liêng nh́n nhận là môn đệ của Đức Chí Tôn và do đó sẵn sàng pḥ hộ cho ḿnh trong cuộc sống tu hành.

Chúng ta biết rằng mỗi linh hồn đều có quyền tự chủ của ḿnh, thăng hay đọa là do luật nhân quả tác động một cách vô tư do sở hành của chính linh hồn ấy gây ra. V́ vậy phải có lời minh thệ là một h́nh thức cam kết tự nguyện sống trong giáo pháp Đạo Cao Đài, chấp nhận sự thưởng phạt của các chơn linh cao trọng đóng vai tṛ người hướng đạo cho ḿnh trong suốt cuộc hành tŕnh trở về cùng Thượng Đế th́ những chơn linh ấy mới sẵn sàng can thiệp vào đời sống của ḿnh với mục đích yểm phàm phục thánh.

Điều kiện nầy được xác định qua lời dạy của Đức Chí Tôn đối với một số môn đệ tại Cần-Giuộc chưa qua thủ tục nhập môn trong thời kỳ mới khai Đạo.

"Quỉ Vương đến trước Bạch Ngọc Kinh xin hành xác và thử thách các con, Thầy chẳng chịu cho hành xác, chúng nó hiệp Tam Thập Lục Động toan hại các con. Nên Thầy sai Quan Thánh và Quan Âm ǵn giữ các con nhưng phần đông chưa lập minh thệ nên chư Thần Thánh Tiên Phật không muốn nh́n nhận".

(TNHT 1. 7. BD)

Ngoài ra cũng về phương diện thần quyền phải có minh thệ nhập môn th́ khi chết Hội Thánh mới tiến hành các thủ tục độ hồn như tụng kinh hấp hối, thượng sớ tân cố, cầu siêu làm phép xác độ thăng, làm tuần cửu, tiểu và đại tường cho người giữ đúng luật Đạo.

 

III- KHÔNG NHẬP MÔN, TU ĐẶNG CHĂNG

Thế nhưng có những giáo pháp chủ trương không cần đến tha lực mà chỉ tập trung ư chí của ḿnh để phát triển nội lực, thôi thúc tiến tŕnh hoàn thiện đến mức độ giải thoát tinh thần ḿnh khỏi mọi h́nh thức ràng buộc, nghĩa là giác ngộ.

Trên b́nh diện ngôn ngữ chúng ta thấy có sự khác biệt giữa các giáo pháp nầy nhưng trên thực tế, sự chuyển hóa ḍng sinh lực nội thân khi con người có những cố gắng tu học vẫn giống nhau cũng ví như về phương diện hữu h́nh hễ thức ăn vào dạ dày chịu luật biến dưỡng, chất bổ dùng nuôi thân c̣n cặn bả đào thải ra ngoài, phàm thân con người ai cũng vậy. Trong địa hạt tâm linh dầu có cầu đến tha lực hay không một khi có ư muốn hoàn thiện phát khởi trong tâm con người th́ thần, khí của ḿnh liền biến đổi trạng thái từ xấu ra tốt và luật giao cảm tinh thần trong thế giới bán hữu h́nh cũng thay đổi đối tượng tương cầu thu hút lại gần sự chú ư của những đơn vị sống không h́nh xác là những tầng điển quang thanh trong không gian gọi là Thần Thánh Tiên Phật. Sự giao cảm làm tăng cường độ rung động điển quang của Chơn Thần và do đó đương nhiên có thêm sức sống tâm linh cho con người, thần khí con người trở nên tinh tấn hơn.

Hiện tượng gia tăng nội lực tâm linh nầy gọi là Phật Trời pḥ hộ, ban ơn hay do công phu ư chí của ḿnh mà đạo tâm trở nên tinh tấn cũng chỉ là cách nói, cách nh́n vấn đề tinh luyện bản thân từ những góc độ nào đó mà thôi. Khi người tín đồ chân thành cầu nguyện sự trợ giúp của Thần Linh hay chỉ tập trung ư chí muốn hoàn thiện bản thân kết quả của hai phương pháp nầy vẫn giống nhau ở chỗ là làm cho sức sống tâm linh của ḿnh trở nên mănh liệt hơn th́ phương pháp cầu nguyện Thần Linh trợ lực cũng là một h́nh thức nâng cao ư chí hoàn thiện và ngược lại tập trung ư chí hoàn thiện cũng là một h́nh thức thu hút sự trợ lực của Thần Linh qua luật giao cảm tự động.

Ấy là chỗ gặp nhau giữa các giáo pháp hay là lẽ thuần nhất trong biến đổi là chơn lư đó vậy. Đối với thể xác cũng thế, hễ ăn th́ phải no, no là v́ thức ăn đầy dạ dày, chẳng phải v́ tiếng nói tôi ăn hay tôi nuốt. Hễ ḿnh biết và tu hành thật sự th́ đương nhiên tinh thần trở nên tinh tấn, c̣n tranh luận về giáo pháp chỉ là kiến thức mà thôi. Cũng chẳng khác nào một người cầm tấm bản đồ trên tay cứ ngồi một chỗ học thuộc ḷng từ tọa độ A -> B nhưng chân không bước đi th́ chẳng bao giờ đến đích.

Do đó khi đă chọn một giáo pháp nào cần phải theo đuổi cho đến nơi đến chốn. Vị Giáo chủ nào cũng chỉ có mục đích là dạy cho con người làm lành lánh dữ mà thôi, và thủ tục minh thệ nhập môn trong Đạo Cao Đài là một sự ràng buộc cần thiết để giúp người tín đồ chế ngự phàm tánh cho dễ dàng đi đến đích sau cùng của đời tu là giải thoát.      

                               

 

                               

QUẢ CÀN KHÔN

 

 

LỜI KHẤN KHI HẤP HỐI

Vị chứng đàn đứng trước đầu bịnh nhơn kêu tên người bệnh hấp hối dầu dứt hơi rồi cũng vậy.

"Tôi vâng lệnh Đức Chí Tôn đến tụng kinh cho linh hồn đạo hữu nhẹ nhàng siêu thăng tịnh độ, vậy đạo hữu phải tịnh  thần mà nghe và phải cầu nguyện Đức Chí Tôn ban ân lành cho".

(Trích Kinh Thiên Đạo và Thế Đạo)

Trường hợp người bệnh hấp hối là chức sắc th́ kêu thánh danh của người ấy. Đây là thủ tục thần quyền của người cầu kinh, thốt ra lời nói hay chỉ khấn trong tâm cũng được. Điều quan trọng là tinh thần phải nghiêm trang, nghĩa là tập trung tư tưởng cao độ để hiện tượng trợ thần xảy ra có hiệu quả, nghĩa là Chơn Thần bịnh nhân phải nghe và hiểu được lời dặn.

Phải kêu tên bệnh nhân trước để họ chú ư đến lời nói của ḿnh trường hợp bệnh nhân đă tắt thở. Đây là thuật truyền âm giữa người sống và Chơn Thần người chết nên phải tuân thủ những qui luật sơ đẳng về thần quyền để việc cầu kinh hấp hối thật sự là một thiệt dụng của chơn truyền tận độ của Đức Chí Tôn, khác hẳn với mê tín dị đoan.

Bí quyết trong phép độ hồn nói chung là nguồn năng lực tinh thần của người cầu rỗi phải tinh tấn nhưng hạng người nầy ở thế gian hăy c̣n quá ít trong khi người cần được giúp đỡ lại quá nhiều. Những qui định của Hội Thánh trong Tân kinh buộc phải thiết lễ cúng Chí Tôn trước, rồi mới cầu hấp hối nhằm mục đích để các Đấng Thiêng Liêng trợ thần cho người sắp đọc kinh có thêm sức mạnh tâm linh, giúp đỡ hữu hiệu cho chơn thần người chết định tỉnh được dễ dàng, trong khi môi trường điển quang chung quanh thường th́ rất hỗn loạn do sự xúc động của thân nhân người chết gây ra là chính, hay do trạng thái nội tại của chơn thần người chết đầy dẫy những ác nghiệp khiến họ hốt hoảng luyến tục hay hôn mê trong giờ phút vừa tắt thở. Như vậy người cầu kinh phải chịu hao thần, nghĩa là mất năng lực sống tâm linh của ḿnh một ít để truyền năng lực ấy cho vong linh người chết, giúp họ định tỉnh nhẹ nhàng rời khỏi thân xác.

Do đó càng có đông người tinh thần tốt đến thành tâm cầu nguyện chơn thần người chết càng hưởng được nhiều ân huệ thiêng liêng. V́ vậy buộc người chết khi c̣n sống phải đắc nhân tâm, gọi là đắc thế, để được nhiều người thương mến ḿnh đến đọc kinh cầu nguyện một cách chân thành, trợ thần ḿnh khi thoát xác và chúng ta nên nhớ rằng không có quyền lực nào buộc con tim của chúng sanh phải yêu thương ḿnh khi ḿnh không xứng đáng. Có đông người tốt tham dự đọc kinh cầu nguyện cũng giống như có nhiều cục pin ghép lại th́ cường độ của ḍng điện phát ra càng mạnh, sức truyền thần càng gia tăng, chơn thần người chết càng hưởng được nhiều sự ân xá của Đức Chí Tôn.

Tóm lại bí quyết trong phép cầu hấp hối là ở đức độ, sự thành tâm và khả năng tập trung tư tưởng của người cầu rỗi.

Trường hợp ngược lại, nếu v́ lư do thế tục nào đó, chẳng hạn quyền lợi chính trị, thông lệ xă giao, buộc người ta phải đến tham dự cầu hồn một cách nhiệt t́nh bề ngoài chẳng thật tâm, th́ dù có đông bao nhiêu đi nữa, việc ấy chỉ có tác dụng tâm lư đối với người sống mà thôi. Phần bí pháp trong chơn truyền tận độ của Đức Chí Tôn phải có đủ hiệu năng nâng đỡ sự thăng tiến của linh hồn người chết mới trọn vẹn ư nghĩa.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

THUYỀN BÁT NHĂ DI QUAN VÀO KHÁCH Đ̀NH ĐỂ CẦU SIÊU TRƯỚC KHI AN TÁNG

 

 

 

TANG LỄ

I- Ư NGHĨA SỰ CHẾT

Người tín đồ Cao Đài quan niệm rằng tất cả mọi hiện tượng diễn biến, mọi tạo vật đă h́nh thành trong vũ trụ trên ḍng thời gian vô định đều phát xuất từ một nguồn sống duy nhất được con người gọi tên bằng nhiều danh hiệu khác nhau với tất cả ḷng thành kính. Nguồn gốc sống ấy đầy khắp trong vũ trụ bao la, sáng suốt tột cùng, biết sáng tạo ra muôn loài vạn vật trong đó có con người.

Nguồn gốc sống linh diệu ấy người tín đồ Cao Đài sùng kính qua danh hiệu Đức Chí Tôn, có nghĩa là Đấng được tôn kính tột cùng trong vũ trụ. Đấng Tạo Hóa ấy sanh ra con người có h́nh thể, xương thịt và có linh hồn ngự trị bên trong để điều khiển khối vật chất ấy theo những qui luật gọi là PHÁP. Pháp là những qui luật vận hành trong vũ trụ: Pháp vận hành mới có biến đổi tạo ra sự sanh tử của kiếp người trong khoảng thời gian và không gian hữu hạn.

Chết là hiện tượng linh hồn rời khỏi thân xác vĩnh viễn để trở về nguồn gốc ban đầu của nó là Đấng Chí Tôn. Khi lập Đạo Cao Đài Đức Chí Tôn giáng cơ dạy rằng:

"Khi chưa có chi trong càn khôn thế giới th́ khí Hư vô sanh ra có một Thầy và ngôi của Thầy là Thái Cực".

"Chi chi hữu sanh cũng do bởi chơn linh Thầy mà ra, hễ có sống ắt có Thầy. Thầy là cha của sự sống, v́ vậy mà ḷng háo sanh của Thầy không cùng tận".

"Khai thiên địa vốn Thầy, sanh Tiên Phật cũng Thầy, Thầy đă nói một chơn thần mà biến càn khôn thế giới và cả nhơn loại".

Hoặc là:

"Bởi vậy một chơn thần Thầy mà sanh hóa thêm chư Phật, chư Tiên, chư Thánh, chư Thần và toàn cả nhơn loại trong càn khôn thế giới nên chi các con là Thầy, Thầy là các con".

V́ vậy người tín đồ Cao Đài quan niệm rằng:

Con người có nguồn gốc từ Thượng Đế là Đấng Chí Tôn có bản thể và cấu tạo của một tiểu vũ trụ. Chết là lúc:

"Hồn Trời hóa trở về Thiên cảnh

Xác đất sanh đến lịnh phục hồi"

(Kinh tẩn liệm)

Chết không phải là hết như nhiều người đă lầm tưởng. Chết là thay đổi trạng thái sống từ h́nh thức có thân xác đến h́nh thức không có thân xác. H́nh thức sống nầy tiếp nối h́nh thức sống kia theo luật nhân quả, nghĩa là khi c̣n mang xác phàm nếu con người biết tu hành, làm lành lánh dữ th́ khi chết phần tinh anh cao cấp nhất của con người gọi là linh hồn sẽ tiếp tục sống trong trạng thái tốt gọi là Thần Thánh và ngược lại nếu con người làm điều ác, hung dữ th́ khi chết linh hồn sẽ sống trong trạng thái xấu gọi là ma quỷ.

 

II- THỜ CÚNG TỔ TIÊN

Tục thờ cúng tổ tiên của con người là một biểu lộ của ḷng tưởng nhớ đến cội nguồn. Cội nguồn của con người gồm hai phần, phần gần gũi thấy được trong kiếp sống là cha mẹ, ông bà đă sinh ra thân xác ḿnh, phần xa xôi phải suy luận mới thấy được là Thượng Đế, ông cha chung của muôn loài vạn vật trong càn khôn vũ trụ này. Sau khi chết, phần xác của con người hư hoại, phần hồn vẫn tồn tại. Thờ cúng tổ tiên là để tỏ ḷng biết ơn đối với linh hồn người quá cố, nó mang ư nghĩa một sự đền đáp lại món nợ mà ḿnh đă vay của tiền nhân trên cả hai phương diện vật chất và tinh thần. V́ vậy trong Cao Đài giáo, cái chết và đời sống của linh hồn con người sau khi chết có một ư nghĩa hết sức quan trọng và c̣n liên quan mật thiết đối với những thế hệ con cháu bởi sự ràng buộc của luật nhơn quả. Đức Chí Tôn dạy rằng:

"Các con là Thầy, Thầy là các con".

Cùng một ư nghĩa đó có thể nói rằng:

"Con cháu là ông bà cha mẹ, ông bà cha mẹ là con cháu".

Sự sống phần hồn của ông bà cha mẹ tốt hay xấu có thể điều chỉnh lại được phần nào bằng việc làm của con cháu. Con cháu biết tu hành, làm điều lành sẽ ảnh hưởng tốt đối với đời sống phần hồn của ông bà cha mẹ nơi cơi thiêng liêng. Đó là ư nghĩa của câu kinh:

"Thong dong cơi thọ nương hồn

Chờ con lập đức giúp huờn ngôi xưa"

Câu kinh ấy là một lời dặn ḍ, an ủi hứa hẹn của con cháu đối với vong linh người vừa mới chết được long trọng đọc lên trước linh cửu, trước sự chứng kiến của Thần linh và người sống tham dự tang lễ.

Tuy nhiên đó là cái thể pháp của Đạo, phần bí pháp là sự sống thực của tinh thần con cháu, có lập đức được hay không sau khi tang lễ ấy chấm dứt lại là một vấn đề khác. Một vấn đề đ̣i hỏi rất nhiều công đức của các thế hệ con cháu tiếp nối và sự hiểu biết sâu xa rành mạch về chơn truyền tận độ của Đức Chí Tôn, không thể nhằm lẫn với mê tín dị đoan được.

Chúng ta đă chứng kiến qua nhiều đám xác có biết bao đứa con đầu chít khăn tang sụt sùi ngấn lệ, tiếng khóc uất nghẹn trong khi tiếng cầu kinh của đồng nhi vang vang.

"Chờ con lập đức giúp huờn ngôi xưa" để rồi sau khi vùi xong nắm xương tàn của người quá cố vào ḷng đất lạnh, họ lại tiếp tục say đuổi theo mục đích giàu sang danh vọng, chẳng c̣n nghĩ ǵ đến việc lập đức cả. Người chết có khả năng biết được tư tưởng của người sống một cách dễ dàng và trong trường hợp đó vong hồn của ông bà cha mẹ vừa mới mất sẽ vô cùng đau khổ về sự hững hờ của con cháu đối với ḿnh. Điều họ cần hơn hết là khí thanh và thần an là năng lực sống của người biết tu hành, có đức độ và con cháu họ đă không đáp ứng được nhu cầu nầy.

 

III- NGHI THỨC TANG LỄ

Bởi quan niệm rằng con người có xác và hồn, khi chết xác hư hoại nhưng hồn vẫn tồn tại nên các nghi thức áp dụng trong tang lễ của người tín đồ Cao Đài đặt trên căn bản một cuộc tiễn đưa linh hồn người quá cố đi qua một thế giới mới khác hơn cuộc sống trần tục của chúng ta.

Nội dung các bài kinh đọc trong suốt các diễn tiến của đám tang đều có cùng ư nghĩa là tỏ ḷng thương tiếc, biết ơn đối với người đă chết, dặn ḍ vong linh đừng luyến tục, luôn luôn hướng về nguồn cội của linh hồn là Thượng Đế để được thăng lên cơi giới an nhàn cực lạc. Những người thân trong gia đ́nh và bạn bè của người chết tập trung cầu nguyện cho linh hồn người chết được nhẹ nhàng siêu thoát qua lời kinh cầu siêu. Đó là một phương pháp truyền năng lực sống tâm linh (gọi tắt là truyền thần) cho vong linh vừa rời khỏi thân xác cho họ thêm sức sống trong cơi giới mới nầy, chẳng khác nào chúng ta tặng quà cho người đi xa vậy. Các bài kinh ấy gồm có:

+ Kinh cầu hồn khi hấp hối và chết rồi.

+ Kinh tẩn liệm.

+ Kinh cúng tế của người thân trong gia đ́nh (vợ tế chồng, chồng tế vợ, con tế cha mẹ, em tế anh).

+ Kinh cầu tổ phụ đă qui liễu.

+ Kinh cúng tế của thân bằng quyến thuộc. Đặc biệt đối với người làm nghề dạy học, các học tṛ cũ sẽ đọc bài kinh tế Thầy, ca ngợi công ơn của vị Thầy đă dạy dỗ ḿnh nên danh phận với đời.

+ Kinh cầu siêu.

+ Kinh đưa linh cửu đến nơi an táng.

+ Kinh hạ huyệt.

Việc đọc kinh trong tang lễ của người tín đồ Cao Đài hoàn toàn tự nguyện, do đồng nhi thực hiện, người tham dự có thể cùng đọc theo hay lắng nghe ḥa tâm ư của ḿnh vào lời kinh cũng được.

 

IV- PHÉP ĐỘ THĂNG

Trong các nghi thức tang lễ của người tín đồ Cao Đài, phép độ thăng là phần sinh hoạt cao cấp nhất thuộc lănh vực huyền linh và rất khó thực hiện. Trước nhất nó đ̣i hỏi người chết phải có một đời sống tu hành tối thiểu là giữ được giới luật 10 ngày chay mỗi tháng một cách nghiêm chỉnh và thứ đến phải có chức sắc được thọ truyền bí pháp độ thăng có đủ quyền năng linh hiển mới thực hiện được. Vị chức sắc hành pháp phải truyền vào vong linh người chết một làn khí thanh và thần lực đầy an tĩnh, thoát tục, lấy từ năng lực tinh thần của chính ḿnh và số người tham dự cầu siêu có thành tâm và có đời sống tu hành tương đối tốt. Trong phút chốc vong linh người chết cảm thấy ḿnh được nhẹ nhàng thanh thoát và sáng suốt hơn trạng thái sống trước đó. Đây là sự thay đổi trạng thái tâm linh của chơn thần người chết nhờ vào tha lực. Dĩ nhiên phải có Thần linh giáng ngự trên chơn thần và thể phách của vị chức sắc hành pháp để hỗ trợ cho động tác độ thăng được linh hiển. Người hành pháp phải có đủ công đức mới diêu động nổi khối điển quang của Thần linh và khối người cầu siêu giúp đỡ hữu hiệu cho vong linh.

Phương pháp nầy chỉ là sự giúp đỡ một phần nào cho vong linh người chết được nhẹ nhàng siêu thoát, chớ tự nó không phải là một phép mầu xóa bỏ được tất cả mọi tội t́nh oan nghiệt trong kiếp sanh của kẻ ấy. Hành trang mà chơn thần người chết mang theo là nghiệp quả của kiếp sống họ đă nghĩ và hành động theo hướng nào hoặc thiện hoặc ác, giờ đây họ phải gánh chịu, không thể chối bỏ được.

Thăng hay đọa là kết quả của cả kiếp người, làm phép xác, cắt dây oan nghiệt, độ thăng là giúp thêm sức cho chơn thần dễ dàng thăng tiến cũng ví như một khách lữ hành đi tới ngă ba đường đang khát nước, được giúp một bát nước cho mát dạ, c̣n sự đói no ấm lạnh của họ trong suốt cuộc hành tŕnh là do túi hành trang, lương thực mà họ mang theo đầy hay vơi.

 

V- TUẦN CỬU CÚNG GIỖ

Thể thức độ phần hồn cho các vong linh được tiếp nối trong ṿng 581 ngày sau khi chết tuần tự diễn biến như sau:

Cứ cách 9 ngày một lần gia đ́nh thân nhân người chết mang linh vị đến Thánh Thất để tụng kinh tiếp tục cầu nguyện cho vong linh được nhẹ nhàng siêu thoát từ tuần cửu thứ nhất đến tuần thứ chín kéo dài trong 81 ngày. Sau đó ngưng lại trong 200 ngày đến tiểu tường và sau tiểu tường 300 ngày là đại tường.

Các bài kinh đọc trong 9 tuần cửu, tiểu và đại tường đều khác nhau, nội dung mô tả sự thăng tiến của linh hồn đến các cơi giới ngày càng thanh cao hơn. Việc đọc kinh hàm ư nhắc nhở linh hồn người chết biết ḿnh sắp được hưởng ân huệ ǵ trên con đường trở về cựu vị. Dĩ nhiên ân huệ ấy được mô tả theo ngôn ngữ trần gian. C̣n cảnh giới tâm linh, trạng thái sống không h́nh xác có nhiều điều khác với trí người tưởng tượng.

Cách thức cúng tế, đọc kinh tuần cửu, tiểu và đại tường có chỉ dẫn rơ ràng trong quyển kinh Thiên Đạo và Thế Đạo do Hội Thánh Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ Ṭa Thánh Tây Ninh phổ biến. Sau lễ đại tường chấm dứt thời gian thọ tang của con cháu đối với người chết. Thông thường lễ đại tường được tổ chức trọng thể hơn tiểu tường và các tuần cửu. Từ đó trở đi gia đ́nh tổ chức cúng giỗ hàng năm vào ngày chết để kỷ niệm.

Ư nghĩa việc cúng tế vong linh người chết có hai vấn đề rơ rệt:

+ Phần hữu h́nh là để con cháu bày tỏ ḷng biết ơn kính trọng đối với tiền nhân và cầu xin cho linh hồn được siêu thoát.

+ Phần vô h́nh là để thực hiện chơn truyền tận độ của Đức Chí Tôn. Bí quyết trong việc độ hồn là nguồn năng lực sống tinh thần của người cầu rỗi phải tinh tấn. Quyền lực của các Đấng thiêng liêng cao cả sẽ giúp di chuyển tính chất tinh tấn này truyền đến các vong linh nặng nề ô trược, chẳng những giúp di chuyển mà các Ngài c̣n cho thêm trong đó để làm giảm bớt tính nặng nề ô trược kia.

V́ vậy luật công b́nh thiêng liêng đ̣i hỏi ở con cháu người chết phải biết tu thân lập đức để phần khí và thần trong nội thân họ trở nên thanh cao, thánh thiện và nhờ đó qua lời cầu nguyện, tính thanh cao thánh thiện ấy được truyền đến người chết đặng bù đắp vào chỗ khiếm khuyết của vong linh.

Nói cho dễ hiểu hơn, buổi sống chẳng may ông bà cha mẹ thiếu tu, kém đức nên vong linh c̣n nặng nề luyến tục th́ nay con cháu phải tu thân lập đức đặng lấy công đức của ḿnh mà dâng hiến, bù vào cho ông bà cha mẹ. Nếu không chịu lập đức nghĩa là bản thân con cháu c̣n thiếu đức th́ lấy đức nơi đâu mà dâng hiến? C̣n sự cầu nguyện lời kinh tiếng kệ chẳng qua là phương pháp gởi đi, truyền chuyển công đức mà thôi, cũng ví như sợi dây nối giữa người sống và người chết. Lấy chuyện nhỏ thế gian mà ví, muốn cho ai tiền ḿnh phải có tiền mới cho được, không có tiền lấy ǵ mà cho, dầu muốn cũng không được.

Tóm lại, con cháu phải lập đức mới có đức để giúp ông bà cha mẹ "huờn ngôi xưa" được.

Chơn thần người chết cần có được t́nh trạng

"Khí trong trẻo dường như băng tuyết

Thần im đ́m dường nét thiều quang

Xa chừng thế giái địa hoàn

Cơi thiên đẹp thấy nhẹ nhàng cao thăng"

(Kinh đệ nhị cửu)

Và hẳn nhiên, mâm cao cổ đầy, rượu ngon, bánh lạ, hoa quả hương thơm chất đầy trên bàn thờ chỉ là chuyện của trần gian do chút ḷng tưởng nhớ, hiếu hạnh mà bày bố ra thôi!

 

 

 

 

KẾT LUẬN

Vài sinh hoạt mô tả như trên đây không đủ để nói lên hết ư nghĩa của đời sống một tín đồ Cao Đài. Tuy nhiên nó cũng giúp cho độc giả nhất là các bạn đạo mới bước chân vào ngưỡng cửa tôn giáo hiểu được phần nào nhân sinh quan Cao Đài giáo.

Dù mang sắc thái nào, vai tṛ của tôn giáo thế gian vẫn mưu cầu một đời sống công bằng, ấm no, hạnh phúc, thanh b́nh cho mọi người. Khát vọng sâu xa ấy thể hiện rơ rệt nhất trong những sinh hoạt thường nhật của người tín đồ. Thoạt tiên là những lời cầu nguyện chân thành thường xuyên dâng lên Đức Chí Tôn mỗi khi cúng tế tại Đền Thánh, Thánh Thất hay tư gia. Rồi đến những hành động cụ thể hơn từ việc giáo dục đời sống hôn nhơn cho thanh niên nam nữ, huấn luyện trẻ con, cho đến việc hướng dẫn người lớn sống với nghĩa nhân, nuôi dưỡng tinh thần dân tộc, bảo vệ giống ṇi, phát triển t́nh giao hảo quốc tế trên căn bản đại đồng huynh đệ, lấy t́nh thương thay cho thù hận, nh́n nhau là anh em ruột thịt cùng một gốc sinh ra. Nguồn gốc ấy phải thật linh thiêng, quyền phép đáng kính, đáng trọng, đáng tôn sùng hơn hết mọi sự nên gọi là "CHÍ TÔN".

Và một khi đă đặt ḿnh trong mối tương giao Trời Người hiệp nhất th́ đời sống con người trở nên phong phú, sinh động vô cùng. Tâm trạng chán nản, bơ vơ, lạc lơng của người luôn thấy cuộc đời vô nghĩa là dấu hiệu nghèo nàn của những tâm hồn đă quên mất cơi nguồn thiêng liêng ấy nên mới chuyên chú xây dựng một thứ hạnh phúc trên bụi trần làm đảo điên thiên hạ.

Ước ǵ mọi người đều rơ biết mọi lẽ ẩn vi trong các sinh hoạt thường nhật của đạo giáo, năng thuyết năng hành th́ đạo giáo sẽ là vị thuốc thần hiệu chữa bịnh cho loài người vậy./.

 

 

 

 

                                       

MỤC LỤC

TỰA      

LƯỢC SỬ ĐẠO CAO ĐÀI

NHẬP MÔN        

ĂN CHAY            

THỜ CÚNG         

CÚNG TỨ THỜI

LÀM CÔNG QUẢ              

KINH THẾ ĐẠO

ĐỜI SỐNG HÔN NHÂN   

LUẬT PHÁP ĐẠO              

TỜ KHAI ĐẠO   

BA CON ĐƯỜNG THĂNG TIẾN    

LỜI THỀ CỦA CHỨC VIỆC           

LỜI CẦU NGUYỆN HẰNG NGÀY 

CẦU NGUYỆN  TRONG VIỆC LÀM ĂN

CẦU NGUYỆN TRONG VIỆC HỌC HÀNH THI CỬ

SỨ MẠNG TRUYỀN GIÁO             

XÉT CÂU MINH THỆ      

LỜI KHẤN KHI HẤP HỐI               

TANG LỄ             

KẾT LUẬN          

MỤC LỤC           


 

 

XIN CHÂN THÀNH TRI ÂN

 

Ngài Bảo Đạo Hồ Tấn Khoa và Quư vị chức sắc trong Ban Kiểm duyệt kinh sách Ṭa Thánh Tây Ninh đă giúp chúng tôi nhiều ư kiến xây dựng, bổ khuyết những chỗ thiếu sót.

Hiền Huynh Lễ Sanh Ngọc Hồng Thanh và bạn Nguyễn Thành Luông đă soạn thay chúng tôi chương nói về việc thờ cúng.

Đa Tạ

                    Nguyễn Long Thành

 

 

 

Ngài Bảo Đạo H.T.Đ

Trưởng Ban Kiểm Duyệt Kinh Sách

cho phép số 91/BKD.TT.

Ngày 9 tháng 5 Giáp Dần (28-06-1974)

 

 

 

 

CÙNG MỘT TÁC GIẢ

Đă phổ biến:

 

 The path of a CaoDai disiple – Ban Thế Đạo 1970

 Con Đường của người đệ tử Cao Đài

      Ban Thế Đạo 1971 ( lần I ) – 1972 ( lần II )

 24 Giờ Đạo – Ban Thế Đạo 1971

 Thánh Ngôn Yếu Lược – Khảo Cứu Vụ 1973

 Danh Hiệu và Tiêu Chuẩn Lập Pháp. Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ – Khảo Cứu Vụ 1974

 Đời Sống của người tín đồ Cao Đài – 1974

 Thánh Ngôn tuyển tập – 1974

 Đời Người – 1974

 Luận Đạo Sưu Tập

 Đường vào cơi tục

 Nh́n lại 50 năm lịch sử Đạo Cao Đài

 Tu Chơn

 Bí Pháp.

 

Top of Page

      HOME